Đạo (Dịch) – Chương 2955

Đây là một bức tranh vẽ cảnh biển đầy gió bão, bầu trời sâm thẳm tối đen, cuồng phong gào thét mây đen đè nặng xuống. Thỉnh thoảng có lôi quang lập lòe, rọi sáng cả khu vực biển rộng lớn. Mặt biển dâng lên từng trận sóng to gió lớn, trong khí thế ngập trời, mơ hồ có thể thấy được một thân ảnh vô cùng khổng lồ ở trong biển đen. Trong hình, nó chỉ lộ ra một phần, đã đủ khiến cho người ta cảm nhận được sự khủng khiếp của nó! Đây là một con thú lớn đáng sợ sống ở trong biển!

Một bức tranh cuộn đơn giản, lại có một áp lực đập vào mặt, làm cho lòng người bất giác cảm thấy nặng nề!

La Vân dừng bước nhíu mày, trong mắt liên tiếp lóe lên vẻ kinh ngạc khác thường. Dường như hắn đang tìm thủ đoạn phá giải. Sau một lát sau hắn mới chợt ngẩng đầu lên, ngón tay hiện lên ánh sáng màu vàng vẽ ra một tiên văn điểm về phía trước! Dường như chứng minh một bức tranh cuộn cuối cùng không giống với những bức tranh cuộn bình thường khác, quá trình phá giải lần này lâu hơn so với phá giải các bức tranh cuộn trước đó. Sau nửa canh giờ, đôi mắt La Vân đã trở nên cực kỳ ảm đạm. Lúc này hắn mới bắn ra tiên văn cuối cùng, sau đó chậm rãi thu tay lại. Vào thời khắc này bức tranh cuộn trên vách đá cũng biến mất.

- Được, chúng ta đi thôi!

Dứt lời, hắn cất bước đi về phía trước. Trước vẫn luôn là như vậy. Ngoài mặt nhìn lại cũng không có bất kỳ chỗ nào không ổn.

Trên mặt bảy thi của mộ lớn, Di Thần Nguyên đều lộ ra vẻ vui mừng.

Tiêu Thần đột nhiên nhíu mày, ánh mắt của hắn rơi vào trên người La Vân, thầm nghĩ chẳng lẽ mình quá mức cẩn thận? Bằng không vì sao mãi đến cuối cùng cũng không thấy hắn có thủ đoạn gì? Nhưng vào lúc này, hắn nhạy cảm phát hiện ra, bước chân La Vân hình như nhanh hơn so với trước vài phần. Tuy rằng đây là biểu hiện bình thường trong lúc kích động, cũng rất phù hợp với tình hình lúc này, nhưng tim hắn chợt thắt lại. Bỗng nhiên hắn sinh ra cảnh báo cực lớn!

- La Vân!

Bỗng nhiên trong tiếng gầm khẽ, hắn một quyền đánh về phía trước!

Mà vào lúc này, La Vân đã bước ra một bước, thân thể đi ra khỏi hành lang. Sau một khắc, bức tranh cuộn biến mất trên vách đá lại một lần nữa hiện lên. Một lực lượng cường đại trực tiếp hạ xuống, kéo Tiêu Thần, Di Thần Nguyên, bảy thi của mộ lớn vào thế giới trong bức tranh cuộn!

Ầm!

La Vân vội vàng chống đỡ. Nhưng lực lượng của hắn quả thực tổn hao rất nhiều. Đối mặt với Tiêu Thần ôm nỗi hận ra tay toàn lực, thân thể hắn bị trực tiếp đánh bay mấy trăm trượng:

Ầm.

Hắn rơi xuống đất khiến cho mặt đất vỡ nát tan tành. Sắc mặt hắn chợt tái nhợt! Hắn kêu lên một tiếng rên rỉ, ánh mắt nhìn về phía bức tranh cuộn trên vách đá đã tản ra những đốm ánh sáng màu xanh giống như mưa lất phất, lạnh lùng cười, không chút do dự xoay người rời đi!

...

Cuồng phong gào thét, sấm chớp rền vang, mặt biển kinh sợ. Sóng đào cuồn cuộn phát ra tiếng nổ ầm ầm. Nước dâng trào đập vào mặt. Tầng mây đen dày đặc che phủ trời cao. Uy áp đáng sợ rơi xuống. Một cảnh tượng diệt thế đáng sợ!

Đúng lúc này, không gian nơi nào đó của mặt biển đột nhiên vặn vẹo. Sau một khắc mấy bóng người từ trong đó xuất hiện. Vừa mới hiện thân, trong cơ thể mỗi người liền đồng thời phát ra khí tức cường đại, đề phòng có khả năng xuất hiện nguy hiểm.

Nhưng quanh thân tất cả đều yên tĩnh. Công kích trong dự đoán của bọn họ vẫn chưa đến.

Sắc mặt Tiêu Thần thâm trầm, nhanh chóng đảo mắt nhìn quanh thân.

Hắn lại không hề tìm được bóng dáng của con động vật biển khổng lồ. Trong lòng hắn thầm thở phào nhẹ nhõm. Nhưng chân mày hắn rất nhanh đã nhẹ nhàng nhíu lại, trong mắt lóe lên một vẻ kinh ngạc khác thường.

Bảy thi của mộ lớn đột nhiên lui ra phía sau, sắc mặt tối sầm, lạnh lẽo nhìn về phía hai người. Dù không mở miệng, nhưng bọn họ đã biểu lộ ra sự kiêng kỵ trong lòng.

Di Thần Nguyên lạnh lùng nói:

- Các ngươi yên tâm. Nếu bản đế biết được chuyện này, cũng sẽ không bị La Vân tính kế, bị tiến vào thế giới trong bức tranh cuộn cùng với các ngươi!

Ánh mắt hắn tối tăm ẩn chứa sự oán độc. Hiển nhiên hắn không nghĩ tới La Vân cuối cùng lại đột nhiên ra tay tính kế với cả hắn. Nếu La Vân dám xuất thủ như thế, hẳn đã nắm chắc có phần một thân một mình xông vào sâu bên trong mộ lớn, đối phó với thân thể Chân Linh.

Đáng chết!

Vừa nghĩ tới điều này, khí tức quanh người hắn càng trở nên âm u lạnh lẽo!

Nhan Uyên dừng một chút, chậm rãi mở miệng:

- Di Thần Nguyên đạo hữu nói không sai. Chúng ta đều bị La Vân tính kế. Hắn hẳn là không biết chuyện này.

Sáu thi còn lại nghe vậy, sắc mặt thoáng dễ coi hơn một chút, nhưng lại vẫn vô cùng thâm trầm.

Hắc Cốt nói:

- Chúng ta tiến vào thế giới trong bức tranh cuộn, căn bản không biết làm thế nào để rời khỏi nơi này. Tiếp theo phải hành sự như thế nào? Chẳng lẽ sẽ vĩnh viễn bị nhốt ở chỗ này.

- Bản đế nhất định có thể rời khỏi này!

Di Thần Nguyên đột nhiên gầm khẽ, đồng tử của hắn nhanh chóng mở rộng. Hai đôi mắt trực tiếp hóa thành một màu tối tăm. Mơ hồ có thể thấy được một tia ánh sáng màu đen lưu chuyển ở bên trong. Quanh thân hắn chậm rãi đảo qua, hiển nhiên đang thi triển bí thuật tìm kiếm cách phá giải. Nhưng hắn rất nhanh hừ khẽ một tiếng, đôi mắt khôi phục lại bình thường. Hiển nhiên hắn không có bất kỳ phát hiện nào.

Nhan Uyên quay đầu nhìn, nói:

- Không biết Tiêu Thần đạo hữu có khả năng phát hiện ra cái gì hay không?

Tiêu Thần nghe vậy dừng một chút, giống như đang suy nghĩ xem nên biểu đạt như thế nào:

- Bản hoàng quả thực phát hiện ra một ít điểm đáng ngờ. Nhưng có chính xác hay không lại không được biết.

- Tiêu Thần đạo hữu cứ nói đừng ngại. Hiện tại tất cả chúng ta đều không có manh mối. Bất kỳ khả năng nào cũng phải thử một chút.

Ánh mắt của sáu thi còn lại cũng tập trung qua.

Tiêu Thần gật đầu, nói thẳng:

- Thời điểm các vị đạo hữu ở trong hành lang, chắc hẳn đều đã thấy rõ bức tranh cuộn cuối cùng. Tuy rằng cảnh tượng lúc này cực kỳ tương tự, lại thiếu một thứ quan trọng.

Di Thần Nguyên nhíu mày:

- Thú lớn trong biển?

Tiêu Thần nói:

- Không sai, chính là vật ấy. Thời điểm lúc trước, khi chúng ta tiến vào thế giới trong bức tranh cuộn đầu tiên, trực tiếp xuất hiện ở trong phạm vi bức tranh cuộn. Nếu như bản hoàng suy đoán không sai, chúng ta tiến vào thế giới khác trong bức tranh cuộn, tất nhiên cũng gặp phải ở trong phạm vi bức tranh cuộn. Nhưng bây giờ chúng ta lại không nhìn thấy thú lớn trong biển này. Điều này nói rõ chúng ta vô cùng có khả năng đã lệch khỏi quỹ đạo lúc đầu, tiến vào nơi nên xuất hiện. Chuyện này có hai loại khả năng. Một là Di Thần Nguyên ra tay động vào thế giới trong bức tranh cuộn dẫn phát biến hóa. Nếu là như vậy, suy đoán của bản hoàng cũng sẽ không có ý nghĩa. Nhưng loại khả năng thứ hai, lại là hắn cố ý ra tay thay đổi, khiến cho chúng ta lệch khỏi vị trí quỹ đạo lúc đầu tiến vào thế giới trong bức tranh cuộn.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...