Đạo (Dịch) – Chương 2940

Một nấm mồ bỗng nổ tung, cái xác mục nát nhiều chỗ bò ra, con mắt xám trắng tràn đầy bạo ngược, thi khí cuồn cuộn toát ra từ cơ thể như những móng vuốt quỷ múa may ngoài người, khiến người sợ hãi tột độ. Đột nhiên xác mục ngửa đầu rống, nhấc chân một cái xông lên, nhanh hơn sức tưởng tượng. Xác nát mới lao ra mấy bước chợt rùng mình, thi khí ngoài người nhanh chóng tan biến, đầu vỡ ra thành thịt nát, máu tím đen tanh hôi tưới đầy đất. Thân thể không đầu tiếp tục chạy mấy bước mới té xuống đất, chưa chết hẳn mà vùng vẫy muốn bò dậy.

Năm người trở về từ tiên mộ có một người sừng dài cầm cây cung đen mặt không biểu tình rút tay về, dây cung rung nhẹ nhưng tay gã không có mũi tên. Khi gã bắn cung sương xám trắng nhanh chóng tụ tập trên dây cung hao thành mũi tên bắn thủng mọi thứ phía trước.

Đầu xác mục bị bắn nát, hơi thở mục nát âm lạnh xao động trong mấy nấm mồ xung quanh trầm lặng xuống nhiều.

Tiêu Thần cau mày, đây là chuyện tốt cho họ nhưng cũng chứng minh vài điều. Xác mục có linh trí, chuyện này càng tồi tệ cho bọn họ. Không có lực lượng không đáng sợ, khi lực lượng và trí tuệ cộng lại mới thật sự khủng bố. Sosánh các xác nát bị chôn đại thì xác trong nấm mồ thông minh rất nhiều.

Đột nhiên có tiếng gầm trầm thấp phát ra từ sâu trong sương khói. Các xác mục lặng im trong nấm mồ lại trở nên táo bạo, gàm rống tàn phá, sương xám trắng xung quanh như nước sôi cuồn cuộn.

Tiêu Thần vụt ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén xuyên thấu không gian ngăn cách, nguyên thần cảm ứng sâu trong sương mù có một ngôi mô to mấy chục trượng. Dây là ngôi mộ hoàn chỉnh, tuy rách nát nhưng xây rất khí thế. Một tấm bia đá cao hơn trượng dựng trước nấm mồ, trên bia khắc chữ. Không biết bao nhiêu năm tháng, bị sương khói xâm thực làm chữ mơ hồ, chỉ lờ mờ phân biệt ra hai chữ Tầm Dương, có lẽ là danh hào của chủ nhân ngôi mộ lúc còn sống, tiếng gầm trầm thấp phát ra từ ngôi mộ đó.

Rào rào! Rào rào!

Là tiếng đất bùn nấm mồ vỡ ra, cùng với tiếng rống, vô số nấm mồ dưới đất cùng vỡ nát, các xác mục rữa bò ra. Chúng nó không ngừng gầm gừ, thanh âm tràn ngập bạo ngược cùng tham lam. Không khí dần nồng nặc mùi tanh hôi mục nát buồn nôn, thi khí dính đặc tuôn ra từ người chúng nó, không phải màu đen mà là màu xám giữa đen và trắng. Hơi thở mục nát càng thêm thê lương tĩnh mịch, lắng đọng năm tháng không chút sự sống.

Ngay sau đó vô số xác mục gầm rống xông lên, cùng lúc đó sâu trong đại mộ có mấy thần niệm âm lạnh cường đại vượt qua không gian giáng lâm lạnh lùng nhìn mọi thứ diễn ra. Mỗi thần niệm đại biểu cho một tồn tại cực kỳ đáng sợ chôn trong mộ tràng.

Tiêu Thần, Di Thần Nguyên, La Vân cùng ngước lên nhìn, hơi thở mạnh mẽ không chút giữ lại bộc phát.

Hai bên cách nhau rất xa xôi nhưng như đối mặt, nếu có bên nào xuất hiện sơ hở sẽ bị đối phó không chút nương tình oanh giết. Vì không gian ngăn cách không có ý nghĩa gì đối với cường giả đẳng cấp này.

Hoàng giả Cốt tộc gầm rống vươn tay chộp lấy bản thể Tiểu Điếm, giơ lên chém xuống.

Bùm!

Mặt đất rung rinh, một khe nứt đáng sợ hiện ra dưới đất, rộng hơn mười trượng, sâu không thấy đáy kéo dài tới sâu trong sương mù mất hút.

Dọc đường chém qua tất cả xác mục, kiếm ý nhỏ bé khuếch tán cắt một đống thịt thôtí máu đen tanh hôi trong phạm vi lớn, xương cốt xác mục va chạm phát ra tiếng trầm đục dồn dập sắt đá va chạm!.

Khuôn mặt lạnh lùng của Tiểu Chuyên càng băng giá, bước ra một bước bay nhanh lên trời, linh quang màu vàng đất đậm bắn ra. Tiểu Chuyên biến ra bản thể, một thiên thạch to mấy trăm trượng hẹp dài, cái đuôi lông chim kéo linh quang dài lửa cháy hừng hực từ trên trời giáng xuống. Áp lực mạnh mẽ dày nặng như núi cao bỗng giáng lâm.

Bùm!

Trầm đục như sấm, mặt đất bị va chạm rung dữ dội. Trong phạm vi thiên thạch đập xuống tất cả xác mục bị đập nát bấy thành thịt nát hôi thối chết hết. Đập xuống rồi Tiểu Chuyên bỗng xoay bản thể lăn dưới đất va đụng, nghiền áp mấy con xác mục dưới thân. Bản thể của Tiểu Chuyên là chí bảo thuộc tính thổ, có thể hấp thu nguyên lực thuộc tính thổ bên ngoài không ngừng tiến hóa mạnh hơn. Lúc trong tinh vực hoang dã ở giữa ba ngôi sao màu vàng đất điên cuồng cắn nuốt khiến lực lượng của Tiểu Chuyên tăng vọt với tốc độ siêu khủng. Cùng với quá trình này là chất địa bản thể của Tiểu Chuyên càng thêm dày nặng, thậm chí còn hơn mấy tu chân tinh áp súc dung hợp, đơn giản lăn nghiền cộng thêm trọng lượng khủng từ bản thể thì chiêu này trở nên siêu đáng sợ, vađụng đánh bay vô số thịt thối xương mục.

Lăng Nguyên Tử gầm rống biến ra thân hình thần long, vì tăng mạnh phòng ngự, công kích nên cơ thể chỉ to ngàn trượng, vảy giáp màu vàng có tia điện đỏ lấp lóe bao quanh. Đôi cánh hoa lệ rực cháy lửa trắng tinh, đuôi to quét qua, lực lượng đáng sợ đánh bay vô số xác mục. Chúng nó phản kích chỉ để lại mấy vết hằn cạn trên vảy giáp dày. Thi khí đáng sợ kèm theo tổn thương kinh người bị sấm sét màu đỏ, lửa trắng luyện hóa chưa kịp sinh ra tác dụng đã tan biến hết.

Hoàng giả long tộc bỗng nhiên ngửa đầu gầm rống, sương khói xám trắng bỗng tăng sắcđỏ, tiếng răng rắc khiến người sợ hãi, vô số sấm set đỏ thẫm giáng xuống. Sét đỏ có lửa trắng đáng sợ bao bọc bên ngoài, các xác mục bị sét đánh trúng ngã xuống đất, chưa chết hẳn nhưng dính phải lửa trắng bốc cháy hừng hực, thịt thối bị đốt xèo xèo trong lửa tỏa mùi khét tanh hôi. Lửa màu trắng có nhiệt độ siêu đáng sợ, liên tục thiêu đốt rất lâu, dù trong xác mục tuôn ra nhiều thi khí xám trắng cũng không thể ức chế lửa nhỏ lại, cuối cùng đau đớn kêu gào bị đốt sạch chỉ còn nắm cốt cháy đen.

So với bốn huynh đệ thì Quang Chiếu ra tay bài bản hơn. Quang Chiếu muốn né phạm vi công kích của hoàng giả long tộc, phất tay ngưng tụ các băng kích dài cỡ thước đaâm ào trong xác mục rồi nổ tung, diễn sinh ra vô số mũi gai nhỏ bé cắm sâu vào giữa thịt thối và khe xương. Một băng gai thì tổn thương không cao nhưng kèm thuộc tính đóng băng, xác mục bị đâm trúng tốc độ vận động giảm thấp ngay, sau đó thành bia của băng gai. Thường sau khi trúng một cây gai là chúng nó sẽ bị đả kích hủy diệt, cuối cùng không cam lòng ngã xuống đất. So sánh thì tốc độ sát thương của Quang Chiếu hơi thấp nhưng ưu điểm là ổn định, băng gai liên tục không ngớt, không hao tổn nhiều lực lượng cho mình, bảo đảm hao tổn nhỏ nhất đem lại sát thương lớn nhất trong phạm vi có hạn. Trong giết chóc kéo dài thì càng về sau càng thể hiện sự đáng sợ của Quang Chiếu.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...