Đạo (Dịch) – Chương 2973

- Bản tôn mưu tính, là cướp đoạt cả hai loại bản nguyên bảy màu, hắc ám, dung nhập hội tụ bản nguyên thiên đạo màu trắng tinh thuần, thành tựu chín sắc bản nguyên đỏ màu da cam xanh lục xanh lam tím đen trắng, thực sự trở thành bất tử bất diệt chí cao vô thượng, mở ra lồng giam lớn trước mắt, đột phá tất cả vị diện hiện tại ngươi biết được, trở về ban đầu! Bản tôn bày bố cục, đã tính toán cả Tiêu Thần, Di Thần Nguyên ở bên trong. Ngươi lại tính là cái gì? Hiện tại vạn sự là kết cục đã định. Bản tôn bày bố cục trăm vạn năm, chung quy đã đến thời khắc thu hoạch!

Hắn hoàn toàn không để ý tới sắc mặt như tro tàn của La Vân. Hắn quay đầu lại, ánh mắt rơi vào trên người Tiêu Thần:

- Yến chủ có khả năng lấy thân một giới phàm tục, trải qua đau khổ thành tựu cảnh giới hôm nay, thật khiến cho người ta tán thưởng. Nếu không phải bản tôn sớm hiểu rõ tất cả bí ẩn trong trời đất này, có thể ngươi sẽ trở thành Vạn Pháp Vô Thượng Giả đứng thứ năm ở trên đại thế giới Huyền Hoàng. Nhưng hiện tại, tất cả mọi thứ của ngươi đều sẽ thuộc về bản tôn.

Tiêu Thần trầm mặc. Sau vài hơi thở hắn chậm rãi mở miệng:

- Côn Ngô Tử, bản hoàng chỉ muốn biết, có phải là ngươi âm thầm ra tay, mưu hại Tử Yên các nàng rơi vào giấc ngủ say hay không?

Đệ Nhất Đạo Tôn thoáng dừng lại, khẽ cười nói:

- Cũng không phải là bản tôn ra tay. Nhưng nếu tính ở trên người ta, cũng không có sai.

Bên ngoài cơ thể hắn có linh quang lóe lên. Lúc này rốt cuộc có một bóng người trực tiếp đi ra.

Người này, chính là Càn Nguyên Tử, Cốt quốc sư đã chết ở trong tay Tiêu Thần!

Khóe miệng hắn thoáng lộ ra vẻ tươi cười:

- Tiêu Thần, bản tọa đã nói qua, sau này chúng ta còn có thể gặp lại.

Ánh mắt Tiêu Thần nhìn chằm chằm ở trên người hắn:

- Là ngươi ám hại các nàng?

- Không sai.

- Dung nhập thiên đạo, bản tôn tất nhiên nắm giữ năng lực hóa thân vạn vạn. Càn Nguyên Tử chính là một trong những phân thân của bản tôn.

Côn Ngô Tử nói:

- Nếu như có thể lấy lực thiên đạo làm linh của Phong Sách Chí Bảo ngưng tụ thân thể, nghĩ đến chắc hẳn là đã đi tới chỗ thiên đạo chết, tất nhiên đã gặp mười ba bộ hài cốt do bản tôn để lại. Càn Nguyên Tử chính là bộ thứ mười bốn. Vì không để cho Yến chủ nghi ngờ, ở trước khi hắn luân hồi, bản tôn ra tay niêm phong một phần ký ức của hắn. Cho nên lúc trước, hắn sẽ muốn giết chết ngươi, nhưng nhất định sẽ thất bại. Chỉ có điều hắn đã làm được mệnh lệnh do bản tôn lưu lại trong bản năng của hắn, động tay động chân với bốn đạo lữ của ngươi. Như vậy cũng đủ rồi.

Hắn khẽ giơ tay lên, Càn Nguyên Tử xoay người một chân bước ra, trực tiếp dung nhập vào trong cơ thể hắn không gặp nữa.

- Tuyền đã bị ngươi bắt được?

- Đương nhiên, trong tay hắn còn có nửa bộ thiên đạo. Vì khôi phục thân thiên đạo hoàn chỉnh, bản tôn tất nhiên không thể thả cho hắn rời đi.

Tiêu Thần hơi cúi đầu, không nhìn thấy biểu hiện trên mặt hắn. Đột nhiên hắn nói:

- Nói như vậy, tất cả những gì bản hoàng làm đều nằm ở trong kế hoạch của ngươi.

Đệ Nhất Đạo Tôn gật đầu.

- Nếu không có như vậy, bản tôn làm sao dám mưu tính có cơ hội thăng cấp tồn tại Vạn Pháp Vô Thượng Giả đáng sợ.

- Lực Chân Linh thật sự có thể cứu tỉnh Tử Yên các nàng?

Tiêu Thần gật đầu. Hắn đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn.

- Côn Ngô Tử, ngươi thật sự xác định, mình có thể nắm giữ tất cả sao?

Đệ Nhất Đạo Tôn nhíu mày. Hắn chưa mở miệng, bên cạnh chợt phát ra một khí tức vô cùng đáng sợ!

Toàn thân La Vân cháy lên hỏa diễm màu vàng thuần túy, trong ánh mắt tràn ngập oán độc ngập trời!

- Côn Ngô Tử! Cô không biết ngươi nói là thật hay giả. Nhưng ngươi muốn dễ dàng có được tất cả, Cô tuyệt đối không cho phép! Có thể ngươi thật sự mưu tính rất nhiều, nhưng ngươi chưa chắc nghĩ đến, hắn ở trong tay ta!

Trong tiếng rít gào, trong tay hắn xuất hiện một tu sĩ hôn mê, chính là Cam Nhị!

Lông mày Đệ Nhất Đạo Tôn nhíu chặt.

- Hóa ra hắn ở trong tay ngươi. Khó khăn trách bản tôn dung hợp nửa phần khác của thiên đạo xong, lại vẫn nhận thấy không đủ hoàn mỹ. Giao hắn ra, bản tôn nhận lời lưu cho ngươi một cái mạng. Còn có thể ban tặng cho ngươi cơ duyên thành tựu Chân Linh!

- Ha ha ha ha! Côn Ngô Tử, có lẽ vì bảo toàn tính mạng, Cô sẽ thần phục làm thủ hạ người khác, cũng sẽ không khuất phục ngươi! Mặc dù là chết, Cô cũng muốn kéo hắn cùng hủy diệt. Thân thể thiên đạo không trọn vẹn. Nghĩ đến ngươi cũng sẽ phải chịu tổn thương! Có thể khiến cho ngươi thống khổ, Cô nhất định sẽ làm!

Trong tiếng cười dài điên cuồng, khí tức của La Vân nhất thời lấy tốc độ cuồng bạo điên cuồng bạo phát. Máu thịt trong người hắn nhanh chóng chuyển động, khuôn mặt trở nên dữ tợn!

Lực lượng quy tắc của mộ lớn có thể phong trấn hắn, nhưng không có cách nào ngăn cản bản thân hắn hủy diệt!

Đệ Nhất Đạo Tôn trực tiếp ra tay. Hắn đưa tay về phía trước. Cánh tay La Vân nắm Cam Hai nhất thời vỡ nát.

Nhưng ngay trong nháy mắt này, lực lượng quy tắc hắn dùng để phong trấn La Vân xuất hiện một tia buông lỏng.

Đây cũng là điều La Vân muốn!

- Côn Ngô Tử! Cô vĩnh viễn đều sẽ thắng ngươi!

Trong tiếng gầm khẽ đầy thê lương, thân thể hắn phát ra một tiếng nổ lớn!

Lực lượng vô cùng khủng khiếp nhất thời điên cuồng bạo phát, trong nháy mắt xé nát trấn áp của quy tắc mộ lớn, điên cuồng công kích về bốn phía quanh thân!

Đây là một đòn hủy diệt đáng sợ mà bản thân La Vân phóng thích ra. Lực lượng dâng trào thoải mái, phóng ra khí tức làm cho lòng người khiếp sợ!

Sắc mặt Đệ Nhất Đạo Tôn hơi trầm xuống. Hắn kéo Cam Nhị tới bên cạnh người, đưa tay vỗ về phía trước, trước mặt đánh tới lực lượng hủy diệt mạnh mẽ xé rách!

Nhưng vào lúc này, lực tự bạo của La Vân đã trùng kích tới chỗ Tiêu Thần. Lực tiên cấm bên ngoài cơ thể hắn lặng lẽ vỡ nát. Lực lượng khủng khiếp đánh tới lại không công kích đến trên người hắn, tới trước người hắn liền tách ra. Sau đó ở phía sau lưng hắn lại một lần nữa dung hợp.

- Tiêu Thần! Thay Cô giết chết hắn!

Trong tâm thần, truyền đến tiếng La Vân rít gào!

Hắn đã chết. Trước khi tự bạo, hắn lấy thần thông lưu lại!

Tiêu Thần ngẩng đầu lên, đôi mắt chợt biến thành màu vàng thuần túy. Từng tia bảy màu lưu chuyển ở bên trong.

Hắn nhìn về phía Đệ Nhất Đạo Tôn, khuôn mặt bình tĩnh lạnh lùng, hoàn toàn không có một chút dao động tâm tình.

- Côn Ngô Tử!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...