Đạo (Dịch) – Chương 567

Giây lát sau, Tiêu Thần mở to mắt khôi phục bình tĩnh, ngẩng đầu lên nhìn về phía trước, trước mặt mây mù sôi trào chậm rãi tan đi, một cây Thúy Trúc nổi bật lá trúc vuốt phẳng xào xạc, phía dưới có một cây hoa nhỏ màu máu đỏ sinh ra tua quấn quanh cây trúc, dựa vào nhau mà sống.

Tiêu thần ánh mắt ngưng lại có vẻ phức tạp, than nhẹ một tiếng.

- Nếu có cơ hội ta sẽ hoàn thành tâm nguyện của ngươi.

Nói xong hướng bụi trúc hoa hành lễ. Linh quang lóe lên một cục đá hiện ra trong tay, Tiêu Thần nháy mắt biến mất.

….

Tả Mi đạo tràng

Thân ảnh Tiêu Thần xuất hiện trong sân, tuy nơi đây không xuất hiện Linh Chi nhưng giờ phút này hắn lại không đợi được mà bước chân không ngừng chạy thẳng vào phòng. Nhận được huyết mạch Mộ Trúc khiến Tiêu Thần cũng không vội rời trúc viên mà trực tiếp tiến vào Tả Mi đạo tràng để toàn lực luyện hóa huyết mạch đã dung nhập vào cơ thể.

Trở tay đóng cửa phòng, pháp quyết tập trung vào giữa phòng xung quanh cơ thể tạo thành một đạo cấm chế huyền ảo tối tăm thủ hộ vững vàng bên trong, lúc này mới khoanh chân ngồi trên mặt đất. Trên mặt hắn lộ ra vẻ do dự, luyện hóa huyết mạch Mộ Trúc tất nhiên cần thời gian rất dài, bản thân là tu sĩ ngoại tộc tất nhiên càng khó khăn để tu luyện, nhưng nhờ có Tả Mi đạo tràng trong tay vấn đề này đã được giải quyết vì tốc độ thời gian nơi đây gấp ba mươi lần thời gian bình thường, hẳn là đủ thời gian tu luyện.

Một lát sau, Tiêu Thần lấy ra pháp bảo là một chiếc đồng hồ cát tính giờ, trên tay hắn lộ ra mười ba khoảng trắng, những hạt cát đang rơi xuống phía dưới với tốc độ rất chậm. Hơi suy nghĩ, Tiêu Thần lấy ra một ngọc giản lưu tin tức rồi giơ tay đánh ra.

Còn có bảy mươi bảy thiên, tại Tả Mi tràng này thì bảy mươi bảy thiên chính là bảy năm lẻ bảy tháng, không được lười biếng mà toàn lực xuất thủ luyện hóa.

Ý chí Tiêu Thần kiên định, chậm rãi nhắm mắt, đợi tâm tư bình tĩnh lại hai tay bắt pháp quyết đặt trước đan điền, vận chuyển pháp lực chuyển hóa làm vô tận sóng triều hướng về phía ngực có mầm mống huyết mạch di chuyển tới.

……

Thời gian dần dần trôi đi. Đây là lần bế quan dài nhất từ khi Tiêu Thần tiến vào tu đạo giới, suốt bảy năm cửa phòng đóng kín, nếu không phải cảm nhận được khí tức của thiếu cung chủ qua cấm chế, Linh Chi đã sớm không kìm nén được xông vào tìm kiếm.

Hai năm trước, bên trong phòng pháp lực dao động như nước thủy triều, nhiều lúc nghe thấy tiếng động như kinh đào hãi lãng, thanh thế kinh người làm cho người ta sợ hãi.

Ba bốn năm tiếp theo thanh âm dần dần thấp đi nhưng lại trở nên dày đặc, oanh long như hung thú tán sát bừa bãi.

Tới năm thứ năm thứ sáu, tiếng động nhỏ dần như mưa xuân ẩm ướt, thật giống như đã kết thúc, chỉ có Linh Chi đợi đã lâu, thiếu cung chủ vẫn như cũ không xuất quan.

Hôm nay là năm thứ bảy. Bên trong gian phòng yên tĩnh không một tiếng động, Linh Chi lẳng lặng đứng trước cửa phòng thiếu cung chủ, mặc dù không nhìn thấy thiếu cung chủ nhưng cảm nhận được khí tức của hắn thì nàng cũng an lòng.

-Thật ra thì nhìn thiếu chủ cứ mỗi ngày như vậy mà kéo dài suốt bảy năm thì cũng không tính là gì nhưng thiếu chủ đã nói nếu đến kỳ hạn đó mà chưa tỉnh lại thì đích thân Linh Chi sẽ đi vào đánh thức hắn.

Nếu qua tiếp năm tháng nữa, thiếu chủ lại muốn rời đi thì sao?

Giây lát sau, nha đầu khẽ lắc đầu cười, chính mình đã quá tham lam, đã ở bên cạnh thiếu chủ bảy năm còn có gì chưa đủ?

Linh Chi đứng dậy, thân ảnh đột nhiên tiêu tán dung nhập vào góc tiểu viện thành một cây Linh Chi bình thường lẳng lặng sinh trưởng, phát ra hương vị ngọt ngào tràn ngập không gian.

Năm tháng như thoi đưa, tới một ngày, đã là ngày cuối cùng của kỳ hạn, Linh Chi đứng ngoài cửa, trên mặt hiện ra vẻ chần chừ nhưng hơi thở trầm ngâm, hai hàm răng cắn chặt, muốn động thủ đẩy cửa phòng nhưng thiếu chủ đã dặn dò, vô luận thế nào hôm nay nhất định phải đưa hắn tỉnh lại.

Nhưng ngay lúc này, tiểu nha đầu còn chưa kịp đẩy cửa thì cửa phòng đã “két mở ra.

Một bộ quần áo thanh sam, sắc mặt ôn hòa, đôi mắt đen nhánh lóe lên vẻ trầm ổn, mặc dù trong cơ thể chưa từng lộ ra khí tức, nhưng giống như có một cỗ phong phạm tràn ra từ cơ thể, làm người ta có cảm giác bình yên từ trong nội tâm.

- Nô tỳ ra mắt thiếu cung chủ.

Linh Chi nở nụ cười ra vẻ mừng rỡ, dịu dàng quỳ xuống.

Tiêu Thần khẽ cười, mặc dù lâm vào trạng thái bế quan, nhưng tình cờ những lúc gián đoạn liền cảm nhận được hơi thở của tiểu nha đầu đang ở bên ngoài. Hắn trong phòng bế quan nhưng ở bên ngoài Linh Chi chưa từng rời đi nửa bước, điểm này khiến cho lòng của Tiêu Thần thấy ấm áp. Đưa tay ra hiệu, nâng Linh Chi dậy, cười nói:

- Linh Chi, sau này không cần khách khí với ta như vậy, nếu nguyện ý có thể gọi ta là Tiêu Thần đại ca, cứ thiếu cung chủ quả là rất khách khí.

Linh Chi nghe vậy trên mặt vui mừng, cúi đầu hơi thoáng nhăn nhó, miệng lí nhí nói “Tiêu Thần đại ca, trên mặt cũng đã ửng đỏ.

Tiêu Thần nhẹ gật đầu, trầm ngâm nói:

- Linh Chi, tính tới hôm nay ta đã bế quan bao lâu rồi?

Cái đồng hồ cát sau khi tiến vào Tả Mi đạo tàng đã không thể sử dụng được, nên thời gian hắn bế quan bao lâu hắn cũng không rõ.

Linh Chi nghe vậy khẽ cười:

- Tiêu Thần đại ca, lần này người bế quan đã bảy năm bốn tháng hai mươi chín ngày, nếu hôm nay người không ra ta cũng sẽ đi vào đánh thức người dậy đấy.

Tiêu Thần nghe vậy hơi dại đi, chậm rãi lắc đầu, thì ra đã qua bảy năm rồi sao. Câu nói tu đạo sẽ không kể tuế nguyệt khiến trong lòng hắn cũng sinh ra cảm giác này, dù sao hắn cũng mới bước vào con đường này chưa bao lâu, chưa từng trải qua bế quan mấy chục mấy trăm năm, đối với lần này cũng chưa thích ứng được. Mặc dù đã có dự cảm luyện hóa huyết mạch Mộ Trúc cần nhiều thời gian nhưng lại dùng tới bảy năm thì vẫn là ngoài dự liệu.

Lúc đầu luyện hóa huyết mạch Mộ Trúc rất ngoan cố liều chết phản kháng, Tiêu Thần lo lắng không dám đem toàn lực xuất thủ, chỉ có cách dùng lực lượng trấn áp, dần dần luyện hóa. Không biết mất bao nhiêu thời gian mới hoàn thành bước đầu luyện hóa, đem một cỗ tinh thần huyết mạch bên trong dung nhập vào cơ thể.

Nhưng khi dung nhập vào cơ thể thì nó lại muốn đem huyết mạch của Tiêu Thần cắn nuốt chiếm thế chủ đạo, nếu là như vậy thật thì huyết mạch trong cơ thể sẽ hoàn toàn thay đổi, trở thành người của Cơ gia, nhưng như vậy Tiêu Thần cũng không thể tiếp nhận. Hắn khi sinh ra đã là người của Tiêu Gia, mặc dù trong cơ thể không có gì lạ, nhưng chung quy là do tổ tiên sinh ra có thể nào cứ như vậy mà bị biến mất.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...