Đạo (Dịch) – Chương 680

Điện cao ngàn trượng, rộng vạn dặm tựa như thiên thần cư ngụ, nhưng có màu đỏ máu ẩn chứa túc sát. Cung điện chỉ đứng lặng trên mặt biển đã toát ra hơi thở năm tháng đậm đặc như tồn tại từ xa xưa, vẫn luôn ở đây cho đến khi thiên địa hủy diệt nó sẽ không biến mất.

Uy áp phát ra từ cung điện, tuy mờ nhạt nhưng đủ làm tu sĩ đại năng Nhân Giới hoảng sợ dừng bước.

Ánh mắt Tiêu Thần trầm trọng đầy kiên quyết, không chút lùi bước, chỉ vì lực lượng triệu hoán kỳ lạ phát ra từ cung điện này.

Huyết Hải mênh mông, một đường gió tanh mưa máu sát phạt tìm đến, cung điện trên biển to vạn dặm như hoàng cung Minh Vương, uy thế ngập trời.

Một bóng áo xanh đứng lặng, lát sau lặng im tiến lên.

Vào điện.

Biểu tình Tiêu Thần cẩn thận, thần thức phát ra nhưng bị lực lượng kỳ lạ ức chế, chỉ có thể bao phủ không gian ngàn trượng. Tiêu Thần bước nhanh lên bậc thang, không gian tĩnh lặng chỉ có tiếng bước chân.

Cộp cộp!

Có vạn bậc thang, không xuất hiện nguy hiểm gì, Tiêu Thần bình an đến trước điện. Điện không có tên, tuy có một tấm biển nhưng không chữ viết, hơi lạ.

Ngoài cửa điện có hai pho tượng huyết thú kỳ dị đứng yên, to ngàn trượng, tuy là vật chết nhưng phát ra uy áp mờ nhạt tràn ngập không gian, khiến người bất giác kính sợ. Tiêu Thần nhìn pho tượng huyết thú ngoài điện, con ngươi co rút sau đó bình tĩnh lại.

Bàn tay giáng xuống, cửa điện lặng lẽ mở ra, Tiêu Thần ngẩng đầu cất bước đi vào trong đó.

Tia sáng trong điện hơi tối, có báu vật chiếu sáng màu đỏ nhạt phát ra chút ánh sáng, tuy không sáng ngừoi nhưng đủ để nhìn rõ cảnh vật xung quanh. Phía sau cửa điện là một đại sảnh to lớn cực rộng, nhìn sơ cỡ vạn trượng. Cột cao dựng thẳng như làm bằng thủy tinh, nửa trong suốt khắc các bức hình, tất cả đều là tranh cầu sống trong lửa chiến, vô số sinh linh bị đồ sát hết.

Tuy chỉ là tranh vẽ nhưng như thật sự ở trong cảnh đó, cảm ứng rõ ràng thảm liệt, không cam lòng, oán độc phát ra từ cuộn tranh.

Tiêu Thần quét mắt qua các bức tranh, hắn không biết nó đang kể chuyện gì nhưng lòng thầm bi ai. Những hình ảnh khắc sâu vào nguyên thần của Tiêu Thần, không thể nào quên.

Tiêu Thần một đường lặng im xem hình, tiến lên.

Mỗi cách trăm trượng giữa cá cây cột có một chiến sĩ khôi lỗi đứng thẳng, như vật chết, người không phát ra hơi thở nào. Tiêu Thần hơi do dự nhưng không tiến lên điều tra. Cung điện khiến Tiêu Thần rất e ngại,hắn đã sẵn sàng sẽ liều mạng một phen. Nhưng một đường đi tới gió êm sóng lặng, không có trắc trở gì.

Sự việc khác lạ tức là có chuyện, Tiêu Thần không thả lỏng ngược lại càng cẩn trọng hơn.

Nơi này có cơ duyên lớn thì cũng có nguy hiểm lớn.

***

Trên Huyết Hải, bốn bóng người cẩn thận tiến lên, là Hoàng Cực Cương Vân, Thượng Thành Đức, Vân Động, Cơ Lạc Nhiễm. Bốn người đi không nhanh, ngoài người có trọng bảo bày ra các tầng phòng hộ, hơi thở tăng lên đến Bất Trụy sơ kỳ.

Bọn họ đi tới mấy ngày rồi mà không gặp chút nguy hiểm nào, nguyên Huyết Hải như vùng đất chết, tĩnh lặng.

Ánh mắt Cơ Lạc Nhiễm cẩn thận quét bốn phía, chậm rãi nói:

- Nghe đồn trong Huyết Hải đầy nguy hiểm, đại năng Nhân Giới không dám xâm nhập, chúng ta bất đắc dĩ hợp tác cùng nhau vào.

Vì tin vào chí bảo trong tay nhau nên mới làm liều một phen, nhưng bây giờ xem ra Huyết Hải khác với tin đồn.

Thượng Thành Đức nói:

- Đúng là hơi kỳ, chúng ta vào Huyết Hải mấy ngày, đi hơn mười vạn dặm mà không bị chướng ngại gì. Hoặc nên nói đã có người vào trước chúng ta, nhổ bỏ hết nguy hiểm dọc đường?

Khuôn mặt Thượng Thành Đức nghiêm túc, lòng thầm kiêng dè.

Nhóm Hoàng Cực Cương Vân biến sắc mặt, nếu thật sự có người một mình xuyên qua Huyết Hải mênh mông, nhổ bỏ hết nguy hiểm dọc đường thì tu vi cao đến cảnh giới nào? Ít nhất cũng cỡ đại năng Nhân giới.

Một suy nghĩ khác dâng lên trong lòng họ, không lẽ hạch tâm vùng đất hội chiến trừ bọn họ ra còn có mặt người khác? Hoặc tất cả do một tay Mục Huyền Thanh làm ra? Các thắc mắc quanh quẩn trong lòng làm bốn người lòng nặng trĩu.

Hoàng Cực Cương Vân đầy sát khí âm trầm nói:

- Giờ chỉ là suy đoán lung tung của chúng ta, không chính xác. Hơn nữa dù thật sự có tồn tại tu vi bằng địa năng Nhân Giới thì sao? Bốn chúng ta hợp sức, miễn không gặp tồn tại đại thần thông Tôn Giả cảnh thật sự, dựa vào pháp bảo hộ mệnh của mình có thể làm kẻ đó có đến không về!

- Đúng vậy! Tuy tu vi của chúng ta không cao nhưng nếu liều mạng ra tay bộc phát sức chiến đấu đấu cứng với đại năng Nhân Giới!

- Nếu vậy thì chúng ta đừng phập phồng lo sợ nữa, tranh thủ thời gian chạy đi. Tại hạ linh cảm sâu trong Huyết Hải chắc chắn giấu bí mật to lớn, có lẽ là cơ duyên các đại bộ lạc mấy năm qua đau khổ truy tìm. Nếu chúng ta có được nó thì sẽ một bước lên trời.

- Được! Vậy bốn chúng ta cùng nhau thăm dò, xem thử sâu trong Huyết Hải che giấu cái gì!

Ngay sau đó bốn độn quang tăng tốc tiến lên trước

Mười ngày sau.

Bốn độn quang lần lượt tắt, bọn họ rung động nhìn cung điện trên biển. Khí thế bàng bạc như mãnh thú giương nanh múa vuốt, phát ra hơi thở chấn trời nhiếp đất.

- Sâu trong Huyết Hải ẩn giấu một cung điện!

- Hơi thở nặng nề thâm trầm như biển không thể đo lường, lão tổ các tộc cũng không có cảnh giới như vậy được. Là ai để lại cung điện này mà có khí thế như vậy!

- Cơ duyên! Nơi này tất nhiên ẩn giấu cơ duyên lớn, chỉ cần được đến là sẽ thành tựu đại đạo, thậm chí quan trọng hơn chúng ta luyện hóa huyết tinh tăng cao huyết mạch!

- Cung điện này chắc chắn có trọng bảo!

Bốn người thi nhau nói chuyện, liếc nhìn nhau, thấy nóng bỏng trong đối phương. Dù biết rõ nguy cơ trùng trùng nhưng không thể ngăn cản lòng tham của bọn họ, phải xông vào cung điện một lần!

Thượng Thành Đức mắt lóe tia sáng trầm giọng nói:

- Ta nghĩ các vị đạo hữu có chung một ý nghĩ, nếu vậy thì chúng ta đừng lãng phí thời gian, hành động đi.

Đáy mắt Hoàng Cực Cương Vân lấp lóe tia kỳ lạ, cười nói:

- Đúng rồi, vào núi báu mà tay không trở về thì sau này có bình an rời đi cũng sẽ hối hận cả đời, cơ duyên này đáng giá liều một phen.

Khuôn mặt Vân Động bình tĩnh nói:

- Vào cung điện này bốn chúng ta hợp tác cùng tìm báu vật thì không ổn, vì báu vật này nếu quý trọng vấn đề sở hữu sẽ rất rắc rối, còn dẫn đến đấu tranh với nhau, điều này trái với ước nguyện. Tại hạ cho rằng chúng ta tách ra tìm báu đi, cũng tăng cao cơ hội tìm được báu vật.

Cơ Lạc Nhiễm gật đầu trầm giọng nói:

- Tại hạ đồng ý điều này.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...