Đạo (Dịch) – Chương 2977

- Nhưng...

- Được rồi. Vi phu không thể lại chậm trễ nữa. Quang Chiếu trưởng lão, các nàng phải làm phiền trưởng lão. Tiểu Điếm, Tiểu Cốt, Tiểu Chuyên, Tiểu Huyết, thời gian đại ca không ở đó, giúp ta chiếu cố tốt đại tẩu.

Khuôn mặt Quang Chiếu thoáng cứng đờ. Nhưng hắn rất nhanh liền thu liễm lại sự khác thường của mình. Hắn liếc mắt nhìn Tiêu Thần.

- Được, bản tôn bảo đảm. Nhất định sẽ mang các nàng bình an rời đi. Bản thân ngươi phải bảo trọng!

- Đại ca, chúng ta sẽ chiếu cố tốt đại tẩu, chờ đại ca trở về!

Tiêu Thần mỉm cười. Ánh mắt hắn đảo qua trên người của các nàng Tử Yên.

- Vi phu cần phải nhanh chóng hấp thu lực Chân Linh khôi phục thương thế. Nếu còn trì hoãn nữa sẽ rất phiền phức. Các nàng đi trước đi. Vi phu bảo đảm sẽ mau chóng đi tìm các nàng.

- Bốn vị tẩu tử, không nên chậm trễ thời cơ đại ca chữa thương. Hãy đi theo chúng ta đi!

Tiểu Điếm trầm giọng mở miệng. Đây là Tiêu Thần lấy tính mạng của mình đổi cho bọn họ sống sót. Hắn muốn bốn vị tẩu tử sống tốt. Đây là ý tứ của đại ca, hắn nhất định sẽ nghe theo! Hơn nữa, hắn biết được đại ca có một bí mật. Cho dù thật sự nằm xuống ở này, hắn cũng có khả năng cực lớn có thể sống lại trở về!

- Cái này... vậy chúng ta quay về Kế Đô trước. Phu quân nhất định phải nhanh chóng trở về.

- Yên tâm!

Quang Chiếu cùng Tứ Tiểu hộ tống, nhóm người Tử Yên các nàng nhanh chóng rời đi, lấy tốc độ bay rất nhanh rất nhanh biến mất ở trong sương mù.

Tiêu Thần vẫn nhìn bọn họ. Mãi đến khi cũng không nhìn thấy được gì, hắn mới xoay người lại trong miệng ho khan một hồi. Sắc mặt hắn trở nên tái nhợt.

- Yến Chủ quả thực trọng tình trọng nghĩa. Chỉ có điều loại âm mưu này, sợ rằng chống đỡ không quá lâu.

Đệ Nhất Đạo Tôn khẽ mở miệng.

- Bản hoàng biết các nàng rất nhanh sẽ nhận thấy được có điểm không đúng. Nhưng chỉ cần không có tận mắt nhìn thấy được bản hoàng nằm xuống, trong lòng các nàng còn có chờ mong sẽ không làm việc ngốc nghếch. Như vậy lại cũng đủ rồi. Ta nghĩ, Đệ Nhất Đạo Tôn chắc hẳn rất khó hiểu được việc này.

Đệ Nhất Đạo Tôn nhíu mày. Hắn trầm mặc một chút, nói:

- Yến Chủ sai rồi. Bản tôn cũng không phải là không có tình cảm. Chỉ là bản tôn có thể phân biệt rõ nặng và nhẹ. Nam nữ ân ái có thể nào so với được với đại đạo vô thượng. Vì thế mà buông tha tính mạng đúng là không khôn ngoan. Năm đó ta bày bố cục, để cho La Vân tin tưởng, ta hi sinh Thanh Hoàn, đó cũng là một trong những thống khổ không nhiều trong lòng ta. Nhưng nếu một lần nữa tới, bản tôn vẫn sẽ chọn lựa như vậy.

Tiêu Thần lắc đầu.

- Không cùng chí hướng, quan niệm thì không thể hợp tác, bàn luận. Đối với điều này quan niệm của chúng ta khác nhau, tất nhiên không có thể nói chuyện.

- Không sai, chúng ta quả thực không cần nhiều lời. Hiện tại bản tôn đã hết lòng tuân thủ hứa hẹn, thả cho bọn họ rời đi. Vẫn mong Yến Chủ giao ra bản nguyên.

- Còn không được.

- Yến Chủ muốn đổi ý?

Giọng nói của Đệ Nhất Đạo Tôn vẫn bình tĩnh, nhưng đôi mắt hắn đã hóa thành băng hàn.

Tiêu Thần mỉm cười, khóe miệng hơi cong lên, lộ ra một phần đùa cợt.

- Nếu trong lòng ngươi hiểu rõ, cần gì phải lo lắng bản hoàng nói một đằng làm một nẻo. Bản hoàng chỉ muốn chờ sau khi bọn họ rời khỏi mộ cung, mới lại giao ra bản nguyên. Như vậy có khả năng hoàn toàn yên tâm. Thế nào, ở dưới trạng thái này, chẳng lẽ ngươi vẫn lo lắng bản hoàng gây bất lợi cho ngươi sao?

Sắc mặt Đệ Nhất Đạo Tôn không ngừng thay đổi một hồi. Sau vài hơi thở hắn khẽ hít một hơi, sắc mặt đột nhiên bình tĩnh xuống.

- Được, vậy bản tôn liền chờ một chút.

Lúc này tất cả đang nắm giữ trong tay. Kết quả đã định. Hắn căn bản không cần e sợ Tiêu Thần!

Hơn nữa lúc này thi thể mục nát cũng bị chấn áp, sẽ không chủ động công kích. Lấy tốc độ của bọn họ, nhanh chóng đi về phía trước, rất nhanh có thể đi ra khỏi mộ lớn.

- Nếu còn có chút thời gian, bản hoàng có một vài điều không giải thích được, không biết Côn Ngô Tử ngươi có giải thích nghi hoặc cho ta được hay không?

- Hãy nói xem, nếu có thể nói cho ngươi biết, bản tôn liền cho ngươi chết minh bạch.

Tiêu Thần dừng một chút, nói:

- Năm đó ngươi rốt cuộc nhận được cơ duyên như thế nào, mới thúc đẩy ngươi bỏ qua thu phục thiên đạo, thậm chí không tiếc mạo hiểm bày bố cục cho đến hôm nay?

Đệ Nhất Đạo Tôn vẫn chưa trả lời ngay. Hắn hơi cúi đầu giống như đang trầm tư. Sau một lúc lâu hắn mới hờ hững mở miệng.

- Không biết Yến Chủ cho rằng, chỗ thế giới của chúng ta, đến tột cùng là tồn tại thế nào?

- Ba vị diện lớn: Phù Du, Tiểu Thiên, Đại Thiên cùng có một không gian. Không gian này trôi nổi ở trong đại thế giới Huyền Hoàng. Thế giới lúc này, chúng ta nhìn thấy xem ra là toàn bộ thiên địa. Nhưng theo trong đại thế giới Huyền Hoàng, nhưng chỉ là nơi bùn đất, không đáng giá nhắc tới.

- Ngươi biết những điều này, hẳn là được linh của Phong Sách Chí Bảo nói cho. Nhưng Yến Chủ có từng từng nghĩ, trên đại thế giới Huyền Hoàng là cái gì?

Trong lòng Tiêu Thần chấn động. Hắn chợt ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ ra chấn động kinh ngạc không có cách nào che giấu được.

- Chẳng lẽ trên đại thế giới Huyền Hoàng còn có vị diện tầng thứ cao hơn!

Đệ Nhất Đạo Tôn gật đầu.

- Không sai! Trên đại thế giới Huyền Hoàng, mới thật sự là thế giới duy nhất! Chỗ chúng ta thậm chí là đại thế giới Huyền Hoàng càng cường đại hơn, ở trong mắt của bản tôn xem ra cũng chỉ là từng cái lồng không ngừng trở nên mạnh mẽ, đời đời khóa chặt các sinh linh ở trong đó. Mà bản tôn muốn, chính là mở ra cái lồng này! Đi xem thử, thế giới duy nhất thật sự, đến tột cùng là tồn tại thế nào!

Giờ phút này, trên mặt hắn lộ ra sự điên cuồng!

Chân mày Tiêu Thần hơi nhăn lại. Chẳng biết tại sao, nghe Đệ Nhất Đạo Tôn nói, trong lòng hắn chấn động, không hiểu lại còn có mấy phần quen thuộc. Nhưng hắn xác định, trong trí nhớ mình chưa bao giờ tồn tại qua những ký ức này. phần quen thuộc này lại tới tự nơi nào?

Chỉ có điều hắn không có bao nhiêu thời gian. Nếu đã không nghĩ ra chuyện này, hắn liền tạm thời buông.

Hắn chậm rãi tiêu hóa tin tức kinh người nhận được. Hắn lại hỏi ra điều thứ hai khiến cho bản thân mình hoang mang.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...