Chiến ý tương dung!
Loại đẳng cấp mơ hồ này theo ghi chép hiếm ai lĩnh ngộ được, vô số chiến tướng trải qua chém giết không cách nào lĩnh ngộ, không người nào biết cần điều kiện gì mới làm được nó.
Nhưng bây giờ Cự Phủ Chiến Tướng chính mắt thấy uy lực chiến ý tương dung.
Cự Phủ Chiến Tướng sắc mặt âm trầm, mắt lóe tia âm u thầm nghĩ:
- Không thể giữ Lưu Vân lại, nếu để hắn lớn lên nhất định sẽ trưởng thành tồn tại kinh thiên động địa, khi đó Hắc Sơn bộ lạc của ta có ai ngăn được?
Cá cược đã thành, chiến sĩ hai phe nhìn chăm chú, Cự Phủ Chiến Tướng không thể ra tay nếu không sẽ bị tộc nhân bộ lạc khinh bỉ. Trong Huyết Mạch Chi Địa rất chú trọng đẳng cấp sát phạt, nhưng càng xem trọng lời hứa, đã nhận lời thì tuyệt đối sẽ không đổi ý.
Nhưng bây giờ là cơ hội siêu tốt, chờ sau này đại quân đánh nhau Lưu Vân thi triển chiến ý tương dung, dù là cường giả Huyết Hoàng cũng không dám trực diện mũi nhọn, khi đó làm sao giết hắn?
Lòng Cự Phủ Chiến Tướng đầy sát khí, mắt lấp lóe tia sáng kỳ lạ cuối cùng bình tĩnh lại, nhếch mép cười gằn.
Ầm!
Ầm!
Trên bầu trời, tức long điên cuồng công kích, có chiến ý mạnh mẽ thúc đẩy nó bộc phát ra uy năng đến trình độ siêu khủng bố. hắc bạo thú đã sắp tan vỡ, mỗi tiếng gào toát ra tuyệt vọng không cam lòng.
Tiêu Thần ngẩng đầu, vạt áo bay phần phật, rống to:
- Phá!
Tức long nghiền nát, hắc bạo thú phát ra tiếng rống cuối cùng sau đó tán loạn.
Tức long xoay quanh tung hoành bên trên quân đội, nửa đầu gầm rống, uy thế vô song.
Vô số chiến sĩ ánh mắt đầy kính sợ tôn sùng nhìn Tiêu Thần. Vì đi theo thống lĩnh đại nhân nên bọn họ mới nhẹ nhàng đánh bại Ám Hắc quân đoàn mạnh mẽ, sau này không ai có thể ngăn cản bước chân của họ, trong lòng mọi người vững tin như vậy.
Chiến sĩ Ni Long quân đoàn nhìn chỗ trú đóng Ám Hắc quân đoàn bên kia Hắc Hà, khóe môi cong lên ngạo nghễ, trận chiến quân đoàn đầu tiên bọn họ thắng!
Lúc này một người bay ra khỏi chỗ trú đóng của Ám Hắc quân đoàn, chân đạp hư không đứng thẳng.
- Lưu Vân thống lĩnh Ni Long quân đoàn, ngô tên Tạp Lý thống lĩnh Ám Hắc quân đoàn, đánh cuộc này bên ta nhận thua. Nhưng đối chiến đại thế Lưu Vân thống lĩnh lĩnh ngộ chiến ý tương dung, nên tại hạ thua mà không phục. Nhân đây chính thức phát ra khiêu chiến với Lưu Vân thống lĩnh, so đấu bằng sức chiến đấu, bất chấp sống chết! Trận chiến này không liên quan quân đoàn mà là cuộc chiến giữa hai chúng ta, không biết Lưu Vân thống lĩnh có đồng ý?
Khiêu chiến!
Tạp Lý đưa ra lời khiêu chiến với Tiêu Thần ngay trước mặt vô số chiến sĩ hai bên.
Các cặp mắt nhìn Tiêu Thần chằm chằm, trong quân rất hay có kiểu chiến đấu cá cược thế này, không bắt buộc phải nhận nhưng nếu từ chối là biến tướng tỏ ra yếu thế.
Với thân phận hiện giờ của Tiêu Thần nếu từ chối khiêu chiến sẽ kích thích sĩ khí Ám Hắc quân đoàn mới tăng lên bị tán loạn, thậm chí ảnh hưởng địa vị của hắn trong lòng binh sĩ.
Trên chiến trường nếu tướng lĩnh không được chiến sĩ dưới trướng hoàn toàn công nhận thì sẽ ảnh hưởng bộc phát sức chiến đấu.
Tạp Lý đã bắt trúng ngay thời cơ.
Thị Sát Chiến Tướng nhíu chặt mày, tâm trí như gã nhìn thấu hết.
Tiêu Thần có thể chất huyết cuồng hóa, còn lĩnh ngộ chiến ý tương dung, địa vị tạm thời không bằng mười phương chiến tướng nhưng cao hơn xa thống lĩnh bình thường. Huống chi trước khi vào vùng đất hội chiến Mạc Tà đại nhân từng nghiêm lệnh dặn dò phải bảo đảm Lưu Vân bình yên, vì ai đều biết với sức chiến đấu thiên phú hắn bày ra thành tựu tương lai không thể đo lường, nếu trưởng thành sẽ là tồn tại cực kỳ quan trọng trong quân đội Ni Long bộ lạc.
Chiến ý tương dung, chỉ một điểm này đã đủ.
Thị Sát Chiến Tướng quyết không cho phép Tiêu Thần bị tổn thương chút nào. Thị Sát Chiến Tướng trầm ngâm một lúc, tiến lên một bước định ngăn cản ước chiến.
Nhưng vào lúc này Tiêu Thần bình tĩnh nói:
- Phó quân đoàn trưởng đại nhân yên tâm, Lưu Vân nắm chắc ứng đối được người này. Thuộc hạ nhận trận chiến này.
Ngữ điệu bình tĩnh nhưng chất chứa tự tin tràn đầy.
Chiến sĩ nhìn hướng thống lĩnh đại nhân rồi lại nhìn Tạp Lý, ai nấy nhếch mép mỉa mai. Tiểu tử này dám can đảm khiêu chiến đại nhân, dù ngươi có là thống lĩnh Ám Hắc quân đoàn cũng tự tìm đường chết.
Thị Sát Chiến Tướng hơi do dự cuối cùng vẫn nhẹ gật đầu. Lưu Vân đã mở miệng thì chắc rất tự tin, hơn nữa hắn có thể chất huyết cuồng hóa, dốc hết sức ra thì sức chiến đấu vô địch dưới Huyết Hoàng, miễn cẩn thận một chút chắc không bị gì.
Dù vậy cả người Thị Sát Chiến Tướng căng cứng, huyết lực cuồn cuộn sẵn sàng tùy thời ra tay.
Người Tiêu Thần lóe huyết quang, chớp mắt xuất hiện trên bầu trời Hắc Hà đứng đối diện Tạp Lý. Hai người không nói chuyện nhưng sát khí rực cháy trong đôi mắt đã bày rõ suy nghĩ của họ.
Trận chiến này phải phân rõ sống chết.
Tạp Lý nhếch mép, lòng đầy sát khí. Làm đệ tử ưu tú nhất của Cự Phủ Chiến Tướng, tu vi của gã đến Huyết Vương hậu kỳ, nếu đánh hết sức thậm chí có thể bộc phát ra sức chiến đấu vượt qua vô địch Huyết Vương.
Lão sư từng nói tu luyện giả cùng đẳng cấp hiếm ai đánh lại gã, Lưu Vân to gan nhận khiêu chiến đúng là không biết sống chết!
Chiến ý tương dung!
Hắn lĩnh ngộ được năng lực vô số chiến tướng khao khát, nếu không có gì ngoài ý muốn thì sau này trưởng thành nhân vật trời long đất lở. Nhưng may mà Lưu Vân đã không còn cơ hội, hôm nay Tạp Lý thống lĩnh cường đại sẽ giết hắn.
Chấm dứt một truyền thuyết còn chưa bắt đầu khiến lòng Tạp Lý cực kỳ hưng phấn.
- Lão sư hãy chờ xem, đệ tử tuyệt đối sẽ không khiến người thất vọng!
Mắt Tạp Lý lộ tia sát khí âm lạnh bước lên trước tấn công.
Quân đội đánh nhau không phức tạp rườm rà, toàn bằng sức chiến đấu cá nhân quyết thư hùng.
Ầm!
Một cây búa lớn to cỡ một thước xuất hiện trong tay Tạp Lý, người gã phát ra huyết quang đậm màu, dao động huyết lực cuồng bạo mạnh mẽ quét qua, vô cùng cứng rắn kéo theo chiến sĩ Ám Hắc quân đoàn hò reo.
- Cự Phủ Trảm!
Tạp Lý ra tay là dốc hết sức, gã cực kỳ tự tin vào sức chiến đấu của bản thân nhưng trên chiến trường sẽ không lơ là sơ sẩy. Vì lão sư rất nhiều lần nói với Tạp Lý sư tử vồ thỏ còn dốc hết sức, coi thường lơ là sẽ mất mạng.
Lòng Tạp Lý thầm điên cuồng gầm rống:
- Chết đi!
Tạp Lý hiểu rất rõ uy năng Cự Phủ Trảm, sức chiến đấu vô địch Huyết Vương bình thường bị trúng chiêu đừng mơ an toàn rút lui, nếu xui xẻo thậm chí mất mạng.
Búa lớn chém, Lưu Vân không chạy thoát được.
Chương 638vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận