Đạo (Dịch) – Chương 2964

La Vân thu tay lại. Hai kỵ sĩ tử linh đã hóa thành xương khô đầy đất, hỏa diễm linh hồn hoàn toàn tắt.

Hắn khẽ hít vào một hơi, bước nhanh về phía trước, đi tới trước cánh cửa màu đen đang đóng chặt, đưa tay đẩy ra. Bóng người lóe lên trực tiếp tiến vào trong đó.

...

Di Thần Nguyên giơ tay lên. Rất nhanh, lòng bàn tay hắn đã tuôn ra lực lượng hắc ám đặc dính, ngưng tụ ra từng viên châu, hắn tiện tay ném đi.

Viên châu hắc ám lơ lửng không trung một hồi, sau đó bắt đầu khởi động. Sau vài hơi thở, một tiếng động phát ra. Từ trong đó tách ra, rốt cuộc bay ra một con dơi toàn thân màu đen có đôi mắt đỏ như màu máu.

Con dơi kêu lên vài tiếng, cánh vỗ nhẹ, bay thẳng về một phương hướng nào đó.

Khóe miệng hắn hơi cong lên, lộ ra một nụ cười lạnh. Hắn không chút do dự lắc mình đuổi kịp.

La Vân thiết kế mưu tính, Di Thần Nguyên tất nhiên sẽ không thể không có sự chuẩn bị. Hai người tiếp xúc lâu ngày, trên người La Vân tất nhiên sẽ nhiễm một tia khí tức hắc ám, bảo tồn hồi lâu mới có thể tiêu tan. Đây cũng không phải là hắn cố ý gây ra, mà là lực lượng tự nhiên nhiễm. Cho dù là La Vân cũng có không cách nào phát hiện ra.

Nhưng những điều này đã đủ để hắn tập trung được khí tức hắc ám lưu lại từ phương hướng La Vân đang đi phía trước. Như vậy, hắn liền có thể thuận lợi theo sau, tiến vào sâu bên trong mộ cung.

Hắn nhất định phải có được lực Chân Linh trong mộ cung!

...

Mộ cung của La Vân có diện tích cực lớn, rất nhiều cung điện thấp, nguy nga mọc lên như rừng, đường nối nhau. Thân ở trong đó càng giống như là một tòa thành trì.

Trong lúc Tiêu Thần đi giữa các điện, cửa điện ở hai bên đều đóng chặt. Thỉnh thoảng có thể nghe được từ trong đó truyền tới những tiếng “dẽo kẹt cùng tiếng rít gào khe khẽ. Nhưng con đường hắn chọn là nơi thủ vệ mộ cung trống trải. Trước khi động tới, bọn chúng sẽ không chủ động công kích.

Tiếng bước chân khe khẽ vang vọng ở trong đó. Trên gương mặt hắn hoàn toàn trấn tĩnh.

Nhưng vào lúc này, bước chân Tiêu Thần thoáng dừng lại, quay đầu nhìn về phía trước, trong mắt có hàn quang lóe lên.

Dưới chân hắn dừng lại. Bên ngoài cơ thể có linh quang lóe lên, tốc độ trong nháy mắt tăng vọt, lao về phía trước.

Ở phía trước, hắn cảm ứng được một tia khí tức hắc ám yếu ớt chấn động.

Di Thần Nguyên!

Trong lúc đi về phía trước, trong mắt Tiêu Thần có hàn ý dâng lên.

...

Di Thần Nguyên theo sát con dơi cánh đen mắt đỏ đi về phía trước, nhưng sắc mặt hắn lại trở nên có chút khó coi.

Hình như La Vân đã nghĩ đến khả năng bản thân mình bị truy tìm tung tích. Ở phương hướng hắn đi về phía trước nhiều chỗ cố ý lưu lại cạm bẫy. Trước đó hắn đã xông vào hai nơi, tốn không ít thời gian vừa rồi mới thoát thân. Bởi vậy trong lúc đi về phía trước, hắn càng phải cẩn thận hơn, để tránh bị gặp nạn.

Một tầng hào quang màu đen bao phủ toàn thân, nhìn như mỏng manh, lại nắm giữ lực lượng phòng ngự không tầm thường. Cho dù bị bất ngờ tập kích cũng có thể chống đỡ, không đến mức luống cuống tay chân.

Trong lúc bất chợt, sắc mặt hắn trầm xuống, chân chợt dừng lại!

Đây là một loại thủ vệ mặt xanh nanh vàng, toàn thân bằng đá quỷ dị, phòng ngự kinh người, công kích mang vào độc tố tổn thương, ứng phó có chút khó khăn.

Chính là thủ vệ mộ cung thạch tượng quỷ!

Di Thần Nguyên không tiếp tục tiến lên trước. Với kinh nghiệm giao đấu trước đó nói cho hắn biết, lựa chọn tốt nhất chính là không có giật mình giết chết quá nhiều thạch tượng quỷ. Bằng không chỉ dẫn phiền toái càng lớn hơn nữa.

Hắn vung tay lên cao. Một tấm màn màu đen chợt xuất hiện, giống như đao phong huyền nguyệt bắn ra. Cùng lúc đó, trên mặt đất có mấy bóng đen chuyển động nhanh chóng về phía trước.

...

Tiếng thạch tượng quỷ rít gào cùng thần thông bạo phát nhất thời vang lên, duy trì liên tục trong thời gian hơn mười hơi thở mới tiêu tan. Trong điện mấy con thạch tượng quỷ lao ra đều đã bị giết chết, thân thể vỡ nát rơi xuống mặt đất, liền trực tiếp hóa thành từng mảnh đá vụn, hoàn toàn không có một chút máu nào chảy ra.

Di Thần Nguyên thu tay lại, cảm ứng vị trí phương hướng của con dơi cánh đen mắt đỏ. Dưới chân hắn thoáng động liền muốn đuổi theo.

Nhưng vào lúc này, cảnh báo cực lớn không hề đoán trước chợt dâng lên. Trong nháy mắt hắn chợt cứng đờ.

Một chớp mắt tiếp theo, Di Thần Nguyên đã kịp phản ứng. Hắn chợt gầm khẽ. Bên ngoài cơ thể có hào quang màu đen chợt bạo phát, hóa thành một hào quang khuếch tán ra ngoài!

Ầm!

Trong nháy mắt lực lượng đáng sợ công kích tới. Hào quang hắc ám dâng lên một đợt chấn động. Bản thân Di Thần Nguyên bị cứng rắn đẩy lùi mười mấy trượng, chân rê xuống mặt đất tạo ra một đường rãnh rất sâu!

Hắn chợt ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm về phía đại điện, trong mắt lộ vẻ kinh sợ.

Trong tiếng bước chân, Tiêu Thần bước ra, khuôn mặt hắn lạnh lùng nhìn ra, trong ánh mắt có sát ý hoàn toàn không có ý định che giấu.

- Tiêu Thần!

Trong tiếng gầm khẽ, khí tức trong cơ thể Di Thần Nguyên điên cuồng bạo phát.

Tiêu Thần nói:

- Xem ra chúng ta quả nhiên có duyên. Sau này nếu gặp lại, bản hoàng sẽ giết ngươi trước, sau mới lại đi cướp giật lực Chân Linh!

Di Thần Nguyên lộ ra thần sắc dữ tợn:

- Muốn giết bản đế, phải xem ngươi có loại tư cách này hay không!

Trong tiếng gầm khẽ, dưới chân hắn giẫm mạnh một bước, từng vòng lực lượng hắc ám thoải mái cuốn về phía trước. Trên đường nó lướt qua, mặt đất rắn chắc của mộ cung trực tiếp bị vỡ nát!

Tiêu Thần hừ khẽ một tiếng. Hắn cũng bước lên trước một bước. Từ nơi hắn đặt chân lên, lực lượng hắc ám cuốn tới trực tiếp bị đẩy ra xa! Cùng lúc đó, hắn không chút do dự giơ tay lên, điểm một cái về phía Di Thần Nguyên!

- Phong!

Thần thông Ngụy Vô Pháp Vô Thượng Cảnh, Ngôn Xuất Tức Pháp!

Một chữ vừa ra khỏi miệng, hư không nhất thời tuôn ra lực lượng mênh mông cuồn cuộn, hóa thành phong trấn vô hình, biến không gian thành lồng giam!

Ra tay với Di Thần Nguyên, Tiêu Thần không có bất kỳ do dự nào. Hắn vừa ra tay liền trực tiếp phát ra lực lượng mạnh nhất của bản thân mình, cố gắng giết chết Di Thần Nguyên.

Một ngón tay điểm xuống, bốn ngón tay hắn chợt mở ra, hung hăng một trảo chộp về phía trước!

- Thắt cổ!

Trong không gian phong trấn, vô số đạo khí tức sắc bén đến mức tận cùng chợt bạo phát, giăng kín khắp nơi, chợt co lại về phía một điểm ở giữa!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...