Kế sách rất sắc bén tàn nhẫn.
Nhưng mà . . .
Tiêu Thần thầm cười nhạt, đôi mắt bình tĩnh.
Muốn dựa vào vạn phu trưởng bình thường giết hắn? An Chiến quá xem thường hắn.
Hắc Ma mắt lóe tia sáng lạnh quát khẽ, một đấm bình thường đánh ra, người bộc phát hơi thở mạnh mẽ.
Đại thế thảm liệt chớp mắt ngưng tụ, một đấm đánh ra như có thể phá vỡ muôn vàn trói buộc trên cõi đời, không thể sánh bằng.
Hắc Ma thầm cười khẩy, cú đấm này thoạt trông không khác gì với trước nhưng bên trong ẩn chứa sức mạnh cao gấp mấy lần. Lưu Vân dám nhận thì sẽ chết chắc.
Đối mặt cú đấm hung hãn Tiêu Thần thầm lắc đầu, dằn sát khí sắc bén xuống. Tuy Tiêu Thần có thể giết Hắc Ma nhưng làm như vậy sẽ hấp dẫn các ánh mắt nhìn chăm chú, hắn không hy vọng tình huống đó. Chuyện quan trọng nhất với Tiêu Thần bây giờ là âm thầm thu thập huyết tinh, những việc khác không quan trọng.
Bùm!
Một đấm đánh thẳng tới trước không chút né tránh.
Miễn chống chọi qua ba chiêu là có vị trí vạn phu trưởng.
Nắm tay hai người đều phát ra huyết quang nhạt cực kỳ cương liệt, nhanh như tia chớp va chạm vào nhau, hơi thở mạnh mẽ bộc phát từ vị trí va chạm khuếch tán.
Ngay sau đó!
Mặt Tiêu Thần hơi trắng thụt lùi hơn mười trượng, hơi thở hỗn loạn nhưng chưa bị thương nghiêm trọng.
Hắc Ma bỗng trợn to mắt nhìn Tiêu Thần chằm chằm.
- Không thể nào! Lưu Vân đỡ một đấm của ta mà không chết!
Cú đấm này nặng cỡ nào trong lòng Hắc Ma hiểu rõ nhất, vạn phu trưởng bình thường cũng không thể nhẹ nhàng đỡ được. Chỉ dựa vào một đấm này Lưu Vân đã có tư cách làm vạn phu trưởng.
An Chiến thu lại nụ cười nanh tranh, sắc mặt âm trầm.
- Lưu Vân có thể đỡ được một đấm của Hắc Ma đại nhân mà không chết, vậy chẳng phải là thực lực của hắn đã đến đỉnh Huyết Vương, có tư cách đảm nhiệm vạn phu trưởng? Không được, tuyệt đối không thể để Lưu Vân thành công, nếu hắn trở thành vạn phu trưởng là coi như làm quan quân cấp trên Ni Long quân đoàn. Thân phận như Hắc Ma đại nhân cũng không có cơ hội ra tay thứ hai, hôm nay Lưu Vân phải chết!
Lòng An Chiến sinh ra nỗi sợ, với tâm tính của Lưu Vân chắc đã đoán ra lý do Hắc Ma đánh hắn là vì gã, nếu hắn không chết thì sau này An Chiến sẽ bị tính kế.
Cường giả đỉnh Huyết Vương nhằm vào đủ giết chết An Chiến.
- Hắc Ma đại nhân chưa ra tay hết sức, đúng vậy, nếu đại nhân nghiêm túc thì Lưu Vân phải chết! Hơn nữa mục tiêu của đại nhân là tranh giành vị trí thống lĩnh, trên người có món báu vật kia, nếu thi triển ra thì thực lực vô địch cùng đẳng cấp. Lưu Vân phải chết, hắn phải chết!
An Chiến nhìn chằm chằm trong sân, mặt trắng bệch, không hiểu sao nhìn bóng dáng cao ráo kia lòng gã không còn tin chắc Hắc Ma đại nhân trăm trận trăm thắng nữa, nỗi sợ chiếm cứ trái tim gã.
Ánh mắt Hắc Ma trầm trọng nhìn Tiêu Thần, sát khí càng nhiều hơn. Với tu vi như gã mà không thể giết một Huyết Vương mới vào, điều này là nhục nhã lớn cho Hắc Ma. Nếu không thể giết người này thì gã còn mặt mũi gì tham gia tranh giành thống lĩnh tiếp theo?
Hắc Ma thầm rít gào:
- Chết đi!
Hắc Ma lại tăng vọt khí thế bước nhanh tiến lên, gã quát to đấm tới trước.
Vèo!
Mười phương chiến tướng nhíu chặt mày, âm thầm liếc qua Phong Lam Chiến Tướng, họ do dự một chút rồi không lên tiếng.
Xuống tay quá nặng.
Thử thách một Huyết Vương mới vào mà Hắc Ma bộc phát ra hết tu vi, sức chiến đấu rất gần vô địch Huyết Vương, vậy chẳng phải là cố ý muốn giết Lưu Vân sao?
Mười phương chiến tướng liếc qua, khuôn mặt Phong Lam Chiến Tướng hờ hững không lộ vẻ gì nhưng lòng thầm tức giận.
- Sao Hắc Ma đại ca hồ đồ như vậy, mới rồi mọi người đã nhìn ra ta cố ý nhằm vào Lưu Vân, muốn giết hắn, giờ ngươi xuống tay ác vậy chẳng phải sẽ bị người lấy cớ? Nhưng việc đã đến nước này đã không còn đường cứu vãn, vậy thì hết sức ra tay giết Lưu Vân đi. Dù sao Thiên Luân gia của ta có thế lực trong Ni Long bộ lạc, chút sóng gió này không làm gì được chúng ta!
Thiên Luân gia tộc, một trong mười gia tộc Ni Long bộ lạc, tộc trưởng chiếm một ghế hội trưởng lão, thực lực mạnh mẽ.
Trong Ni Long quân đoàn, Phong Lam Chiến Tướng một trong mười phó quân đoàn trưởng là một thành viên của Thiên Luân gia tộc. Vạn phu trưởng, thống lĩnh cũng chiếm một ghế, tộc nhân thiên phu trưởng trở xuống thì càng nhiều, xem như lực lượng khá mạnh trong Ni Long quân đoàn.
Bởi vậy dù mười phương chiến tướng khác đã nhìn thấu Hắc Ma muốn giết Tiêu Thần nhưng không ai lên tiếng. Chuyện không đụng chạm ích lợi cá nhân của họ, không ngay mặt khiêu khích quân quy thì dù là Mạc Tà Chiến Tướng cũng không muốn khi không đắc tội Thiên Luân gia tộc mạnh mẽ.
Còn Tiêu Thần dù thực lực không yếu, ngang ngửa sức chiến đấu đỉnh Huyết Vương nhưng trong Ni Long quân đoàn có rất nhiều loại người này, hắn chết cũng chẳng ai đau lòng.
Khi mọi người cho rằng Tiêu Thần chết chắc thì thấy đôi mắt đen láy bình tĩnh, sâu thẳm như vực sâu lóe tia sáng bí ẩn lạnh lùng.
Lòng tràn đầy sát khí!
Nếu không phải lo bị lộ thân phận, với sức chiến đấu của Tiêu Thần oanh giết Hắc Ma chỉ bằng một ngón tay, nhưng giờ hắn đành nhẫn nhịn.
Ầm!
Cú đấm thứ hai.
Mặt Tiêu Thần càng trắng, nhanh chóng thụt lùi, hắn cố ý để máu chảy dọc khóe môi, hơi thở càng hỗn loạn tỏ vẻ bị thương nặng. Nhưng mọi người nhìn bộ dạng đó thì lòng dậy sóng.
- Hắc Ma dốc hết sức mà chỉ làm Lưu Vân bị thương nặng chứ không giết hắn được!
- Chắc chắn là sức chiến đấu đỉnh Huyết Vương, cách vô địch cùng đẳng cấp không xa.
- Thiên phu trưởng người mới thật lợi hại, chỉ bằng tu vi bày ra trong cú va chạm thứ hai đã đủ tư cách đảm nhiệm chức vạn phu trưởng!
- Dựa theo quy định đón dỡ được ba đấm là có thể được danh ngạch vạn phu trưởng, chờ xem Lưu Vân có sống sót được không. Nếu hắn sống thì không ngại thu vào dưới tay.
Tiêu Thần bộc lộ ra thực lực khiến chiến sĩ Ni Long quân đoàn kinh kêu, khiến mười phương chiến tướng nổi lên nhiều ý nghĩ.
Mới vào quân doanh đã có sức chiến đấu gần bằng vô địch Huyết Vương, nếu bồi dưỡng sẽ thành phụ tá đắc lực. Nếu có cơ duyên, làm vài năm rất có thể sẽ đến đẳng cấp như bọn họ.
Mỗi chiến sĩ tham gia Ni Long quân đoàn đều trải qua chém giết nhanh chóng lớn lên.
Mười phương chiến tướng không trực tiếp nhâm mệnh hoặc qua thử thách lấy tư cách, tất cả đều là kiếm quân công sáng chói, được vô số binh sĩ kính sợ công nhận mới nhận huân.
Bình luận