Đạo (Dịch) – Chương 2949

Nhóm người tiếp tục đi tới. Từ phía xa đã có thể thấy rõ đường nét mộ cung của Quân Hồng. Bởi vì Chân Linh chôn cất ở trong mộ chưa từng thật sự biến mất, mộ cung bảo tồn tương đối hoàn hảo hơn rất nhiều so với mộ cung của Diệp Huyền. Toàn thân là do đá lớn màu đen xây dựng thành. Cửa chính có tấm biển cực lớn khắc bốn chữ mộ cung Quân Hồng, nét bút chuyển êm dịu, ẩn chứ khí tức khó hiểu lưu chuyển ở trong đó, đại biểu cho một lực lượng quy tắc nào đó trong thiên địa, tự nhiên sinh thành lưu chuyển không thôi, không giống như do lực của con người gây ra. Nhưng khi ánh mắt mấy người nhìn xuống, có thể nhận thấy được lực lượng này, nhưng không có cách nào từ trong đó nhìn ra cái gì. Trên quảng trường rộng lớn phía trước cửa cung có vô số thi thể mục nát cường đại đang đi lại. Bọn họ đều là mộ cung thủ vệ. Lúc này bọn họ đang nhìn về phía đám người Tiêu Thần đang không ngừng phát ra những tiếng gầm khẽ đầy uy hiếp, lại hoàn toàn không hề rời khỏi quảng trường nửa bước.

- Đi qua mộ cung Quân Hồng, tiếp theo không xa chính là mộ cung La Vân.

- Đi.

Cảm nhận được lực lượng đáng sợ của thi thể Chân Linh chôn trong đó, bầu không khí trong đội ngũ càng thêm nặng nề. Khi đi về phía trước, không ai phát ra bất kỳ thanh âm gì. Ở trong bầu không khí nặng nề này, bọn họ đi qua đoạn cuối cùng của lộ trình. Trong tầm mắt chưa nhìn thấy cái gì, nhưng trong không gian tự nhiên tràn ngập ra gợn sóng áp lực, cũng không nồng đậm, lại giống như tảng đá lớn ép xuống ngực của mọi người. Mỗi khi tiến thêm một bước, áp lực liền mạnh hơn một phần. Một lát sau, một dãý cung điện chậm rãi hiện lên từ bên trong sương mù, trải dài tới cuối tầm mắt, lại vẫn không gặp giới hạn cuối cùng. Hai bức tượng con chó ba đầu, toàn thân đen xì đứng ở trước cửa cung, miệng lớn mở ra, nhe răng nanh, lộ ra khí thế hung thần ác sát. Chúng với kích thước không dưới trăm dặm, giống như hai ngọn núi nhỏ được làm bằng vật liệu đá. Ánh mắt chúng nhìn về phía cửa chính của cung điện. Một tấm biển cực lớn treo cao trên đó. Phía trên ghi bốn chữ lớn mộ cung của La Vân.

Sâu bên trong sương mù dày đặc, mộ cung cô liêu không tiếng động. Nhưng tất cả mọi người đứng ở chỗ này, đều cảm nhận được một uy áp vô hình, bất giác trong lòng cảnh giác.

- Đến rồi.

Nhan Uyên chậm rãi mở miệng, trong mắt lộ vẻ nghiêm trọng.

La Vân tiến lên một bước. Hắn hơi nhắm mắt lại, hiển nhiên đang lấy thủ đoạn nào đó cảm ứng vị trí của thân thể Chân Linh. Nhưng vào lúc này, sâu bên trong mộ cung đột nhiên phát ra một tiếng rít gào, đồng thời nổ vang ở bên tai của mọi người, ẩn chứa sóng chấn động lực lượng vô cùng đáng sợ.

- Hừ!

Trong thân thể run lên, đôi mắt La Vân chợt mở ra. Ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm về phía sâu bên trong mộ cung, lạnh giọng nói:

- Hắn đã nhận thấy được chúng ta đến!

Kèm theo giọng nói của hắn, mặt đất quảng trường phía trước mộ cung đột nhiên ở vô thanh vô tức tách ra.

Từng bộ xương khô toàn thân màu đen từ trong đó bò ra ngoài. Bên trong hốc mắt trống rỗng là một đoàn sương mù xám trắng chuyển động, nhìn về phía chỗ đám người Tiêu Thần ngửa đầu rít gào!

- Thủ vệ mộ cung, là pháp tắc mộ lớn giao tư cách cho mỗi Chân Linh siêu nhiên. Sau khi khi bọn họ chôn vào mộ cung, thủ vệ mộ cung theo đó sinh ra. Lực lượng của bọn họ mạnh hay yếu, được quyết được bởi lực lượng của Chân Linh chôn vào mộ cung... Những thủ vệ mộ cung xương khô màu đen này mạnh hơn so với những kẻ chúng ta đã gặp qua.

Thi thể mục nát dị tộc có vẩy giáp xám trắng mở miệng, trong giọng trầm thấp lộ ra kiêng kỵ rất sâu.

Bà lão đột nhiên cười lạnh:

- Chúng ta đã không có lựa chọn nào khác. Không muốn thật sự tiêu vong cũng chỉ có thể buông tay đánh một trận. Như vậy, cho dù thủ vệ mộ cung lại cường đại thế nào, cũng chỉ có một đường xông vào!

Đôi mắt xám trắng tĩnh mịch của Hắc Cốt đột nhiên hiện lên một tia vẻ kinh ngạc khác thường. Hắn đữa đầu lưỡi đỏ liếm khóe miệng một chút, chậm rãi nói:

- Nếu hắn đã hoàn toàn nắm giữ lực lượng thân thể Chân Linh, căn bản không cần sợ hãi chúng ta, cần gì phiền phức như vậy. Triệu hồi ra thủ vệ mộ cung, vừa vặn cho thấy lực lượng của hắn không ở đỉnh phong. Xem ra, chúng ta đi chuyến này chưa chắc đã không có hi vọng thành công.

Tiêu Thần gật đầu, trong miệng quát khẽ một tiếng:

- Đã như vậy, các vị đạo hữu không ra tay, còn đợi tới khi nào.

Dứt lời trong nháy mắt, hắn đưa tay về phía trước đánh ra một trảo. Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn đã trực tiếp xuất hiện, linh quang nồng đậm khô vàng nhất thời như nước chảy xuống. Từng phù văn giống như trôi theo sóng nước chuyển động trong đó. Khí tức hủy diệt cực hạn chợt hạ xuống quảng trường của mộ cung! Dưới Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn, từng làn khí đen từ trong Hắc Cốt bị mạnh mẽ lấy ra. Phàm là xương khô màu đen bị bao phủ ở bên trong đều thống khổ run rẩy, trong miệng phát ra từng rít gào lặng lẽ. Sau khi cắn nuốt những hắc khí này, hai chữ Hoàng Tuyền phía trước Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn tanh mùi máu điên cuồng phun ra huyết quang nhất thời bùng lên, giống như bị kích phát hoàn toàn bạo phát! Linh quang khô vàng càng nồng đậm, điên cuồng cướp đoạt lực lượng của xương khô màu đen. Trong quá trình này, khí tức của bản thân nó cuối cùng đang không ngừng tăng cường!

Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn ra tay, liền lộ ra vẻ bất phàm! Thủ vệ mộ cung chính là do quy tắc mộ lớn mượn lực lượng Chân Linh chôn cất ở đây ngưng tụ tạo thành. Thời khắc sinh ra tự nhiên đã lây nhiễm vài phần khí tức của Chân Linh, bởi vậy ứng phó có chút vướng tay vướng chân. Nhưng Tiêu Thần ra tay, lại có thể mượn lực thần thông mạnh mẽ cướp đoạt lực lượng của thủ vệ mộ cung tiến hành cắn nuốt. Thủ đoạn kinh người tới mức nào.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...