Tất cả huyết tinh trong trữ vật giới chỉ chia theo đẳng cấp đặt trước mặt, tay Tiêu Thần lóe linh quang, hộp ngọc lấy từ chỗ Mục Huyền Thanh xuất hiện trong tay hắn. Tiêu Thần mở hộp lấy ra ngọc giản, thần thức chui vào trong nghiền ngẫm tỉ mỉ, khắc ấn các hoa văn trong trận pháp vào nguyên thần.
Cần biết trận pháp có thể bộc phát uy năng mạnh mẽ hay không là nhờ vào phù văn tỉ mỉ kết nối lực lượng, bất cứ sai lệch nhỏ nào đều phá hỏng trận pháp, thậm chí gây ra phản phệ, hậu quả không tưởng tượng nổi.
Nửa canh giờ sau, Tiêu Thần buông ngọc giản xuống, hơi mạnh tay bóp nát nó, nhắm mắt suy tư.
Trận pháp này hơi giống trận pháp phong trấn Huyết Vương ở điện trong điện, tuy uy năng không mạnh bằng nhưng tác dụng giống nhau.
Hấp thu huyết lực!
Khác ở chỗ phương hướng, đại trận trấn áp Huyết Vương là cưỡng ép cướp huyết lực từ người y, phòng ngừa người này phục hồi tu vi tránh thoát trói buộc. Trận pháp trong tay Tiêu Thần thì ngược lại, cưỡng ép hấp thu huyết lực tinh thuần trong huyết tinh dung nhập vào người tu sĩ.
Trận pháp này rậm rạp tiết điểm, có thể luyện hóa nhiều viên huyết tinh cùng lúc, dựa vào lực lượng chồng chất của trận pháp tốc độ luyện hóa sẽ tăng vọt.
Đây là lý do cuối cùng lúc trước Tiêu Thần hỏi Huyết Vương về tác dụng của trận pháp.
Tiêu Thần lặp đi lặp lại suy tư mấy lần, xác định không có điểm sai lầm gì, hắn lập tức ra tay.
Bày trận!
Một đại trận trăm trượng, Tiêu Thần sử dụng tài liệu quý giá như Hi La Kim trong trữ vật giới chỉ làm trận cơ, cực kỳ xem trọng nó.
Trong mười ngày trận hình thành.
Vô số hoa văn rậm rạp tổ hợp thành đại trận, Tiêu Thần ngồi xếp bằng trong đó, mặt hơi trắng. lúc này Tiêu Thần bị hao tổn khá nhiều nhưng rất vừa lòng.
Mài dao không mất công đốn củi, chỉ cần này trận pháp có thể dùng thì đừng nói mười ngày, có là mười năm cũng đáng bỏ ra.
Tiêu Thần nhắm mắt chậm rãi điều tức, bày đại trận làm hắn hao tổn nguyên thần rất lớn. Công việc tỉ mỉ này không cho phép chút sai lầm nào.
Lại qua ba ngày, trạng thái của Tiêu Thần đến đỉnh, hắn chợt mở mắt ra, phất tay, một trữ vật giới chỉ xuất hiện trong tay hắn. Một đống huyết tinh bay ra khỏi trữ vật giới chỉ rơi xuống tiết điểm đại trận.
Theo Tiêu Thần phỏng đoán thì tốc độ luyện hóa của đại trận điều chỉnh theo năng lực cơ thể tu sĩ có thể chịu đựng, vì an toàn nên hắn sử dụng trăm khối huyết tinh linh cấp.
Bản thân Tiêu Thần tích lũy cộng thêm thu hoạch của chiến sĩ dưới trướng có mười hai vạn huyết tinh, giết bốn phương chiến tướng vây giết được tám vạn huyết tinh, ở vùng đất thử luyện tộc mạch đồ diệt vô số được tám vạn huyết tinh, giết Hoàng Cực Cương Vân, Mục Huyền Thanh, Mặc Thâu Bàn, Thượng Thành Đức, Vân Động, Cơ Lạc Nhiễm sáu người gồm mười lăm vạn huyết tinh. Số lượng huyết tinh trong túi trữ vật của Tiêu Thần lên đến bốn mươi ba vạn, tuy chủ yếu là linh cấp nhưng cũng có nhiều vương cấp, gần vạn huyết tinh vương cấp, đều là đồ diệt huyết thú trong vùng đất tộc mạch thử luyện.
Còn về huyết tinh hoàng cấp đẳng cấp cao hơn thì trừ giết bốn phương chiến tướng ra, ba mươi sáu huyết thú ở tầng hai Huyết Hải để lại hoàng cấp. Nhưng huyết tinh của huyết thú to lớn, chứa huyết lực bàng bạc tinh thuần, phẩm chất cao hơn rất nhiều.
Nếu theo cách bình thường, Tiêu Thần không ngủ không nghỉ luyện hóa chừng hai trăm mười năm cũng không hết đống huyết tinh này, nên trận pháp này là vật siêu quan trọng đưa đến thành công.
Huyết tinh rơi vào, khuôn mặt Tiêu Thần nghiêm túc. Đã bài bố trận pháp hoàn chỉnh, thắng thua là ngay lúc này.
Ngay sau đó trăm huyết tinh linh cấp tỏa ra huyết quang nhạt, hoa văn đại trận lần lượt rực sáng toát ra lực lượng kỳ lạ. Trận pháp vận chuyển, huyết lực trong trăm khối huyết tinh bị hấp thu cùng lúc, trận pháp dẫn dắt chúng lao nhanh vào Tiêu Thần.
Thành công!
Tiêu Thần mừng rỡ, lập tức bình tĩnh tinh thần nuốt hết lực lượng huyết mạch chui vào cơ thể, hấp thu dung nhập vào bản thân tăng mạnh huyết mạch.
Tuy Tiêu Thần được tộc mạch cải tạo nhưng Đa La Na Già Thừa Quân nói huyết mạch vẫn mỏng manh khiếm khuyết, nhiều huyết tinh bổ sung thì rất có thể sẽ phục hồi hoàn chỉnh. Càng luyện hóa huyết tinh huyết mạch không ngừng tăng lên, uy năng cơ thể của Tiêu Thần không ngừng tăng vọt, sức chiến đấu tăng cao.
Luyện hóa!
Điên cuồng luyện hóa!
Xác định trận pháp này có thể dùng rồi Tiêu Thần sẽ không lãng phí thời gian nào. Bốn mươi ba vạn huyết tinh, dù tốc độ luyện hóa của Tiêu Thần nhanh mấy cũng không thể bỏ lỡ giây nào, mỗi luyện hóa thêm một khối thì thực lực sẽ tiến bộ một chút, sau này thêm nắm chắc giữ mạng.
Trăm khối huyết tinh linh cấp ẩn chứa huyết lực tinh thần sau khi bị hấp thu trải qua đại trận rèn luyện càng tinh thuần hơn. Tinh hoa trong đó bị Tiêu Thần hấp thu, năng lượng khác thì hóa thành lực lượng luyện hóa, tốc độ luyện hóa huyết tinh càng mau nữa.
Tiêu Thần lòng máy động:
- Còn chưa đến cực hạn, mới rồi ta thử nghiệm chỉ sử dụng một trăm khối huyết tinh linh cấp, theo trình độ trước mắt thì có thể chịu đựng cùng luyện hóa ba trăm khối huyết tinh linh cấp.
Hai trăm khối huyết tinh bay vào đại trận, cùng với đống huyết tinh dung nhập, trận pháp phát ra màu đỏ đậm, huyết lực bàng bạc bao trùm toàn thân Tiêu Thần.
- Lực lượng, từng giây từng phút tăng tiến! Tốc độ tu luyện như thế đúng là ghê gớm! Chờ ta luyện hóa hết đống huyết tinh thì tu vi sẽ tăng vọt, sức chiến đấu cơ thể đến trình độ khó tin. Dù không đánh lại Tôn Giả cảnh nhưng ta tràn đầy tự tin ứng đối Đại Năng Nhân Giới!
Tiêu Thần hoàn toàn phong tỏa suy nghĩ, trong lòng chỉ có một ý nghĩ là không ngừng luyện hóa.
Trận pháp lấy từ tay Mục Huyền Thanh thật thần kỳ, tốc độ Tiêu Thần luyện hóa huyết tinh tăng vọt gấp vô số lần. Cơ thể Tiêu Thần vốn rất mạnh mẽ, thêm tăng phúc thế này thì càng khủng khiếp.
Ba trăm huyết tinh linh cấp chỉ hai mươi ngày đã luyện hóa hết, tốc độ luyện hóa tăng vọt gấp mười lần.
Luyện hóa, huyết lực huyết tinh khô cạn vỡ ra, Tiêu Thần phất tay thay huyết tinh mới, tiếp tục.
Tiêu Thần như mãi mãi không biết mệt, máy móc lặp đi lặp lại một động tác, thời gian chậm rãi trôi trong tu luyện điên cuồng.
Tiêu Thần bế quan luyện hóa năm thứ ba mươi lăm.
Ong ong ong ong ong!
Trong trận pháp, ba trăm khối huyết tinh linh cấp rung rung, màu xám trắng lần lượt thành bột phấn rơi rụng, bị Tiêu Thần phất tay xua tan. Lúc này Tiêu Thần không tiếp tục luyện hóa như mọi khi, suốt ba mươi lăm năm qua lần đầu tiên hắn mở mắt ra, nhíu chặt mày.
Bình luận