Có thể bọn họ sợ hãi nằm xuống, nhưng đến cảnh giới như bọn họ, sao có thể lại cam tâm tình nguyện thần phục người khác!
So vơi mất đi tôn nghiêm của bản thân, chẳng thà cam tâm tình nguyện liều mạng đánh một trận!
Thiên Đạo hóa thân cùng bốn Vạn Pháp Vô Thượng Giả liên thủ, lực lượng cường đại cũng không thể khinh thường.
Đôi mắt Côn Ngô Tử lóe lên, khóe miệng lộ ra sự đùa cợt.
- Không biết tự lượng sức mình! Hôm nay liền cho đám người các ngươi cảm nhận một phen, chín màu chí cao trong thiên địa như thế nào! Ta lại cho các người một cơ hội cuối cùng. Nếu lại không thần phục, thì cũng tiêu vong vĩnh viễn khỏi thế gian!
Dứt lời, không thấy hắn có bất kỳ động tác gì. Khắp không gian trực tiếp rơi vào trong sự yên lặng tuyệt đối.
Giống như băng phong, giống như tử vực!
Thiên Đạo hóa thân cùng bốn Vạn Pháp Vô Thượng Giả đều bị giam cầm ở bên trong, không có cách nào nhúc nhích. Bên ngoài cơ thể cuồn cuộn lực lượng lại bị ép trở về cơ thể bên trong!
Thản nhiên, trong lúc ý niệm biến động, đã trấn áp được tất cả Huyền Hoàng, đây cũng là chín màu chí cao!
Cánh màu vàng đứng lẳng lặng ở trong thiên địa lại không tiêu tan ra. Di Thần Nguyên đứng ở bên trong cánh cửa, mắt thấy tất cả mọi điều phát sinh ở trong đại thế giới Huyền Hoàng phát sinh. Lực lượng đáng sợ dồi dào này ở trong hư không khiến cho hắn kinh hãi run sợ một hồi! Đây mới thật sự là đỉnh của thế giới, điểm cuối của đại đạo! Nhưng hắn đã vĩnh viễn mất đi lần cơ hội thăng cấp tới tầng này. Chỉ có điều cũng may. Tiêu Thần hiện tại rơi vào tình trạng còn thê thảm hơn so với hắn. Sống chết của hắn, tất cả đều bị mình nắm giữ ở trong tay.
Mắt thấy Thiên Đạo hóa thân cùng bốn Vạn Pháp Vô Thượng Giả bị áp chế, hắn quay đầu nhìn về phía bóng người Tiêu Thần vẫn đứng im không nhúc nhích. Khóe miệng hắn đột nhiên lộ ra một nụ cười lạnh!
Ân oán gút mắt đến nay, cuối cùng đã tới thời điểm thanh toán. Bất kể như thế nào, giữa hai người, hắn mới là người thắng cuối cùng!
Mặc dù mất đi bản nguyên hắc ám, mặc dù thần phục với Côn Ngô Tử, chỉ cần có thể giết hắn, vậy đã đủ rồi!
Di Thần Nguyên xoay người, cất bước đi về phía Tiêu Thần.
Mà vào lúc này, ánh mắt của hắn lóe lên. Hắn ngẩng đầu lên về phía trước. Trong mộ lớn, sương mù đã bị thiêu đốt hầu như không còn. Tầm mắt rõ ràng không bị bất kỳ thứ gì cản trở. Mấy luồng ánh sáng lấy tốc độ kinh người đang lao đến.
Cảm ứng được khí tức, trong mắt Di Thần Nguyên lóe lên ánh sáng mãnh liệt.
Vèo!
Vèo!
...
Trong tiếng xé gió, Tứ Tiểu, Quang Chiếu cùng bốn nàng Tử Yên hạ xuống, bảo vệ Tiêu Thần ở phía sau lưng. Ánh mắt bọn họ rét lạnh nhìn về phía Di Thần Nguyên.
- Tiêu Thần, bản đế biết được ngươi hiện tại chưa chết, chắc hẳn có thể cảm ứng được tất cả mọi thứ bên ngoài. Nếu bản đế ở trước mặt ngươi mặt giết chết từng người bọn họ, ta nghĩ ngươi chắc hẳn là đặc biệt thống khổ mới đúng. Về phần đạo lữ của ngươi, bản đế sẽ thay ngươi hưởng dụng, như thế nào?
Trong miệng Hoàng giả Cốt tộc chợt gầm lên giận dữ. Chân hắn bước ra một bước. Tiểu Điếm hóa thành bản thể rơi vào trong tay hắn. Một kiếm hung hãn chém về phía trước!
Ầm!
Di Thần Nguyên lạnh lùng cười. Theo tay hắn vung lên, kiếm quang trực tiếp vỡ nát! Hư không tuôn ra lực đạo khủng khiếp, giống như sóng trùng điệp cuồn cuộn cuốn tới. Thân kiếm Tiểu Điếm run lên bần bật, trực tiếp tuột tay bay về phía sau! Trong miệng Hoàng giả Cốt tộc kêu rên, ngửa đầu phun ra một búng máu. Cốt giáp trên người phát ra những tiếng “răng rắc vỡ nát. Thân thể bị hung hãn đẩy lùi!
Vừa giao đấu, bọn họ đã bị thương nặng!
Nếu không có Di Thần Nguyên cố ý hành hạ, một đòn vừa rồi có thể dễ dàng giết chết bọn họ.
Sắc mặt Quang Chiếu chợt biến đổi. Di Thần Nguyên có lực lượng mạnh mẽ đã vượt qua tưởng tượng của hắn. Cho dù tập trung lực lượng của mấy người bọn họ, căn bản cũng không có cách nào chống lại!
Chân Linh!
Hắn không ngờ đạt tới Chân Linh Cảnh!
- Mau dẫn đám người Tiêu Thần, Tử Yên bọn họ rời khỏi đây!
Trong tiếng gầm nhẹ, trong nháy mắt ánh nước xanh thẳm từ trong cơ thể hắn bạo phát. khí tức băng hàn cực hạn mang theo tất cả cuốn ra. Mặt đất đóng băng. Nhiệt độ không gian xung quanh điên cuồng giảm xuống.
Lúc này Quang Chiếu đã vận dụng lực lượng bản nguyên của bản thân. Một khi ra tay, bản thân chắc chắn phải bị tổn thương không thể chữa trị. Tu vi toàn thân sẽ giảm bớt nhiều!
Nhưng vào thời khắc này, hắn lại hoàn toàn không có một chút do dự!
- Cực hạn băng phong!
Trong tiếng rít gào, trong không gian từng mảnh băng một xanh thẳm ngưng kết ra, chậm rãi bay xuống. Nhìn chúng dường như tầm thường, nhưng mỗi một mảnh đều ẩn chứa lực lượng băng hàn vô cùng đáng sợ. Chúng chạm đến bất kỳ vật thể gì đều sẽ trực tiếp phong trấn hắn! Hắn không cầu mong thuật này có thể thương tổn được Di Thần Nguyên. Chỉ mong có thể tạm thời ngăn cản được một chút thời gian, tranh thủ thời gian cho bọn họ rời đi. Nhưng mặc dù chỉ là như vậy, Quang Chiếu lại vẫn không có bất kỳ nắm chắc nào. Cảnh giới Chân Linh đã là đỉnh phong của Đại Thiên, có lực lượng cường đại hung hãn nhất định! Nhưng lúc này hắn không có lựa chọn nào khác. Bất kể như thế nào hắn chỉ có thể mạnh mẽ ra tay!
- Ánh sáng của đom đóm làm sao có thể tranh phát sáng cùng ánh trăng!
Di Thần Nguyên cười lạnh mở miệng. Thành tựu Chân Linh mặc dù hắn không có cách nào nhúng tay vào cuộc chém giết đỉnh phong trong đại thế giới Huyền Hoàng, nhưng ở trong phạm vi Đại Thiên Giới này, hắn lại là tồn tại chí cao vô thượng thật sự!
Tu sĩ Hồng Mông tuy mạnh, nhưng trong mắt hắn, lại không có nửa điểm uy hiếp.
Cho dù Quang Chiếu đã không tiếc giá lớn ra tay!
Trong nháy mắt khí thế Chân Linh Cảnh bạo phát. Băng phiêu đãng trong hư không này run lên bần bật, cuôi cùng bị khí thế cường đại trực tiếp xé nát, căn bản chưa từng dính tới thân thể hắn liền bị phá vỡ!
Thân thể Quang Chiếu chấn động, khuôn mặt chợt trắng bệch. Thần thông bị trực tiếp đánh nát, hắn đã nhận cắn trả rất nặng. Dường như là phần lực lượng bản nguyên trong cơ thể bị cứng rắn phá huỷ!
Tiểu Chuyên, Tiểu Huyết đã biết uy năng thần thông của Di Thần Nguyên. Nhưng lúc này bọn họ lại hoàn toàn không có chút sợ hãi lùi bước nào. Trong mắt bọn họ trái lại lộ ra một sự kiên quyết!
Bình luận