Đạo (Dịch) – Chương 622

Mọi người thầm lắc đầu. Số lượng tu luyện giả huyết cuồng hóa hiếm như lông phượng sừng lân, mấy trăm năm không gặp một người, ước vọng trang bị quân đội không thể thực hiện rồi.

Phong Lam Chiến Tướng thầm lắc đầu, Hắc Ma đã vào trạng thái huyết cuồng hóa thì mất cơ hội cạnh tranh thống lĩnh lần này. Kết hoạch ban đầu của gia tộc sẽ phải thay đổi, tất cả chỉ tại Huyết Vương thiên phu trưởng nho nhỏ gây ra.

Lưu Vân này thật đáng chết! Nhưng giờ Hắc Ma có sức chiến đấu càn quét vô địch Huyết Vương, chắc rất dễ giết người này.

Phong Lam Chiến Tướng nhìn Tiêu Thần, khóe môi cong lên tàn nhẫn:

- Bản tướng chờ xem lần này ngươi làm sao tìm được đường sống!

Chiến tướng khác cau mày, ánh mắt tiếc thương. Lưu Vân khá mạnh, nếu bồi dưỡng sẽ có tương lai, nhưng quá xui xẻo gặp phải Hắc Ma sau khi cuồng hóa.

Sức chiến đấu của Hắc Ma bây giờ thì Lưu Vân tuyệt đối không thể sống qua nắm đấm thứ ba.

Ầm!

Trong khi toàn Ni Long quân đoàn chìm trong rung động huyết cuồng hóa đem lại thì Hắc Ma đã tấn công. Cơ thể Hắc Ma biến to, mắt đỏ ngầu, đại thế ngoài người hung hãn như ác ma hình người muốn ăn thịt người. Hắc Ma bước lên trước gầm rống tấn công.

Nắm đấm đánh ra, huyết lực đậm đặc bao bọc toàn thân gã cuồn cuộn trên dưới, trong thời gian ngắn tất cả đều ngưng tụ vào cánh tay.

Uy áp mạnh mẽ bộc phát ra càn quét vô cực.

Tiêu Thần biến sắc mặt, đáy mắt lóe tia sáng lạnh. Hắc Ma đã quyết định phải giết hắn! Đổi lại người khác dù có sức chiến đấu vô địch cùng đẳng cấp Huyết Vương cũng sẽ chết trước cú đấm của Hắc Ma. Nhưng hôm nay địch thủ của gã là Tiêu Thần, tồn tại khủng bố sức chiến đấu thật sự vượt qua Huyết Hoàng trung kỳ. Nếu không phải hắn lo bị lộ thân phận không dám dốc hết sức thì búng tay một cái đã cho Hắc Ma nho nhỏ ra bã.

Lòng Tiêu Thần đầy sát khí nhưng mặt ngoài hắn lộ vẻ hơi e ngại, làm bộ như dốc hết sức, huyết lực đậm đặc bay ra ngoài cấu trúc một vòng bảo hộ phòng ngự mạnh mẽ.

Hắc Ma nhìn tiểu tử hoảng loạn cố chống vòng bảo vệ linh lực, khóe môi cong lên tàn nhẫn:

- Chết đi!

Lực lượng mạnh mẽ không gì sánh bằng điên cuồng chuyển động trong người Hắc Ma, cảm giác không gì không làm được tràn ngập trong lòng khiến gã say mê. Hắc Ma ảo giác như toàn bộ thiên địa không thể ngăn cản gã, một đấm đánh ra có thể nổ nát bất cứ trở ngại.

Huyết Vương nho nhỏ này chết chắc!

Bùm!

Vang tiếng nổ điếc tai, huyết lực đậm đặc tràn ngập chiến trường. May mà cấm chế có thể chịu đựng trăm vạn chiến sĩ Ni Long quân đoàn sử dụng, cực kỳ cứng rắn nên không tán loạn, nhưng vẫn phát ra dao động rung rung mãnh liệt.

Huyết lực cuồn cuộn ngăn chặn tầm mắt mọi người, chốc lát sau khi tất cả quay về tĩnh lặng, nhìn bóng dáng bị Hắc Ma đánh bay hơn mười trượng đập vào cấm chế mà vẫn không ngã xuống, khuôn mặt mọi người cực kỳ trầm trọng.

Chịu đựng một kích đánh hết sức của sức chiến đấu vượt xa vô địch Huyết Vương mà không gục ngã!

Không lẽ là đẳng cấp vô địch Huyết Vương?

Sinh ra ý nghĩ này làm tim mọi người đập nhanh, mắt lộ ra tia kính sợ.

Vô địch Huyết Vương, đó là sức chiến đấu dường như chỉ thống lĩnh đại nhân mới có được!

- Đúng thế, không chết dưới tay Hắc Ma thì sức chiến đấu thật sự của tiểu tử này chắc chắn đến thống lĩnh!

- Phải thu tiểu tử này vào tay, bồi dưỡng kỹ sau này sẽ là trợ lực lớn.

Trong đầu mười phương chiến tướng đều có ý nghĩ này.

Nhưng có một người thì không nghĩ vậy.

Phong Lam Chiến Tướng mặt đen như nhọ nồi, lòng thầm kiêng kỵ. Lưu Vân với lứa tuổi này đã có sức chiến đấu vô địch Huyết Vương, nếu sau này trưởng thành chẳng phải là đại địch trong quân của gã, tương lai rất có thể uy hiếp địa vị mười phương chiến tướng của gã.

- Phế vật. Hắc Ma thi triển huyết cuồng hóa mà không thể giết tiểu tử này. Không được, hôm nay tuyệt đối không thể để Lưu Vân sống sót rời đi, không thì sau này không thể giết hắn được, chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn không ngừng lớn lên, sẽ trưởng thành họa lớn trong lòng!

Phong Lam Chiến Tướng đã xé rách da mặt với Tiêu Thần, tình thế không chết không ngừng rồi nên gã phải xuống tay trước là hơn, bóp chết nguy cơ từ trong trứng nước.

- Lưu Vân phải chết ngay!

Mặt Tiêu Thần trắng bệch, người lảo đảo, hắn cố ý phun ra ngụm máu:

- Hắc Ma đại nhân đúng là mạnh, Lưu Vân thầm khâm phục. Hôm nay đã đỡ ba chiêu, Lưu Vân cáo từ!

Chống đỡ qua ba chiêu trong tay Hắc Ma là có vị trí vạn phu trưởng rồi.

Thấy Tiêu Thần sắp rời đi, Hắc Ma sửng sốt sau đó đôi mắt đỏ lóe tia do dự, cuối cùng hóa thành sát khí lạnh lẽo, gã nhẹ gật đầu.

Phong Lam Chiến Tướng luôn chú ý tình hình thấy thế thả lỏng tinh thần. Phong Lam Chiến Tướng dùng bí thuật gia tộc thông báo Hắc Ma hôm nay mặc kệ thế nào cũng phải giết Lưu Vân, hậu quả thì . . . Lấy cớ là sau khi huyết cuồng hóa ý thức rơi vào giết chóc không thể kiềm chế, dù Hắc Ma bị chỉ trích nhưng có Thiên Luân gia tộc âm thầm vận động chắc sẽ không chết, nhưng khó giữ quân chức.

Tuy nhiên dùng một chức vị vạn phu trưởng đổi lấy mạng sống của Lưu Vân, Phong Lam Chiến Tướng cho rằng cuộc giao dịch này lời to.

- Bất cứ mối uy hiếp nào phải hoàn toàn tiêu diệt nó trước khi chưa lớn lên!

Câu này là đạo lý lão sư dạy cho Phong Lam Chiến Tướng, vì nhớ kỹ câu nói này nên gã luôn chú ý cẩn thận từng bước một đi tới chức vị cao phó quân đoàn trưởng Ni Long quân đoàn như hôm nay.

Bây giờ cũng vậy.

- Grào!

Tiêu Thần đưa lưng hướng Hắc Ma, chậm rãi đi tới trước bao cặp mắt kính sợ của các chiến sĩ Ni Long quân đoàn, làm bộ dạng bị thương nặng. Nhưng tim Tiêu Thần chợt đập nhanh, hắn lập tức bộc phát ra vòng bảo hộ bằng huyết lực.

Ngay sau đó một cú đấm đánh nát vòng bảo hộ, Tiêu Thần văng ra xa.

Biến cố nằm ngoài dự đoán của mọi người.

Hắc Ma như phát điên, sát khí lạnh lẽo đậm đặc như hóa thành thực chất. Hắc Ma gầm rống lao vào Tiêu Thần, bộ dáng không chết không ngừng.

Mười phương chiến tướng cùng tức giận quát:

- Càn rỡ!

Lưu Vân đã có tư cách vạn phu trưởng vậy mà Hắc Ma vẫn ra tay tiếp là cố ý giết đồng bào, đã nghiêm trọng khiêu khích quân quy Ni Long quân đoàn.

Đặc biệt đang trong thời kỳ then chốt bộ lạc hội chiến, các ánh mắt tập trung vào quân đoàn, nếu để xảy ra loại chuyện này sẽ tổn hại danh dự của Ni Long quân đoàn.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...