Mắt Ba Thác sáng rực nhìn huyết tinh đỏ thẫm trong tay An Chiến, tuy chỉ là Huyết Vương hạ phẩm nhưng giá cũng cỡ hai mươi vạn Huyết Thạch hạ phẩm, coi như bỏ vốn lớn.
Ba Thác âm thầm thu huyết tinh vào túi trữ vật, cười xòa:
- An Chiến huynh đệ yên tâm, với tình cảm của hai ta chút chuyện nhỏ này đương nhiên Ba Thác sẵn lòng giúp đỡ. Ngươi chờ đi, ta sẽ hoàn thành việc huynh đệ giao cho.
- Ha ha ha! Thế thì xin đa tạ Ba Thác huynh đệ.
An Chiến chửi thầm trong bụng, lòng nhỏ máu. An Chiến chỉ có một khối huyết tinh vương cấp, khi luyện hóa sẽ được lợi rất lớn nhưng vì giết Tiêu Thần nên gã bất chấp.
- Thế thì ta xin đi trước, tuyển chọn vào doanh sắp bắt đầu, ta cần đi chuẩn bị.
- Ta tiễn Ba Thác lão ca.
Hai người phá mở cấm chế, tiễn Ba Thác đi xong An Chiến một mình quay vào viện, khuôn mặt độc ác:
- Lưu Vân, ta chống mắt xem lần này ngươi có chết không. Giết điệt nhi Quần Sơn của ta thì ta cho ngươi chôn cùng!
- Ha ha ha ha!
Tiếng cười lạnh lẽo quanh quẩn không ngớt trong viện lạc.
***
Sắp xếp chỗ ở cho một vạn chiến sĩ đẳng cấp Huyết Linh là một hàng phòng đá vuông vức, diện tích không lớn, ở không dễ chịu. Mười Huyết Vương nhóm Tiêu Thần thì được xếp vào các viện lạc nhỏ độc lập, tuy cũng rất đơn sơ nhưng dù sao một mình một sân.
Tiêu Thần lĩnh lệnh phù mở ra, chào hỏi Bạo Nha rồi đẩy cửa vào viện của mình.
Viện lạc bố cục đơn giản, lạnh băng không có tình thú gì.
Tiêu Thần không để bụng, thần thức tản ra kiểm tra cấm chế trong sân, tuy không cao minh nhưng đủ để cảnh giới. Hơn nữa trong quân doanh rất có thể tồn tại siêu cường giả thật sự, nếu Tiêu Thần thi triển thiên phú trận pháp cấm chế của tu sĩ không chừng bị người nhìn thấu thân phận chuốc rắc rối. Nên Tiêu Thần ngẫm nghĩ rồi từ bỏ ý định bài bố lại cấm chế. Dù sao tuyển chọn vào doanh tùy thời sẽ cẩn thận, Tiêu Thần không thể vào Tả Mi Đạo Tràng tu luyện, hai ngày này yên lặng chờ trong sân đi.
Hai ngày bình yên vượt qua, Bạo Nha có mang hai Huyết Vương đến thăm. Vì Tiêu Thần nói thân phận ‘độc hành giả’ khiến bọn họ muốn làm quen. Ba người đến chơi, Tiêu Thần không có phản ứng gì khác lạ, nói chuyện kín kẽ làm bộ như không biết ba người cố ý vô tình thăm dò.
Ba người thấy Tiêu Thần không muốn đào sâu thì biết điều câm miệng, đổi sang vài chuyện cần chú ý trong bộ lạc hội chiến và tin đồn, sau đó cáo từ rời đi.
Ngày thứ ba.
Tiêu Thần đang tu luyện thì cái chuông đỏ trong phòng bỗng vang lên.
Tiêu Thần giương mắt, con ngươi đen láy lóe tia khác lạ, Tiêu Thần đứng lên thì thào:
- Tuyển chọn vào doanh sắp bắt đầu?
***
Huyết Linh tập kết, vô số chiến sĩ Ni Long quân đoàn mắt phát ra chiến ý cuồng nhiệt.
- Ta phải lấy được chức vị quan quân mới trong tuyển chọn vào doanh hôm nay!
- Thiên phu trưởng! Mục tiêu của ta là thiên phu trưởng! Dù là đại nhân đẳng cấp Huyết Vương thì ta cũng sẽ đánh hết sức, chưa chắc không thể thắng.
- Ha ha ha! Đám lính mới tội nghiệp, có lẽ bọn họ còn mơ sẽ được chức vụ quan quân, không biết rằng đã sớm nằm trong túi chúng ta. Các huynh đệ, chút nữa xuống tay nhẹ thôi, đừng đánh đau đám nhóc.
- Bách phu trưởng. ha ha ha, chúng ta sắp trở thành quan quân.
Không chỉ có lính mới tham gia tuyển chọn vào doanh, lính già cũng được.
Sẽ xáo trộn đội lính mới và cũ, có như thế mới giúp đỡ lính mới thích ứng tiết tấu Ni Long quân đoàn trong thời gian ngắn nhất, phát huy ra sức chiến đấu càng mạnh.
Theo bình thường thì đám lính gìa thực lực mạnh hơn xa lính mới nên tranh giành chức quan quân cấp thấp thập phu trưởng, bách phu trưởng thường là lính già thắng. Bọn họ sẽ nhanh chóng dạy dỗ thuộc hạ của mình để nghênh đón bộ lạc hội chiến sắp tới.
Chức vị thiên phu trưởng thì từ đẳng cấp Huyết Vương trở lên tranh giành thi đấu, vì thực lực Huyết Linh, Huyết Vương cách biệt lớn nên đám lính già không dám nhúng tay. Thập phu trưởng, bách phu trưởng đã bị ngầm phân chia xong.
Trăm vạn chiến sĩ tập kết, tu vi kém nhất đều là Huyết Linh, đẳng cấp Huyết Vương cũng có một đống. Trên bầu trời Ni Long quân đoàn dâng lên sát khí vô tận, sát khí mạnh mẽ cuồn cuộn bên trên quân doanh hóa thành huyết thú chiến kỳ quân đoàn ngửa đầu gào thét trong câm lặng, mạnh mẽ hơi thở tung hoành bát hoang, khiến bất cứ huyết thú nào phát hiện hơi thở này đều kinh hoàng hét chói tai chạy xa.
Trong vô tận hoang dã cường đại nhất không phải huyết thú mà là trăm vạn Ni Long quân đoàn, chiến đao chĩa vào đâu là tung hoành bễ nghễ!
Vô số chiến sĩ ra khỏi chỗ ở, nhanh chóng tập kết khu vực của mình, đi theo quan quân trực thuộc dẫn đến diễn võ trường.
- Lưu Vân!
- Lưu Vân các hạ!
- Mời sang đây!
Tiêu Thần đến địa điểm tập kết, ba Huyết Vương quen biết Bạo Nha, Thổ Sơn, Thiết Chùy liền cười lớn chào hỏi. Trong quân đội tụ thành nhóm phân công là bình thường, vì cường cường liên hợp mới sống lâu xa, có cơ hội được ích lợi càng lớn.
Ba người lên tiếng khiến sáu Huyết Vương khác liếc qua, lộ vẻ kiêng dè. Ba ngày qua tin tức nói Lưu Vân là độc hành giả đã đồn ra ngoài nên bọn họ biết chuyện.
Vạn chiến sĩ Huyết Linh khuôn mặt kính sợ, đây là độc hành giả đại nhân Huyết Vương, chắc thực lực siêu khủng bố.
Tiêu Thần cười gật đầu đứng chung với ba người Bạo Nha.
Lát sau thiên phu trưởng lúc trước dẫn họ đi chỗ ở đáp xuống đất, quát:
- Các ngươi cùng ta đi diễn võ trường, xếp hàng theo số! Phó quân đoàn trưởng các hạ yêu cầu quân quy cực nghiêm, nếu các ngươi không muốn vừa vào quân đã bị trừng trị nghiêm khắc thì tốt nhất là làm theo lời ta nói!
Thiên phu trưởng nói xong dẫn mọi người xoay người bước nhanh đi diễn võ trường.
Bạo Nha ơi bất mãn thái độ cuả quan quân:
- Hừ! Có gì hay mà vênh váo, chúng ta đều là đẳng cấp Huyết Vương, qua hôm nay Bạo Nha ta cũng thành thiên phu trưởng, để xem ngươi còn dám nói chuyện kiểu đó với ta không!
Thổ Sơn, Thiết Chùy tức giận gật gù, cũng rất không phục.
Khuôn mặt Tiêu Thần bình thường, thầm lắc đầu. Quan quân này tuy tu vi chỉ là Huyết Vương trung kỳ nhưng hơi thở trầm ổn, sát phạt cực nặng, là loại người kinh nghiệm chém giết dày dạn, có thể sống sót đến nay thì không đơn giản. Nếu đánh nhau thật e rằng ba người Bạo Nha không đánh lại quan quân này.
Tiêu Thần chưa thấy ba người họ đánh nhau nhưng hắn rất tin vào phán đoán của mình.
Trăm vạn chiến sĩ Ni Long quân đoàn, doanh địa kéo dài như một tòa thành lớn, dù tốc độ siêu mau nhưng nhóm Tiêu Thần mất khá lâu mới đến diễn võ trường.
Dọc đường đi thỉnh thoảng thấy các đội chiến sĩ từ bốn phương tám hướng tập kết, mỗi tiểu đội ít nhất vạn người, như cơn lũ tụ lại, nhìn không thấy cuối.
Bình luận