- Đội trưởng nói đúng, ta cũng chỉ nói vậy thôi. Nếu không có thống lĩnh đại nhân thì hai vạn đầu binh chúng ta đi lên cũng sẽ bị cường giả Huyết Hoàng đập chết.
- Đúng rồi, chúng ta may mắn đi theo thống lĩnh đại nhân, giờ người khác hâm mộ chúng ta rất nhiều. Ta quyết định sau này đại nhân đi đâu thì ta theo đó, cho đãi ngộ tốt mấy cũng không đội chỗ.
- Nhảm, giờ cho lão tử bách phu trưởng kêu lão tử đi làm cũng không chịu, theo sau thống lĩnh đại nhân mới là hưởng thụ chiến đấu. Ta còn muốn hành mấy Huyết Hoàng nữa, nói ra tự hào biết mấy.
Câu này làm mọi người cười phá lên.
Lúc này rèm lều bị vén lên, một bóng dáng nhỏ gầy xấu hổ đi ra, cười khờ ngốc:
- Ta đến nghe các ngươi kể chuyện, đáng tiếc ta lúc trước ở lại giữ quân doanh không được thấy tận mắt.
Chiến sĩ trẻ lộ vẻ mặt tiếc nuối.
- Ha ha ha! Thì ra là A Khốn, mau ngồi xuống đi, ta kể cho nghe.
- A Khốn, lại chỗ ta này. Ta biết hết, tiểu tử này đang đóng kịch thôi, ngươi đừng tin tưởng.
- A Khốn, tiểu tử nhà ngươi rốt cuộc chịu đi ra nghỉ ngơi một lúc? Đừng cứ lo tu luyện không chút thú vui.
A Khốn là tiểu đội trưởng thám báo, nhiệm vụ nguy hiểm, lần trước đánh nhau với thám tử Ám Hắc quân đoàn lỡ bị thương, giờ mới khỏe lại. Đối với tiểu tử còn nhỏ đã là thám báo giỏi giang trong lòng mọi người rất thích gã, nếu không nhờ bọn họ mạo hiểm mạng sống tìm hiểu quân tình thì đại quân sẽ gặp nguy hiểm.
A Khốn hơi không thích ứng mọi người nhiệt tình, xấu hổ cười cười ngồi xuống cạnh Bách Diệp đại thúc, yên lặng nghe mọi người tán dóc, mắt tràn đầy tôn sùng.
Không uổng là quân đoàn trưởng đại nhân, quả nhiên lợi hại.
Qua một canh giờ A Khốn đứng lên nói:
- Bách Diệp đại thúc, ta còn có nhiệm vụ xin đi trước một bước, chúng ta trở về lại tán gẫu.
Bách Diệp đứng lên cười nói:
- A Khốn cẩn thận chút, đừng để đám chó chết Ám Hắc quân đoàn bị thương nữa. Đại thúc chờ ngươi về cùng nhau uống rượu.
- Đúng rồi, A Khốn nhớ giết nhiều vài tên thám báo, đám nhãi đó thật đáng sợ.
- Xử lý bọn chúng!
- A Khốn cố lên!
A Khốn cười cười trước sự khích lệ vui cười của mọi người, vén rèm lều lên, chín thám báo thành viên tiểu đội đã tập kết.
A Khốn phất tay:
- Xuất phát!
Biểu tình của A Khốn trở nên nghiêm khắc lạnh lùng, mắt sắc bén như ưng. Giờ phút này A Khốn phát ra hơi thở lạnh lùng âm u, không còn bộ dáng thiếu niên ngại ngùng lúc trước.
Tiểu đội thám báo mười người nhanh chóng rời khỏi quân doanh ẩn vào hoang dã.
Sắc mặt A Khốn bình tĩnh chậm rãi rút mũi nhọn ra khỏi ngực đối phương, ba mũi nhọn sẽ không làm máu chảy ra ồ ạt mà từ từ chảy không phát ra tiếng động. A Khốn cẩn thận đặt xác chết xuống, làm gọn gàng, gã thầm nhủ những thám bảo Ám Hắc quân đoàn trước kia thấy bọn họ sẽ rút lui nhưng bây giờ như chó đen không ngừng lao lên đánh. Xem ra lần trước thống lĩnh đại nhân dạy cho bài học khiến đám tạp chủng này cực kỳ tức giận.
Khóe môi A Khốn cong lên khinh thường, nhẹ thở dốc tiếp tục giữ trạng thái tiềm hành.
A Khốn mắt lóe tia sáng lạnh, tay cầm mũi nhọn âm u không tiếng động, như tử thần đi trong bóng tối lặng lẽ gặt mạng sống:
- Thêm hai canh giờ nữa phải quay về quân doanh, tranh thủ giết thêm hai tên.
Hai canh giờ chớp mắt đã đến, tuy A Khốn còn chút sức nhưng gã biết không thể mạo hiểm, nếu xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì tiểu đội của họ rất có thể nằm lại đây hết. Nên giao nhiệm vụ càn quét lại cho huynh đệ khác
A Khốn ra hiệu riêng cho tiểu đội, gã chậm rãi lùi ra sau trước. Tuy cách quân doanh ngày càng gần nhưng bọn họ không thả lỏng chút nào. Bên ngoài quân doanh bất cứ nơi nào đều có khả năng ẩn núp kẻ thù, không có an toàn tuyệt đối.
Cẩn thận luôn là điểm dựa tốt nhất để sống sót trên chiến trường.
Tiểu đội tiến lên, A Khốn chợt cau mày quay đầu nhìn hướng bên phải trước mặt, mắt lóe tia sáng kỳ dị. Tuy tu vi chỉ là Huyết Linh nhưng A Khốn bẩm sinh rất nhạy bén với nguy hiểm, qua thời gian dài âm thầm chém giết thì năng lực này không ngừng tăng mạnh. Mới rồi hướng đó có chút dao động, tuy rất mỏng manh nhưng không thể thoát khỏi A Khốn cảm ứng.
Nơi này cách quân doanh đã rất gần, chẳng lẽ kẻ thù núp trong bóng tối?
Nghĩ đến đây A Khốn sa sầm nét mặt, nếu đúng là bị người mò tới bên ngoài quân doanh mà không phát hiện ra là nhục nhã lớn cho thám báo.
Sát khí lạnh băng sinh ra trong lòng A Khốn.
Chín thành viên tiểu đội đều là người nổi bật trong thám báo, thấy sắc mặt A Khốn thay đổi, ai nấy lộ ánh mắt nóng bỏng.
Xem ra đội trưởng lại có phát hiện mới, chui đến gần quân doanh mà không bị phát hiện chắc chắn là con cá lớn.
Ánh mắt A Khốn bình tĩnh, gã nhẹ phất tay, hai ngón tay cái và ngón trỏ ghép thành hình tròn.
Vây giết.
Chỉ khi chiếm ưu thế tuyệt đối và muốn chém tận giết tuyệt thì các thám báo mới dùng kiểu chiến đấu này.
Ý của đội trưởng rất rõ ràng, không tha cho một thám báo Ám Hắc quân đoàn nào. Vì bọn chúng núp gần quân doanh như vậy rất có thể đã tìm hiểu được tin tức quan trọng nào, không thể để chúng sống sót trở về.
Các đội viên nhếch mép cười gằn, lặng lẽ tản ra chậm rãi đến gần đằng trước.
***
Một tầng huyết vụ mỏng manh chậm rãi khuếch tán, mọi người đã thói quen cổ chiến trường trải qua vô số cuộc chém giết sát khí đậm đặc hóa thành sương mù. Nhưng trung tâm sương mù có hai bóng người đang đứng, yên lặng đứng thẳng, ánh mắt sắc bén quét xung quanh phụ trách cảnh giới, một người khác thì nhanh chóng bày trận pháp phức tạp nào đó.
Hai người không có tiếng động, tiếng hít thở cũng giảm nhỏ đến cực điểm. Kinh người ở chỗ hơi thở của họ rất yếu, không khác gì người bình thường nhưng có thể bình yên đứng trong Huyết Mạch Chi Địa đậm đặc sát khí chứng minh hai người này tuyệt đối không phải người bình thường, đã tu luyện bí thuật liễm tức siêu lợi hại nào đó.
Thời gian dần trôi, bài bố xong đợt cuối, trận pháp hoàn thành, dao động khác lạ khuếch tán nhưng giây sau biến mất.
Dao động nhỏ rất ngắn ngủi, chắc sẽ không bị người phát hiện, nên hai bóng người không có phản ứng gì.
Một người lạnh nhạt nói:
- Bắt đầu đi.
Một người khác gật đầu, lật tay lấy ra huyết tinh hình giọt nước phát ra huyết quang quỷ dị cẩn thận đặt ngay chính giữa trận pháp. Huyết châu được đặt vào, trận pháp phức tạp dưới đất bắt đầu vận chuyển.
Bình luận