Tiêu Thần mỉm cười. Hắn tự biết cho dù ngăn cản bọn họ cũng sẽ làm như vậy. Bởi vậy hắn cũng không nhiều lời. Hắn nhìn về phía Nhan Uyên, nói:
- Người bên cạnh bản hoàng, lưu lại ở chỗ này có an toàn hay không?
Nhan Uyên nói:
- Không sao, chỉ cần bọn họ không ra khỏi điện này, liền tuyệt đối không bất kỳ một thi nào dám cả gan tiến vào nơi này.
- Vậy chúng ta liền ở chỗ này tu dưỡng một khoảng thời gian. Đợi tu vi khôi phục, sẽ lập tức xuất phát đi tới Chân Linh Mộ Cung!
- Được!
...
Sau đó, ở dưới sự dẫn dắt của bảy thi Nhan Uyên, nhóm người Tiêu Thần, La Vân, Di Thần Nguyên rời khỏi mộ điện, lên đường đi tới nơi sâu bên trong mộ lớn sâu!
Tứ Tiểu, Quang Chiếu đứng ở cửa đại điện nhìn theo nhóm người đi xa, biến mất ở trong sương mù màu xám trắng.
- Đi thôi, chúng ta cố gắng tĩnh dưỡng. Có thể cuối cùng còn có cơ hội để chúng ta xuất lực.
Quang Chiếu nói xong xoay người quay về trong điện.
Tứ Tiểu liếc mắt nhìn theo phương hướng Tiêu Thần rời khỏi đó, đồng thời gật đầu. Trong đáy mắt đồng thời hiện lên một tia kiên định!
Trong sương mù dày đặc, nhóm người nhanh chóng đi về phía trước. Có bảy thi thể mục nát cường đại mở đường, dọc đường đi hoàn toàn yên tĩnh không có bất kỳ thi thể mục nát nào dám can đảm ngăn trở.
Sắc mặt Tiêu Thần bình tĩnh, nhưng trong lòng lại không nhịn được âm thầm khẽ nhíu mày. Hắn vẫn luôn cẩn thận cảm ứng quanh thân, lại không thể nào nhận thấy được khí tức của Đệ Nhất Đạo Tôn. Nhưng trong lòng hắn mơ hồ có chút trực giác, Đệ Nhất Đạo Tôn cũng đã tiến vào trong mộ lớn, có thể đang ở cách bọn họ không xa. Tiêu Thần hít sâu một hơi, đè ép vài phần bất an trong lòng mình xuống. Hiện tại, ngoài hắn cùng với La Vân, Di Thần Nguyên ra, lại có bảy con thi thể mục nát cường đại gia nhập đội ngũ. Cho dù Đệ Nhất Đạo Tôn ẩn nấp trong bóng tối có mưu đồ, chắc chắn sẽ phải nghênh đón với sự đối địch liên thủ của bọn họ. Đệ Nhất Đạo Tôn chưa chắc có thể đắc thủ!
Mà vào lúc này, đội ngũ đi về phía trước đột nhiên dừng lại. Một tòa mộ cung thật lớn dần dần hiện lên ở trong sương mù. Đây là một tòa phần mộ khổng lồ giống như cung điện của đế vương. Mỗi cục gạch một viên ngói đều lộ ra mùi thối nát, trải qua năm tháng lắng đọng trở nên nồng đậm. Không biết nó đã tồn tại ở sâu bên trong mộ lớn này bao nhiêu năm tháng. Mặc dù đã đổ nát không chịu nổi, nhưng vẫn có thể nhìn ra dáng vẻ tôn quý xa hoa khi mới được xây dựng, ẩn có khí thế uy nghiêm tràn ngập. trên cửa chính mộ cung treo một tấm biển cực lớn, mơ hồ có lưu lại vết tích của chữ viết, cũng đã hoàn toàn mơ hồ không có cách nào nhận ra. Quảng trường rộng lớn được lát đá trắng ở phía trước cung đã bị phá hỏng nghiêm trọng. Trên mặt đất những khe rãnh giăng kín khắp nơi. Vô số xương cốt thối nát nằm rải rác trên mặt đất, ở dưới sự ăn mòn của sương mù dần dần trở nên tái nhợt không còn ánh sáng rực rỡ. Chỉ vừa khẽ đụng vào, sẽ vỡ nát, biến thành một mảnh phấn xương. Hiển nhiên trước đây rất lâu, nơi này từng phát sinh qua một trận chém giết kịch liệt.
Ánh mắt La Vân, Di Thần Nguyên đồng thời hạ xuống.
Hắc Cốt nhìn về phía cửa lớn mở rộng, giọng khàn khàn mở miệng:
- Chân Linh Mộ Cung nơi này tồn tại rất lâu, trước khi ta tiến vào mộ lớn. Chính là chôn cất cường giả Chân Linh Cảnh từ vô số năm tháng trước. Nhưng hắn cũng không chịu nổi năm tháng trôi qua. Thời điểm ta tiến vào nơi này, vị Chân Linh này liền đã đến cuối cùng thời kì hấp hối. Lại qua rất lâu sau đó, mãi đến khi trong mộ cung không có bất kỳ khí tức gì truyền ra, đám người lão phu mới liên thủ xông vào trong đó. Cuối cùng chi sẻ thân thể Chân Linh đã thối nát. Lúc trước, thời điểm sử dụng Hắc Cốt cùng ba vị chém giết, đó là xương Chân Linh lấy được từ trong đó. Cũng chính bởi vì mượn lực lượng của xương Chân Linh, mấy người chúng ta mới có khả năng miễn cưỡng chống lại dòng thời gian trôi qua ăn mòn, duy trì linh trí cho đến hôm nay.
- Hắc Cốt nói không sai.
Bà lão nhìn về phía cửa lớn mộ cung mở ra, ánh mắt lộ ra một tia sợ hãi hoàn toàn không có cách nào che giấu được:
- Trong chỗ mộ cung này là mộ lớn nơi chôn cất Chân Linh cổ xưa nhất. Nhưng nguy hiểm trong đó lại vẫn vượt xa so với sự dự đoán của chúng ta. Trước đây trong mộ có mười sáu tồn tại cường đại trình độ vượt qua Hồng Mông đồng thời ra tay. Cuối cùng còn sống sót chỉ có tám người. Những người còn lại đều đồng quy vu tận cùng thủ vệ mộ cung. Nếu như không phải lực lượng bắt đầu biến mất đã không có cách nào chống đỡ tiếp, ta tuyệt đối sẽ không lựa chọn lại tiến vào Chân Linh Mộ Cung.
Đám thi thể mục nát Nhan Uyên nghe vậy đều trở nên trầm mặc, thần sắc lại trở nên cực kỳ nặng nề.
Trong lòng Tiêu Thần cũng nặng nề. Mười sáu thi thể mục nát vượt qua trình độ Hồng Mông liên thủ, là một lượng tuyệt đối lực đáng sợ. Nhưng dù vậy, ở mộ trong cung tổn thất vẫn vô cùng nghiêm trọng. Đủ biết Chân Linh Mộ Cung đáng sợ như thế nào! Hắn ngẩng đầu lên nói:
- Nếu bản hoàng đáon không sai, sau khi bị chôn ở trong mộ lớn, lực lượng của chính mình sẽ theo dòng thời gian trôi qua mà tiêu tan, cuối cùng không có cách nào duy trì thần trí, phải tiêu vong.
- Đúng là như vậy.
Nhan Uyên trầm giọng mở miệng:
- Trong mộ lớn có ba tòa Chân Linh Mộ Cung. Chúng ta chỉ đánh ra được một tòa có lực lượng cổ xưa suy yếu nghiêm trọng nhất trước mắt. Chân Linh chôn ở trong đó hẳn tên là Diệp Huyền, tạm thời gọi là mộ cung Diệp Huyền. Bảo tồn hoàn hảo còn có hai tòa. Tiếp tục tiến sâu vào, sẽ đi qua mộ cung của Quân Hồng. Mộ này cũng xuất hiện từ rất lâu trước đó. Lực lượng của chủ nhân trong mộ cũng đã bắt đầu suy yếu, linh trí rơi vào trong hỗn loạn, đã rất lâu chưa từng rời khỏi mộ cung một bước. Nhưng Quân Hồng hiển nhiên đã dự đoán được kết cục của mình. Mộ cung của hắn đầy những thủ đoạn đáng sợ cùng thủ vệ mộ cung cường đại. Chúng ta từng đã thử xông vào, nhưng chưa tiến vào cửa lớn mộ cung liền bị ép phải vội vàng buông tha. Đi qua mộ cung của Quân Hồng Mộ Cung, chỗ mộ lớn sâu nhất, mới là mục tiêu của chúng ta chuyến này, mộ cung của La Vân.
Bình luận