Đạo (Dịch) – Chương 695

Nhưng vào lúc này một chút hơi thở sắp tan biến kia bỗng run lên rồi nhanh chóng tăng mạnh, dù vẫn suy yếu nhưng đánh mất tử khí, phát ra sức sống dào dạt.

- Thành công!

Ảo ảnh ngây người, mừng như điên, sau đó cười khổ lắc đầu. Xem ra lực lượng không ngừng trôi đi tâm cảnh của y cũng khó giữ trạng thái xưa nay không dao động như ngày xưa, dễ dàng thay đổi nỗi lòng như vậy.

Dù thế nhìn tiểu tử vẫn đang hôn mê, thân hình ảo ảnh nhếch môi lộ nét vui mừng.

Thật sự là thiên đạo không bỏ Đa La Na Già tộc của y, năm tháng dài dặc lâu đến y đã bỏ cuộc thì lần thứ hai đưa tới tộc nhân này. Mặc dù tu vi của hắn yếu ớt, huyết mạch mỏng manh không đầy đủ nhưng mấy khuyết điểm này có thể bổ sung sau.

Được đến truyền thừa tộc mạch đã là Đa La Na Già vương tộc thật sự.

Không biết tại sao trong lòng y sinh ra một suy nghĩ, có lẽ tiểu tử này sẽ hoàn thành tâm nghiệm suốt bao năm qua của bọn họ, có ngày vực dậy vinh quang của Đa La Na Già tộc.

Lát sau bóng người lắc đầu, nhếch môi cười khổ. Y thật sự quá yếu rồi, tự dưng nghĩ như vậy. Dù hắn kế thừa tộc mạch nhưng muốn phục hồi Đa La Na Già tộc nói dễ hơn làm, cần biết. . .

Người này thở dài thườn thượt đầy cô đơn, bước chân ra biến mất, hòa vào thiên địa.

***

Đông Huyền châu, Tử Tịch hải.

Lão quái sáu tộc tụ tập.

- Tiêu Thần!

Trừ Cơ Lão Quái ra những người khác nghiến răng nghiến lợi, mắt đầy sát khí muốn nghiền của hắn xương thành tro.

- Các vị đạo hữu, ta nghĩ các người nên cảm ứng được thần niệm tan biến, tử đệ tinh nhuệ của chúng ta đều bị Tiêu Thần giết.

- Giết tộc nhân của ta, Tiêu Thần phải chết!

- Huyết Mạch Chi Địa ba ngàn năm mở ra một lần, vô cùng quan trọng với sáu tộc ta, đại biểu sự thịnh vượng cường thịnh mấy ngàn năm của gia tộc. Nhưng bây giờ bị Tiêu Thần phá hỏng hết, dù có thế nào lão phu cũng phải lấy mạng sống của hắn!

- Chúng ta liên hợp chờ ở đây, tiểu tử này mà rời khỏi Huyết Mạch Chi Địa là chết chắc!

- Phải giết người này mới tiêu trừ cơn tức trong lòng được!

Đám người Hoàng Cực Nguyên Vân, Mục Lão Quái thi nhau lên tiếng, ngữ điệu bình tĩnh nhưng nhéch mép cười gằn, giọng lạnh băng tỏ rõ sát khí trong lòng đủ để đóng băng thiên địa.

Tu sĩ Hợp Thể đều đến đây, tất cả tức giận phát ra khí thế mạnh mẽ đóng băng không gian.

Cơ Lão Quái lạnh lùng cười thản nhiên nói:

- Các vị đạo hữu tính toán hay thật. Chỉ cho phép tu sĩ trong tộc các ngươi giết Tiêu Thần mà không cho người ta giết lại sao? Quả hôm nay là nhân hôm trước, đạo nhân quả báo ứng tuần hoàn. Nếu không phải các vị có lòng sát khí thì sao khiến tu sĩ trong tộc chết gần hết? Gieo nhân nào gặt quả nấy, đã định trước rồi sao còn oán hận người khác?

Nghe giọng điệu của Cơ Lão Quái thì đã biết chuyện tu sĩ năm tộc muốn giết Tiêu Thần.

Năm lão quái nghe xong biến sắc mặt, sầm mặt xuống. Tuy đó là sự thật nhưng bị người vạch ra không khác gì ăn tát vào mặt, làm bọn họ thầm giận. Nhưng tu sĩ Bất Trụy vốn có tính uy hiếp, không đến sinh tử tồn vong của gia tộc thì tuyệt đối không cho phép ích kỷ ra tay đấu tranh, sơ sẩy một cái có thể sẽ gây ra tai nạn không thể đoán trước.

Khi Cơ Lão Quái biết năm tộc khác đã biết Tiêu Thần có huyết mạch phản tổ thì lòng lão lạnh lẽo, theo lão hiểu biết cách làm của năm tộc thì đã rõ sẽ có hậu quả gì.

Cơ Lão Quái sống lâu dài, tâm trí trải đời đã hiểu thấu chuyện đời, suy nghĩ sơ là đoán ra ngay ai tiết lộ tin tức. Bản thể triệu hoán Cơ Nhược Sơn vào mật cảnh, nguyên thần điều tra biết được hết thảy.

Cơ Lão Quái nổi giận phong trấn Cơ Nhược Sơn trong mật cảnh, nhưng người này dù sao là huyết thân dòng chính, tu vi đến Đại Năng Nhân Giới, một trong tồn tại cường đại nội bộ Cơ gia, tuy Cơ Lão Quái lửa giận ngút trời nhưng không nỡ giết người này.

Chuyện đã xảy ra, Cơ Lão Quái chỉ có thể âm thầm lắc đầu thở dài, còn phải hết sức đè tin tức xuống. Nếu bị Nguyệt Vũ biết thì nguyên Cơ gia không có ngày yên ổn.

Về Tiêu Thần, tuy Cơ Lão Quái rất xem trọng nhưng giờ đành ngậm ngùi thở dài.

Xem ra đây là số mệnh rồi.

Nhưng sự việc biến đổi nằm ngoài dự đoán của Cơ Lão Quái. Tu sĩ dòng chính sáu tộc đều có báu vật lão tổ ban cho, tuy thực lực không bằng nhưng thi triển báu vật thì không khó giết hắn.

Dù biết Tiêu Thần cũng có thuật giữ mạng Tôn Giả cảnh nhưng đối mặt tu sĩ sáu tộc vây giết thì khó thoát tránh đại kiếp nạn.

Nhưng cuối cùng kết quả công bố là tu sĩ dẫn đầu sáu tộc chết hết.

Hoàng Cực Cương Vân, Mục Huyền Thanh, Thượng Thành Đức, Mặc Thâu Bàn, Vân Động, Cơ Lạc Nhiễm, năm người này là kiệt xuất trẻ của sáu tộc, là hậu đại tộc nhân được lão quái các tộc hết sức xem trọng. Nếu bình an thoát khỏi Huyết Mạch Chi Địa thì thành tựu tương lai của họ là không thể đo lường.

Nhưng bây giờ tất cả chết vào tay Tiêu Thần.

Kết quả này làm sao không khiến bọn họ vừa kinh vừa giận? Sát khí tăng vùn vụt trong lòng.

Chỉ có Cơ Lão Quái là nỗi lòng phức tạp, không cách nào hận Tiêu Thần được, vì cục diện hôm nay xét đến cùng là do tu sĩ Cơ gia của lão gây nên. Nếu không phải Cơ Nhược Sơn bất chấp tất cả chỉ muốn dồn Tiêu Thần vào chỗ chết thì sao có cục diện hôm nay.

Nhưng nhìn lão quái năm tộc hùng hổ muốn giết Tiêu Thần thì Cơ Lão Quái cười nhạt châm biếm.

Mặc Lão Quái cười khẩy nói:

- Hừ! Cơ Lão Quái, tu sĩ Cơ gia của ngươi cũng chết hết, không lẽ trong lòng ngươi không chút oán hận Tiêu Thần sao?

Mắt Mặc Lão Quái lóe tia sắc bén:

- Chúng ta nhất định phải lấy mạng sống của Tiêu Thần, ngươi tốt nhất đừng xen vào, nếu không năm chúng ta liên hợp lại chưa chắc không thể hạ gục phân thân của ngươi.

Cơ Lão Quái cười khẩy, lạnh lùng liếc mắt qua:

- Mặc đạo hữu uy phong thật, lão phu chờ xem các ngươi làm sao giữ lại phân thân của ta. Nếu ép lão phu quá thì cùng lắm tự bạo phân thân, dù uy năng có hạn nhưng chắc có thể kéo một người chôn cùng phân thân của ta.

Mặc Lão Quái biểu tình cực kỳ khó xem quát:

- Ngươi . . .!

Hoàng Cực Nguyên Vân trầm giọng hỏi:

- Được rồi, hai vị đạo hữu bớt giận. Hôm nay chúng ta đến vì chờ Tiêu Thần xuất hiện thì sẽ dùng thủ đoạn sấm sét oanh giết hắn, đừng tự tranh chấp đấu nhau. Chắc Cơ đạo hữu chỉ dỗi nói vậy thôi, hắn sẽ không khó xử với năm tộc ta. Cơ đạo hữu, không biết lão phu nói có đúng như đạo hữu nghĩ không?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...