Đạo (Dịch) – Chương 628

Người nói chuyện mặc chiến giáp màu đỏ, sắc mặt âm trầm, mắt đầy sát khí lạnh băng, là Phong Lam Chiến Tướng của Ni Long quân đoàn.

Làm phó quân đoàn trưởng Ni Long quân đoàn, dưới trướng nắm giữ mười vạn tướng sĩ, thân phận địa vị của người này thuộc tầng lớp cao trong Ni Long bộ lạc. Nhưng khi đối diện tộc trưởng đại nhân một trong các thành viên hội trưởng lão thì Phong Lam Chiến Tướng phát ra kính sợ từ tận đáy lòng.

Lão nhân áo trắng khuôn mặt bình tĩnh không lộ vẻ gì, trầm ngâm hỏi:

- Theo như ngươi nói thì Lưu Vân đã trở thành thống lĩnh quân đoàn?

Phong Lam Chiến Tướng thấp thỏm trả lời:

- Mạc Tà Chiến Tướng tự mình đề nghị và được thông qua, đệ tử muốn ngăn cản nhưng đành bất lực, xin gia chủ tha thứ

Thiên Luân gia tộc suy nghĩ giây lát, không khí đông cứng, không ai dám phát ra chút tiếng động, bản nặng hít thở khẽ khàng.

Lát sau lão quỷ này ngước lên nói:

- Việc này không thể trách ngươi, sức chiến đấu của Lưu Vân đến đẳng cấp vô địch Huyết Vương vốn có tư cách nhậm chức thống lĩnh, hơn nữa thể chất huyết cuồng hóa tự nhiên khiến quân đoàn chú trọng. Hắn đã thành thống lĩnh vậy ngươi cẩn thận chút, khoan trả thù, sau này trên chiến trường còn nhiều thời cơ. Hắc Ma thì đúng là hơi tiếc, gia tộc hao phí nhiều lực lượng đưa hắn vào Ni Long quân đoàn, thậm chí có thể trùng kích chức vị thống lĩnh kết quả chưa phát huy tác dụng gì đã bị người giết. Truyền lệnh xuống bồi thường chút ít cho thân tộc trực thuộc của Hắc Ma, tạm dằn việc này xuống đi.

Phong Lam Chiến Tướng khom người cung kính nói:

- Tuân lệnh tộc trưởng đại nhân!

Phong Lam Chiến Tướng lui ra sau.

Thiên Luân tộc trưởng khuôn mặt nghiêm nghị trầm giọng nói:

- Bộ lạc hội chiến sắp mở ra, các ngươi đều là cao tầng mà Thiên Luân gia tộc xếp vào các phương, nhớ kỹ chú ý cẩn thận, đừng để mất mạng. Chuẩn bị sẵn sàng cho trận chiến, cần biết có Ni Long bộ lạc thì Thiên Luân gia tộc ta mới hưng thịnh, lúc này ích lợi của bộ lạc cao hơn tất cả. Đi chiến đấu đi.

- Cẩn tuân lệnh dụ của tộc trưởng đại nhân!

Cao tầng Thiên Luân gia tộc thi lễ sau đó thận trọng thụt lùi, trong điện chỉ còn một mình Thiên Luân tộc trưởng.

- Lưu Vân? Thống lĩnh? Người này xuất hiện hơi sớm hơn thời gian đại nhân dặn dò nhưng rất có thể là tu luyện giả ngoại tộc mà đại nhân ra lệnh truy nã. Nhưng mặc kệ có đúng hay không, đã đối địch với Thiên Luân gia tộc thì lão phu sẽ báo lên trên, sẽ có người đi điều tra Lưu Vân thế nào. Nếu đúng là tu luyện giả ngoại tộc thì ngươi chết chắc!

***

Ni Long quân đoàn, trên diễn võ trường.

Khuôn mặt Tiêu Thần nghiêm túc mặc khôi giáp màu đỏ, chiến ủng màu đen, sống lưng thẳng tắp, hơi thở trầm ổn dày nặng,rất có phong phạm đại tướng một phương.

- A!

- A!

Năm vạn tướng sĩ dưới trướng thao luyện gấp, khuôn mặt lạnh băng, khí sát phạt mãnh liệt bay ra khỏi người. Tuy diễn luyện với đồng bào nhưng khi ra tay là dốc hết sức không chút nương tình.

Mặc Tra là vạn phu trưởng số một dưới trướng của Tiêu Thần, sức chiến đấu rất gần vô địch Huyết Vương, từng tham gia bộ lạc hội chiến một lần, uy tín rất cao. Mặc Tra đang dẫn theo một vạn tướng sĩ đối chiến với tướng sĩ dưới tay Ma Qua. Hai vạn người hóa thành chiến trận không ngừng oanh kích, khí thế bàng bạc, tràng diện rộng rãi.

Chiến đấu giữa tu luyện giả chém giết quy mô lớn, tuy sức chiến đấu cá nhân quan trọng nhưng không vô địch trên chiến trường.

Chỉ cần mười binh sĩ tinh nhuệ hợp kích là có thể đấu lại một Huyết Vương, tuy không thể ức chế nhưng không bị yếu thế hơn. Sức chiến đấu vô địch Huyết Vương tối đa chỉ có thể ngăn cản tiểu đội binh sĩ trăm người.

Chiến đội ngàn người binh sĩ cùng nhau tấn công, uy năng mạnh mẽ dù là Huyết Hoàng cũng phải tạm lánh mũi nhọn.

Nhưng hợp kích cũng có cực hạn, ngàn người hợp kích là cực hạn trong hợp kích quân đội, vì số người càng nhiều thì khó thể khống chế, nếu một người sai lầm là uy năng thuật hợp kích sẽ giảm mạnh.

Nên khi vào chiến trường thật sự thì tiểu đội trăm người là kiểu hợp kích thông thường nhất. Dưới trướng tiểu tổ mười người không ngừng xen kẽ xuyên toa linh hoạt thay đổi chiến trận, gặp kẻ yếu thì tự vây chiến, tăng tốc độ tiến lên. Gặp cường giả thì bắt tay nhau, dư sức tự bảo vệ mình.

Chiến đội ngàn người chỉ khi gặp tồn tại chí cường mới tạm thời biến trận tổ hợp.

Mặc Tra và Ma Qua đánh nhau, vạn tướng sĩ dưới tay tự động thành tổ hợp trăm người, hoặc công kích như giông tố hoặc đánh lén như hồn ma tia chớp, bộ đội vạn người linh hoạt như ngón tay của hai người, các loại chiến thuật đặc sắc làm người ta hoa mắt.

Tiêu Thần gật gù, lòng thầm kiêng dè. Nếu hắn rơi vào chiến trận nghiền giết dù bộc phát ra hết sức chiến đấu cũng phải mất chút thủ đoạn mới thoát được, nếu bị quân đoàn mười vạn, trăm vạn người bao vây thì dù là Huyết Hoàng hậu kỳ, đại năng Bất Trụy hậu kỳ Nhân Giới cũng phải chết.

Tiêu Thần hoàn toàn không biết gì về việc chỉ huy quân đội tu luyện giả đánh nhau nên hắn không xen vào huấn luyện hằng ngày, thả quyền hạn cho năm vạn phu trưởng tự thao luyện. Nhóm Mặc Tra, Ma Qua đều là Huyết Vương lính già, đã trải qua chém giết, thấy bộ lạc hội chiến thật sự rồi, nên huấn luyện quen tay. Năm vạn tướng sĩ dưới trướng của Tiêu Thần nhờ thế mà trong thời gian ngắn hình thành sức chiến đấu không yếu.

Tiêu Thần đứng một bên yên lặng quan sát, không ngừng học tập. Cách làm của Tiêu Thần chẳng những không khiến người xem thường ngược lại thầm khâm phục.

Lưu Vân đại nhân đúng là lòng dạ rộng rãi, tự biết kinh nghiệm không đủ nên buông quyền lực. Hắn mà chỉ bậy bạ, tuy bộ hạ vẫn sẽ làm theo lệnh nhưng trong lòng sẽ chê trách.

Thị Sát Chiến Tướng xem biểu hiện của Tiêu Thần trong một tháng qua, lòng thầm gật gù. Vốn tưởng Tiêu Thần được năm vạn binh sĩ hiệu trung, sức chiến đấu mạnh mẽ, có thể chất siêu mạnh huyết cuồng hóa ngàn vạn người không có một thì trong lòng sinh ra ngạo khí. Thị Sát Chiến Tướng đã định bụng sẽ đè hắn một lúc, vì gã là một trong phó quân đoàn, cường giả đẳng cấp Huyết Hoàng, uy áp không tha nghi ngờ. Nhưng Thị Sát Chiến Tướng hơi e ngại không muốn vì điều này sinh ra khoảng cách với Tiêu Thần, trên dưới bất hòa tạm không nói đến rắc rối, cũng sẽ chọc vào đại địch sau này cho mình.

Nhưng ở chung lâu Tiêu Thần khiêm tốn lễ phép làm Thị Sát Chiến Tướng thở phào, càng xem trọng hắn hơn.

Nhưng dù sao là tay mới chưa ra chiến trường, không biết hắn có thích ứng đánh nhau tàn nhẫn không?

Thị Sát Chiến Tướng thầm lắc đầu, ai đều phải bước qua ngưỡng này. Nếu Lưu Vân không thể kiên trì vượt qua được thì đành lãng phí tư chất, hắn không thích hợp trở thành quân nhân cường đại.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...