Một chỗ sâu vô cùng trong Huyền Sát giới, Địa Huyền sát khí tỏa ra càng nồng nặc, đặc dính ướt át gần như hóa thành chất lỏng, phát ra khí tức lành lạnh.
Đúc lúc này một đạo hắc ảnh gào thét lao đến bức ra một lối trong màn sát khí nồng nặc, phóng thẳng vào chỗ sâu.
- Tu sĩ nhân tộc chết tiệt, thủ đoạn quả nhiên mạnh mẽ, dù chúng ta liên thủ cũng không phải đối thủ của hắn. Sợ rằng lúc này Huyền Sát với Âm Sát đã bị người này giết chết rồi, nếu không phải ta thấy nguy cơ liền chạy đi thì chỉ sợ đã bị tu sĩ này hạ độc thủ rồi.
Bóng đen này chính là Hắc Sát chạy trốn trong tay Tiêu Thần, giờ đây sự sợ hãi trong đôi mắt đỏ như máu của y đã dần lắng xuống, dù sao thì đây là nơi vô cùng sâu trong Huyền Sát giới, tu sĩ nhân tộc nếu không có ai chỉ dẫn thì tuyệt đối không có cách nào xông vào. Hơn nữa chỉ cần qua chốc lát là y có thể về bên trong giới, coi như hoàn toàn thoát được sát kiếp lần này. Tu sĩ nhân tộc kia mặc dù lợi hại nhưng tuyệt đối không dám bước vào trong giới nửa bước, nếu không hẳn sẽ bị đại nhân chém chết tại chỗ. Mặc dù trong lòng nghĩ thế nhưng tốc độ của Hắc Sát không hề chậm lại nửa điểm mà còn nhanh thêm vài phần, gầm thét lao thẳng về phía trước.
Hưu!
Thân ảnh Hắc Sát bắn ra từ bên trong Huyền Sát khí, quanh thân tự nhiên trở nên trống trải rõ ràng. Lúc này Hắc Sát hẳn đã ở chỗ sâu nhất trong Huyền Sát giới, phía trước có một chỗ không gian vỡ vụn, một cái khe không gian lớn chừng ngàn trượng ẩn hiện trong không trung, Huyền Sát khí nồng nặc chính là từ cái khe này tỏa ra, tràn ngập cả Huyền Sát giới.
- Rốt cục cũng trốn được rồi, tu sĩ nhân tộc chết tiệt chớ có bị Hắc Thổ đại nhân gặp phải, để lần sau gặp lại chính tay ta sẽ lấy mạng ngươi.
Hắc sát nói xong đang định chui vào trong khe không gian thì đột nhiên bên tai vang lên một tiếng quát lạnh như băng.
- Muốn lấy tính mạng Tiêu Thần ta thì phải xem ngày hôm nay ngươi có bình yên thoát đi được hay không!
Thanh âm chưa dứt, một cảm giác nguy hiểm cực độ nháy mắt quanh quẩn trong đầu, Hắc Sát hét lên một tiếng, thân ảnh hóa hành ô quang chạy thẳng tới khe không gian. Lấy tốc độ của nó mà nói thì chỉ cần thời gian một hơi thở là có thể tiến vào trong khe, giữ được cái mạng nhỏ này. Nhưng đúng lúc đó, cảm nhận được uy áp cường đại từ sau lưng ập đến, trong lòng Hắc Sát tràn ngập sự tuyệt vọng.
Một ngón tay cực lớn hình thành trong hư không, tựa như Thần ma xuất thủ, uy thế vạn quân, tốc độ nhanh như bôn lôi, ngay khi hắc ảnh chuẩn bị lao vào khe không gian thì đánh vào yêu vật. Thôn Thiên Chỉ bộc phát toàn bộ uy năng, thân thể Hắc Sát tan vỡ, thậm chí ngay cả Ma Anh trong cơ thể cũng bị tán luôn, hình thần câu diệt, hoàn toàn biến mất.
Một thân ảnh cao ngất bước ra từ trong màn Huyền Sát khí, ánh mắt đặt lên khe không gian, không nhịn được mà nhẹ nhàng ngưng trọng lại, dần dần lộ ra ý kiêng kị.
Sắc mặt Tiêu Thần âm tình bất định hồi lâu, trong lòng đang nổi sóng, ai có thể nghĩ tới sâu trong Huyền Sát giới này lại có cảnh tượng như vậy.
Vòm trời bị xé rách tạo thành một lối đi, huyền sát khí nồng nặc từ nơi đó tản ra tràn ngập không gian, hình thành nên Huyền Sát giới ngày hôm nay. Lối vào như thế, bên trong nó sẽ là cảnh tượng như thế nào? Chỉ tỏa ra Huyền Sát khí mà khiến cho tất cả tông môn của đại lục Trung Châu liên hiệp phong ấn Huyền Sát giới, như thế đã có thể hiểu rằng sau cái thông đạo kia là một vùng đất đại hung!
- Tên này muốn trốn vào cái khe, hẳn là muốn không bị truy sát nên mới vào đó, Như vậy thì nơi kia không phải tạo vật của Huyền Sát giới, mà là môt cái lối tiến vào một không gian khác chăng?
Thần quang trong đôi mắt Tiêu Thần khẽ nhấp nháy nhìn cái khe trên không trung kia, trong lòng lại sinh ra vô vàn ý niệm. Dù rằng không biết cái khe đó thông đi đâu nhưng lúc này nhìn nó Tiêu Thần cũng có cảm giác bất an.
- Thôi cứ vào dò xét một phen, nếu như có sự tình không đúng thì lập tức thối lui, tránh xa nơi này.
Nếu như cứ thể bỏ đi thì Tiêu Thần cực kì không cam lòng, thân ảnh lóe lên, nháy mắt đã hiện ra trước cửa khe không gian. Một bước bước ra nhưng thân ảnh còn chưa tiến vào khe không gian đó. Khe không gian luôn tràn ngập nguy hiểm, không gian xé rách lực lan tràn, tuy có Huyền Sát khí ngăn cản nhưng vẫn cần cẩn thận, nếu không rơi vào trong đó thì thật phiền toái. Sắc mặt Tiêu Thần hiện vẻ cẩn trọng, linh quang ngoài cơ thể tự khởi thành vòng bảo hộ, tốc độ không nhanh đi về phía trước. Mới đi chốc lát, phía trước đột nhiên hiện ra một luồng ánh sáng nhàn nhạt. Trong lòng Tiêu Thần rung lên, không gấp gáp tiến tới mà ngược lại tốc độ di chuyển càng chậm, đồng thời thi triển Liễm khí thuật đem khí tức toàn thân thu lại tới cực hạn, sau đó mới cất bước đi về phía trước.
Nhích tới gần khe không gian rồi đi qua bên kia, ánh mắt Tiêu Thần xuyên thấu ra bên ngoài, trong nháy mắt trên mặt hắn hiện lên sự rung động. Khe không gian nối tới một không gian khác, nhìn qua thì lớn không biết bao nhiêu vạn dạm, rộng vô cùng. Ở không gian này ánh sáng lờ mờ, phía chân trời có vô số Huyền Sát khí tụ tập gần như hóa thành thực chất, bao phủ khắp không gian, hiện lên màu máu đỏ thẫm khiến cho cả phiến không gian giống như một huyết sắc thế giới. Cuồng phong rít gào thổi tro bụi màu xám trên mặt đất tung lên đầy trời, mặt đất hiện ra màu xám đen, thê lương tĩnh mịch không hề có chút sinh cơ. Trên mặt đất, hố to và khe sâu chi chít, vô số Huyền Sát thú gầm thét chạy qua chạy lại, từng đôi chém giết lẫn nhau, vô cùng hung hãn. Nhưng khiến người ta khiếp sợ nhất lại là ở giữa không gian này lại có một thân ảnh đỉnh thiên lập địa tồn tại, thân ảnh này đầu có hai cái sừng, ngoài cơ thể có lân giáp bao phủ, hình thể lớn không biết mấy ngàn mấy vạn trượng, tựa như người tộc Cự Nhân thời thái cổ, giơ tay nhấc chân cũng có uy năng hủy thiên diệt địa. Dù cách xa không biết bao nhiêu nhưng Tiêu Thần vẫn có thể cảm ứng được khí tức Hung sát của thân ảnh ấy truyền tới, khiến cho tâm thần hắn không tự chủ mà rung động sợ hãi không ngừng.
Con ngươi Tiêu Thần kịch liệt co rút, cảnh tượng trong cái khe này thực nằm ngoài xa dự liệu của hắn, thế nhưng lại thật giống như một thế giới đầy đủ phát triển thành!
- Không gian này có Huyền Sát khí dày đặc như thế hẳn cần vô số sinh linh tử thương mới có thể hình thành, chẳng lẽ vô tận năm tháng trước kia nơi này là một phần của Nhân gian giới nhưng vì một biến cố nào đó mới hóa thành cảnh tượng ngày hôm nay.
Đầu óc sinh ra ý nghĩ như thế nhưng chẳng biết tại sao Tiêu Thần lại có lòng tin sợ rằng suy đoán của mình rất có khả năng là sự thật!
Nhưng đúng lúc này, Tiêu Thần chợt có một cảm giác lạnh người sinh ra từ tận đáy lòng cắt đứng suy nghĩ của hắn, không cần suy nghĩ thêm nửa điểm, hắn vội bước đi theo bản năng, nháy mắt thân ảnh đã biến mất không thấy đâu nữa, lần xuất hiện tiếp theo đã thấy hắn đứng trước khe không gian hơn trăm trượng.
Oanh!
Ngay sau đó, không gian ở chỗ đứng cũ của Tiêu Thần đột nhiên vỡ vụn, hóa thành một mảnh đen nhánh, thật giống như một lực lượng nào đó chợt phủ xuống phá hỏng không gian kia. Một cỗ thần niệm bàng bạc phô thiên cái địa quét ngang đến, nháy mắt chui vào trong khe không gian, thẳng tới Tiêu Thần. Thần niệm mạnh bực này vượt xa cực hạn mà Tiêu Thần có thể tưởng tượng ra, nhưng có một điều hắn rõ ràng, một khi thần niệm này phủ xuống hắn chắc chắn vô lực phản kháng, chết trong nháy mắt.
Sắc mặt Tiêu Thần trắng bệch, đồng tử co lại nhưng đáy mắt vẫn vững vàng như cũ.
Bá!
Thần thông thuấn di được sử dụng, dù rằng nơi này không gian không tĩnh lặng, thi triển thuấn di rất có khả năng rơi vào bên trong khe không gian, chịu không gian chi lực nguy hiểm vô cùng. Nhưng lúc này đây nếu như không trốn đi sợ rằng chỉ sau nháy mắt đã không còn mạng, Tiêu Thần không còn sự lựa chọn nào khác chỉ có thể tất tay đánh cược một lần, hi vọng còn có sinh cơ.
Liên tục thuấn di mà chạy nhưng tốc độ của luồng thần niệm kia vẫn nhanh hơn, khoảng cách giữa đôi bên không ngừng ngắn lại. Tiêu Thần mím chặt môi, đáy mắt lóe lên ý điên cuồng tàn nhẫn, tốc độ thuấn di chớp mắt tăng vọt, hoàn toàn buông bỏ phòng ngự, chỉ hi vọng đạt tới tốc độ nhanh nhất.
Năm mươi trượng!
Một hơi thở sau khoảng cách của cỗ thần niệm và Tiêu Thần chỉ còn có thế, lập tức có thể bắt kịp, khí thế như muốn ép chết Tiêu Thần tại chỗ. Dù chưa tiếp xúc nhưng Tiêu Thần đã cảm nhận được sát cơ lành lạnh bạo ngược trong đó. Rơi vào khốn cảnh, Tiêu Thần trở tay, một viên đá màu đen xuất hiện trong tay hắn, ánh mắt tĩnh lặng. Nếu thực sự không thể trốn được thì hắn chỉ có thể trốn vào bên trong Tả Mi đạo tràng. Nhưng nếu làm như vậy, sợ rằng bản thể Tả Mi đạo tràng sẽ bị lấy đi. Đến lúc đó không nghĩ cũng có thể biết được, ngày sau sẽ càng thêm khó khăn ngàn lần.
Cho nên không tới đường cùng, Tiêu Thần thật không muốn như thế.
Ngay trong sát na thần niệm sắp sửa phủ xuống, bàn tay Tiêu Thần nắm chặt, chỉ cần hắn động tâm niệm là có thể chui vào bên trong, thoát khỏi sát kiếp hẳn phải chết này. Nhưng đúng lúc đó cỗ thần niệm bàng bạc kia cũng đột nhiên dừng lại, mặc dù khoảng cách tới Tiêu Thần chỉ còn mấy trượng nhưng nó cũng không dám tiếp tục tiến lên, chỉ dừng lại tại chỗ gầm thét không ngừng.
Tiêu Thần không rảnh suy nghĩ chuyện gì xảy ra, hắn không dám trì hoãn nửa điểm, vội vã thi triển thuấn di chạy dọc theo khe không gian hướng về phương hướng Huyền Sát giới.
Rống!
Thân ảnh mới chạy được trăm trượng đột nhiên một tiếng gầm thét dữ dội từ thế giới kia truyền lại, cả khe không gian kịch liệt rung động. Sắc mặt Tiêu Thần trắng bệch nhưng tốc độ độn quang không hề giảm, điên cuồng lao về phía trước.
Hưu
Thân ảnh từ bên trong khe không gian bắn ra tiến vào Huyền Sát giới, thân ảnh Tiêu Thần dừng lại, ánh mắt một lần nữa đặt lên trên khe không gian kia, đầy sự kiêng kị.
- Thế giới thê lương tĩnh mịch đó hẳn phải có vô số sinh linh bị giết chết mới có thể tạo thành Hyền Sát khí kinh người như vậy, lại ẩn chứa một ma thần kinh thiên, khe không gian thông hai thế giới này rốt cuộc chứa bí mật gì đây?
Tiêu Thần cau mày, một lát sau cũng chỉ chậm rãi lắc đầu.
Hắn vốn tưởng tu vi của mình đã đạt tới đỉnh cao của Nhân Giới, tung hoành vô kị nhưng càng ngày càng được mở mang tầm mắt, càng phát hiện ra mình thật nhỏ bé, thế giới này cất dấu vô vàn bí mật, tu vi của Tiêu Thần hôm nay còn chưa có tư cách so với bọn họ.
Tiêu Thần nhìn khe không gian này thật sâu một lần, sát khí nồng nặc vẫn cuồn cuộn tuôn ra như cũ không ngừng. Thu hồi ánh mắt, bên ngoài cơ thể chợt lóe quang mang, thân ảnh biến mất trong màn Huyền Sát khí, không còn tung tích.
. . . . .
Đoàn tu sĩ Cơ gia, ở trung tâm ngoại trừ mấy tu sĩ Cơ gia bị thương ra còn có một tu sĩ của Sa Hải Môn ở trong đó, sắc mặt người này trắng bệch, khí tức yếu ớt, hiển nhiên bị thương cực kì nghiêm trọng. Ở bên ngoài vòng tu sĩ Cơ gia, ít nhất cũng có trăm con Huyền Sát thú tụ tập chi chít thành một đoàn, điên cuồng đánh giết. Nếu không phải đám tu sĩ Cơ gia có thể xếp thành trận thế cộng thêm mỗi người lại có nhiều bảo vật thì sợ rằng đã vô pháp duy trì tới lúc này, dù sao thì số lượng Huyền Sát thú cũng thực sự quá nhiều.
Ngọc dung Cơ Tịch Nguyệt cứng lại, đôi mắt đẹp lưu chuyển lóe ra hàn quang lạnh lẽo, nàng một thân y phục bồng bềnh đứng trước đám người Cơ gia, đầu ngón tay lật vũ, phong khinh vân đạm thế nhưng uy lực phát ra thì cực kì cường hãn, bất kì Huyền Sát thú nào có can đảm nhích tới gần đều sẽ bị nàng dùng thần thông giết chết, không có con nào chống được. Chiến đấu cường độ cao như thế đã nửa canh giờ, Cơ Tịch Nguyệt ít nhất đã giết hơn trăm đầu Huyền Sát thú, lúc này sắc mặt đã dần trắng bệch, hiển nhiên pháp lực trong cơ thể đã tổn hao nghiêm trọng. Nhưng lúc này Huyền Sát thú vây giết xung quanh cũng không hề giảm số lượng, dõi mắt nhìn lại còn thấy dường như hội tụ ngày càng nhiều. Cục diện như thế đối với tu sĩ Cơ gia thực là bất lợi tới cực điểm.
Cơ Lạc Vũ theo sát sau Cơ Tịch Nguyệt, ra tay quyết đoán, hắn có thể không quan tâm đến sự sống chết của những tu sĩ Cơ gia khác nhưng quyết không để cho Cơ Tịch Nguyệt có nửa điểm thương tích nào. Tu vi hắn cho dù hơi kém Cơ Tịch Nguyệt một bậc nhưng hai người đứng ở một chỗ liên thủ nên uy năng cũng không thể khinh thường, nếu không phải do hai người đứng mũi chịu sào, ngăn cản phần lớn áp lực thì số lượng tu sĩ thương vong của Cơ gia còn phải lớn hơn nhiều.
- Tịch Nguyệt sư tỷ, nếu cứ thế này thì hôm nay Cơ gia chúng ta khó thoát khỏi đại kiếp, nơi này đột nhiên có Huyền Sát thú chờ đợi vây công chúng ta, thật sự kì quặc, như có ai đó đã sắp xếp vậy. Có lẽ chuyện này có liên quan tới Thôn Sát, lúc này nếu muốn thoát hiểm được thì phải tìm tên Thôn Sát kia để tiêu diệt trước, nếu không sức lực cạn kiệt thì hậu quả không thể tưởng tượng được.
Cơ Lạc Vũ hạ giọng, lời nói lộ ra sự lo lắng nhàn nhạt. Lúc này thời gian đã kéo dài, có bảy tám tên tu sĩ do pháp lực không chống đỡ nổi nên đã bị Huyền Sát thú đả thương, nhưng may mắn còn chưa có ai vong mạng.
Đôi mi thanh tú của Cơ Tịch Nguyệt khẽ nhăn lại, đôi mắt đẹp lưu chuyển, vô cùng nhanh nhạy.
- Chư vị đạo hữu Cơ gia, vì giúp tại hạ nên mới rơi vào hiểm cảnh, Vân mỗ sao có thể an lòng, xin các vị để tại hạ cùng xuất thủ chia sẻ bớt gánh nặng.
Trong đám người, tu sĩ Sa Hải môn chợt độn quang tới bên hai người Tịch Nguyệt, Lạc Vũ, trầm giọng mở miệng, giọng điệu nghe vô cùng thành khẩn.
Tịch Nguyệt nghe thế cũng khẽ gật đầu, nhẹ giọng bảo:
- Nếu đạo hữu có lòng thì ta cũng không ngăn cản, nhưng xin đạo hữu cẩn thận tự bảo hộ mình, đừng để bản thân rơi vào vòng nguy hiểm.
Nói xong nàng xoay người tiếp tục ra tay ngăn cản đám Huyền Sát thú đang điên cuồng đánh sâu vào.
Ánh mắt Cơ Lạc Vũ lóe lên, ẩn chứa lãnh ý, khẽ quét qua tên tu sĩ Sa Hải môn, mặc dù mặt ngoài lãnh đạm nhưng trong lòng hắn đang dè bỉu khinh thường tên kia. Lấy thương thế của tên tu sĩ kia mà nói thì nếu cậy mạnh xuất thủ căn bản là tìm đường chết.
- Chỉ vì muốn Tịch Nguyệt sư tỷ chú ý mà ngay cả tính mạng cũng không cần. Cũng tốt, chờ thêm chút nữa ta sẽ giúp ngươi, để đám Huyền Sát thú này đưa ngươi lên đường! Tịch Nguyệt sư tỷ là của ta, người nào cũng không thể cướp đi, cho dù chỉ âm thầm có ý định đó ta cũng không cho phép.
Trong lòng Cơ Lạc Vũ hạ quyết tâm, thần thông phát ra càng lăng lệ nhưng không lộ ra nét dị thường nào.
Tên tu sĩ Sa Hải môn kia đứng sau hai người một đoạn, ánh mắt hắn chợt lóe lên, một tia máu xẹt qua đáy mắt, tiếp đó hắn vung một chưởng về phía trước. Đột nhiên khí tức trong người hắn tăng vọt, uy thế bàng bạc phá thể trào ra, mà một thức thần thông mới thi triển đó cũng không hề hướng tới đám huyền sát thú bên ngoài mà lại hướng thẳng tới tấm lưng Cơ Tịch Nguyệt! Tên tu sĩ Sa Hải môn đột nhiên đánh lén như thế hoàn toàn nằm ngoài ý liệu của mọi người, ánh mắt đám tu sĩ Cơ gia đều phẫn hận vô cùng, muốn ra tay tương trợ nhưng đã không còn kịp nữa.
Nhưng khi tu sĩ Cơ gia còn đang lo lắng thì Cơ Tịch Nguyệt đột nhiên xoay người, khuôn mặt ngưng trọng nhưng đôi mắt thu thủy vẫn cực kì bình tĩnh, không có nữa điểm kinh hoảng, tựa như nàng đã biết trước kế hoạch của tên kia.
Ngọc thủ trong ống tay áo vươn ra, những ngón tay trong suốt như thủy tinh nhanh chóng điểm về phía trước.
Oanh!
Linh áp mạnh mẽ bộc phát từ nơi hai người giao thủ, khiến cho tu sĩ Cơ gia xung quanh vội vã tránh ra. Tu sĩ Sa Hải môn kia kinh sợ, thân ảnh bị lực phản chấn bay ra khỏi khu vực của tu sĩ Cơ gia, rơi vào trong bầy Huyền Sát thú. Nhưng cũng thật quỷ dị, đám Huyền Sát thú đó chẳng những không công kích người này mà ngược lại còn cúi đầu kính sợ thối lui, tỏ ra vô cùng sợ hãi.
Tịch Nguyệt bình tĩnh, bên trong thân thể mềm mại pháp lực ba động không ngừng, tản ra uy áp mạnh mẽ xung thiên, hoàn toàn không có nửa điểm suy yếu như lúc trước, ánh mắt nàng lạnh lùng nhìn tu sĩ Sa Hải Môn kia.
- Thật giỏi cho một nha đầu tỉnh táo, nói vậy ngươi đã sớm nhìn thấu thân phận của bổn đại nhân, thế nên mới ẩn nhẫn tìm cơ hội bức ta ra. Chẳng qua là không biết bổn đại nhân rốt cuộc đã lộ sơ hở lúc nào nên bị tiểu cô nương đoán được?
Tu sĩ Sa Hải môn trầm giọng thốt, tròng mắt hắn đã dần hóa thành màu đỏ thẫm, cùng với bầy Huyền Sát thú xung quanh thực sự là độc nhất vô nhị. Cùng lúc đó khí chất trên người hắn đại biến, lộ ra khí tức hung tàn bạo ngược.
Đôi mắt Cơ Tịch Nguyệt vốn đạm bạc nhưng lúc này cũng lộ ra ý kiêng kị,
- Đạo hữu giấu diếm kĩ càng, lúc đầu ta cũng không nhận ra điều gì. Nhưng đạo hữu có lẽ không để ý, mỗi khi tu sĩ Cơ gia ta giết chết Huyền Sát thú thì sẽ có một tia sát khí tinh thuần nhích tới gần đạo hữu, mặc dù mỗi lần chỉ bị động nhẹ là sẽ tiêu tán nhưng như thế cũng đã đủ để hiểu rõ mọi chuyện.
“Vốn ta cũng không nắm chắc mười phần nhưng lúc này ngẫm lại thì có lẽ ta nên gọi đạo hữu là Thôn Sát nhỉ. Các ngươi là thứ do Huyền Sát khí ngưng tụ lại nhưng lại có thể đoạt xá thân thể tu sĩ khác, điều này thực nằm ngoài dự tính. Dù không biết trong chuyện này có bí mật kinh thiên gì nhưng đối với việc tu sĩ Cơ gia bắt giữ ngươi, tất cả coi như cũng sáng tỏ rồi.
Thanh âm bình thản nhưng tràn đầy sự tự tin.
Tu sĩ Sa Hải môn im lặng trong chốc lát, tiếp theo lại cười lạnh liên tục,
- Mặc dù các ngươi đoán được chân diện của bổn đại nhân nhưng các ngươi có thể làm gì, chả lẽ bằng mấy chục tu sĩ nhân tộc các ngươi lại mưu toan ngăn cản chuyện của bổn nhân. Về nguyên nhân chuyện đoạt xá kia thì các ngươi không cần tò mò, đợi đến khi bổn nhân bắt được tất cả các ngươi thì các ngươi sẽ biết được nguyên do trong chuyện đó. Lên cho ta, bắt lấy toàn bộ đám tu sĩ này, chờ đoạt xá!
Nói xong, những Huyền Sát thú quanh thân hắn gầm nhẹ, trong đôi mắt huyết sắc của chúng ánh lên sự tàn bạo thú tính, thân ảnh chúng ầm ầm hóa thành lưu ảnh lao tới. Những thứ yêu vật này mặc dù chỉ có thể dựa vào nanh vuốt bản thân để phát động công kích nhưng thân thể rắn chắc có thể so với pháp bảo bình thường nên lực công kích cũng không thể khinh thường. Nếu giao chiến một mình, một con Huyền Sát thú linh trí thấp lại không có thần thông thì không thể là đối thủ của một tu sĩ, thậm chí là một tu sĩ có pháp bảo mạnh mẽ có thể lấy một chống hai, ba con, nhưng lúc này mấy trăm con thú đồng thời công kích cường hãn, lại không sợ chết, nháy mắt đã đè tu sĩ Cơ gia xuống thế hạ phong, đám tu sĩ chỉ có thể mệt mỏi thúc dục bảo vật cầm cự, tình huống vô cùng nguy hiểm.
Đôi mắt đẹp của Cơ Tịch Nguyệt lóe lên, hàn quang khẽ hiện nơi đáy mắt, lúc này đột nhiên nàng bước lên một bước, ngọc dung nghiêm nghị. Một cỗ khí tức tôn quý từ trong huyết mạch tản ra, quét ngang hết thảy tràn ngập đến chân trời, lộ ra uy áp nhàn nhạt. Dưới uy áp này, Huyền Sát thú vốn hung hãn không biết lùi bước kia bỗng nhiên cũng lộ ra sự sợ hãi trong từng cặp mắt, thế công chậm lại, dần dần lui về phía sau.
Biến cố như thế khiến cho tu sĩ Sa Hải Môn trầm mặt xuống, tên này cảm giác được khí tức uy áp này nhất thời cảm thấy kinh nghi. Uy áp như thế lại khiến cho trong lòng hắn sinh ra sự sợ hãi.
Cơ Tịch Nguyệt lăng không mà đứng, uy áp mạnh mẽ đẩy vòng Huyền Sát thú ra ngoài mấy trăm trượng, ba ngàn thanh ti phất phơ trong gió, tay áo bồng bềnh, ngọc dung tuyệt mĩ nghiêm trang, thoáng hiện sự mệt mỏi.
-Thương Nguyệt!
Môi anh đào hé mở, tiếng nói nhẹ vang lên, tất cả tu sĩ Cơ gia bao gồm cả Cơ Lạc Vũ đều nhất tề ngẩng đầu, ánh mắt rung động mang lẫn sự kính sợ nhìn nàng.
Ở nơi này, bên trong Huyền Sát giới, toàn bộ không gian nồng nặc Huyền Sát khí, cho dù vòm trời lộ ra cũng chỉ là một mảnh mông lung khiến người khác nhìn không rõ. Nhưng lúc này lại khác, thanh âm Tịch Nguyệt hạ xuống, hư không bên trên bỗng rung động, một khỏa trăng tròn chậm rãi hiện ra, sáng tỏ bầu trời, ánh sáng vô cùng thê mỹ. Đột nhiên ở trên vầng trăng tròn đó từng tia huyết sắc hiện ra, khiến cho cả vầng trăng nhanh chóng hóa thành một vầng trăng máu, lành lạnh, quỷ dị, cứ thế rơi xuống!
Chương 515vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận