Ra khỏi cửa thành, tiểu nha đầu hóa thành độn quang phóng thẳng tới Tam Phương sơn.
Tốc độ của Thanh Mi cũng không nhanh, như vậy có thể tránh cho pháp lực trong cơ thể hao tổn quá nhiều, tránh lúc gặp được nguy cơ lại không thể toàn lực ứng phó. Đương nhiên xét tới cùng là bởi vì nàng vẫn muốn tiết kiệm một chút linh thạch. Dựa vào đan dược đương nhiên là khôi phục nhanh, nhưng mà nếu như tốn những linh thạch này nàng vẫn đau lòng a.
Chậm rãi phi hành, biểu hiện của Thanh Mi đủ điệu thấp, không có chút chói mắt nào. Trên đỉnh đầu nàng thi thoảng có tu sĩ rit gào bay qua. Nhìn độn quang, khí độ, phần uy phong kia chỉ sợ ít nhất cũng là tiền bối Kim Đan kỳ.
- Không phải là Độ Kiếp thôi sao? Không ngờ lại dẫn tới nhiều người như vậy. Hi vọng không bị người khác phát hiện ra dược viên bảo bối, bằng không coi như tu sĩ Hợp Thể kỳ ta cũng liều với hắn.
Thanh Mi âm thầm hung dữ nắm chặt tay.
Oanh...
Oanh...
Bởi vì tu sĩ tụ tập cho nên cừu địch gặp mặt là xảy ra tranh chấp, cả Tam Phương sơn loạn thành một bầy, thi thoảng truyền tới thanh âm tu sĩ đấu pháp chấn động khiến cho Thanh Mi kinh hãi đổ mồ hôi lạnh. Nếu như không phải tới bước đường cùng, không có biện pháp thì nàng tuyệt đối sẽ không lựa chọn tới Tam Phương sơn vào lúc này, bởi vì chỉ cần không cẩn thận rất có thể sẽ chết.
Cẩn thận dò xét quanh thân một chút, sau khi Thanh Mi xác định không có ai đi theo mình, lúc này nàng mới nhanh như chớp hóa thành độn quang phóng thắng tới sơn cốc nho nhỏ kín đáo kia.
Bên ngoài cốc bố trí một Chu Ti trận đơn giản nhất, một khỏa linh thạch cũng đủ để vận chuyển vài chục năm, không có một chút công hiệu phòng ngự nào. Phàm nhân và dã thú cũng có thể nhẹ nhõm xuyên qua. Pháp trận cảnh giới thấp như vậy là lựa chọn tối ưu nhất của Thanh Mi.
Nhìn Chu Ti trận vận chuyển bình thường, tiểu nha đầu không khỏi hớn hở, xem ra nơi này của nàng không có bị người ta phát hiện ra.
- Nhanh đào một chút linh thảo rồi lập tức rời đi. Nơi này hiện tại không phải là đất lành gì, chỉ cần hơi chút không cẩn thận là mạng nhỏ sẽ không còn.
Nàng nói hai câu, lại nhìn Chu Ti trận một cái rồi mới bước qua một cách cẩn thận, bằng không sẽ phá hỏng tới trận pháp. Một khi phá hỏng nó, muốn chữa trị lại lãng phí không ít linh lực.
Một khỏa linh thạch cũng là tiền, nên tiết kiệm a.
Đi vào sơn cốc, vẻ vui vẻ trên mặt Thanh Mi biến mất, cuối cùng triệt để trở nên lạnh lẽo, trong đôi mắt xinh đẹp tràn ngập sát khí.
Bởi vì dược viên của nàng...
- Đáng chết, là tên vương bát đảnn nào làm cho dược viên của lão nương biến thành bộ dáng này vậy? Đừng để ta bắt được, bằng không ta nhất định sẽ xxoo ngươi trước rồi sau đó lại ooxx ngươi. Đáng hận. ah ahhhhhhhhh.
Thanh Mi triệt để nổi bão.
Trong sơn cốc cháy đen, tất cả linh thảo đều hóa thành tro tàn. Hơn nữa điều khiến cho Thanh Mi đau đớn nhất chính là linh mạch tụ tập một chút linh khí vào trong sơn cốc cũng bị mạnh mẽ đánh tan. Đây chính là hành vi muốn mạng người khác a, bảo nàng không tức giận cũng khó.
- Ngũ Vân Hoa, Kim Cảnh Thảo, Ngã Trư Vĩ Lan của ta... Linh thạch của ta...
Thanh Mi khóc không ra nước mắt.
Ồ?
Không đúng, trong cốc có một người đang nằm.
Chẳng lẽ chính là đối phương hủy đi dược viên của nàng?
Nếu như đổi lại là lúc bình thường Thanh Mi đã sớm lui xuống, dù sao tu sĩ có thể tạo thành cục diện trước mắt tuyệt đối là tồn tại mà nàng không có khả năng trêu vào. Tuy nhiên hiện tại trong lòng tiểu nha đầu này đã tràn ngập lửa giận, đâu còn suy nghĩ nhiều như vậy nữa chứ?
Hủy dược viên của tỷ tỷ ta, hắc hắc, tiểu tử ngươi nạp mạng đi.
Lần đầu tiên Thanh Mi không chút do dự điều động tất cả pháp lực, pháp lực của tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ hiển hiện, trên tay ngưng tụ ra một đạo phong nhận nhỏ. Bản thân nàng là tu sĩ Phong thuộc tính biến dị, đây là công kích mạnh nhất sau khi áp súc của nàng.
Nhất định phải cho tiểu tử này nếm chút khổ sở.
Thanh Mi nghĩ tới rất nhiều linh thạch bị đánh cho cháy đen, sát khí trong lòng càng vượng.
Tới gần, người trên mặt đất nọ vẫn không có nhúc nhích.
Ách, chẳng lẽ chết rồi sao?
Trong lòng Thanh Mi có chút hốt hoảng, phong nhận trên tay tiêu tán, nàng quay đầu đi ra ngoài.
- Xui xẻo, lại là người chết. Bổn cô nương đại nhân đại lượng tha thứ cho ngươi, không hành hạ thi thể ngươi.
Chỉ là vừa mới đi được hai bước thì Thanh Mi lại dừng lại, trên mặt có vài phần giãy dụa, phân vân, sau đó lại hung dữ cắn chặt răng mình rồi quay lại.
- Tiểu tử, cho dù ngươi chết thế nhưng trên người ngươi nhất định cũng phải có pháp bảo, linh thạch gì đó chứ? Còn không bằng để lại cho ta đi.
- Lại nói, ngươi còn hủy đi dược viên của ta, ta cũng không biết giá trị của đống linh thảo trong này... Nói tóm lại là rất nhiều linh thạch, coi như là ngươi bồi thường cho ta.
- Đúng, chính là như vậy.
Trong lòng tự nói với mình như vậy, Thanh Mi duỗi bàn tay nhỏ bé ra, run rẩy sờ soạng lên trên thi thể nằm trên mặt đất.
Một lần, hai lần, ba lần...
Khuôn mặt Thanh Mi triệt để đen lại, tên nghèo kiết xác này... Không ngờ ngay cả một khối linh thạch trên người cũng không có chứ đừng nói là pháp bảo gì gì đó...
Hơn nữa tuy rằng người nằm trên mặt đất này toàn thân cháy đen, giống như bị hỏa diễm thiêu đốt quá, nhưng mà rõ ràng còn chưa chết hẳn. Vừa rồi khi lục lọi nàng phát hiện ra một tia khí tức cực kỳ yếu ớt kia, trái tim của đối phương vẫn còn chậm rãi nhảy lên, mặc dù rất chậm.
- Quỷ nghèo, làm lãng phí thời gian của bổn cô nương.
Thanh Mi ra vẻ nhẹ nhõm vỗ vỗ tay, nàng không chút do dự đi ra ngoài, rời khỏi sơn cốc, rất nhanh không còn tung tích.
Một lát sau...
- Được rồi, được rồi. Bổn cô nương còn chưa từng chịu nhiều thiệt thòi lớn như vậy. Quỷ nghèo ngươi tốt nhất nên sống lại, sau đó lại kiếm chút linh thạch đền bù tổn thất cho ta. Bằng không bổn tiểu thư cũng không ngại lại biến ngươi trở về bộ dáng này đâu.
- Thiệt thòi chết ta, đều là mềm lòng gây tai họa a. Sao bổn tiểu thư lại không thể ngoan độc hạ thủ, làm bậy được chứ?
Thanh Mi than ngắn thở dài trong lòng rồi cứu thương. Nàng đi tới trước mắt người bị cháy đen này sau đó thi pháp nâng lên, chậm rãi bay vào trong Thất Lý thành.
Chỉ là trước khi rời khỏi sơn cốc Thanh Mi cũng không quên móc ra khối linh thạch đã tiêu hao hơn phân nửa linh lực. Sơn cốc đã bị hủy, Chu Ti trận này cũng không còn ý nghĩa tồn tại. Nửa khối linh thạch cũng là tiền, muỗi nhỏ cũng là thịt a.
Bình luận