Đạo (Dịch) – Chương 2927

Huyết khí đặc quánh cuồn cuộn trên đỉnh đầu Huyết Táng giáo chủ, nhanh chóng đông thành bộ xương đỏ to lớn, hốc mắt trống hoắc bập bùng ngọn lửa màu đỏ, há mồm phát ra tiếng gầm không thanh âm táp bầu trời. Màu bạc trắng rực rỡ chói lòa lướt qua khoảng cách xa xôi không chút tạm dừng chui vào miệng đỏ khổng lồ. Chớp mắt hơi thở sắc bén cuồng bạo bắn tung trong khô lâu đỏ, nghiền nát thân thể nó và khuếch tán bốn phía.

Khi huyết vụ tan mất, Huyết Táng giáo chủ biến mất, dưới đất chỉ để lại hố sâu mấy trăm trượng, huyết khí ăn mòn bên rìa lởm chởm, máu đỏ dính loang lổ.

Biến cố đột ngột nằm ngoài dự đoán của mọi người, chỉ có lão tổ Cơ gia mặt tái nhợt. Lực lượng căn nguyên kim hệ cường đại đó đem đến quen thuộc sâu trong huyết mạch. Lão tổ Cơ gia quỳ xuống, bất chấp người xung quanh ngạc nhiên giật mình, lão cũng không biết tại sao mình tự động quỳ xuống.

Các tu sĩ Cơ gia đứng phía sau không dám do dự đều quỳ xuống, cúi sát đầu.

Một tiếng thở dài vang lên, Đa Bảo Đạo Nhân mắt rực sáng vội khom người hành lễ, trầm giọng nói:

- Đa Bảo tham kiến thánh chủ!

Tiêu Thần từ trên trời cất bước đi tới, phất tay áo kéo Đa Bảo dậy. Tiêu Thần nhìn nơi hơi thở Cơ Trường Không hoàn toàn tan biến, lão dùng cách đó giải thoát tất cả đau khổ vì hy vọng hắn giữ gìn mạch nhân tộc, đừng quên lời hứa của mình.

Tiêu Thần thầm nghĩ:

- Tiền bối đi bình yên, việc Tiêu Thần hứa thì sẽ không thay đổi chút nào.

Tiêu Thần ngước lên nhìn Cơ lão quái và đám tu sĩ Cơ gia sau lưng. thản nhiên nói:

- Các ngươi nên cúi đầu, người vừa mới mất là tổ tiên Cơ gia, tên huáy là Trường Không. Nhớ kỹ, sau này phải lập bài vị thỉnh vào tộc miếu!

Cơ lão quái đứng dậy, ánh mắt phức tạp nói:

- Cẩn tuân thánh chủ lệnh dụ.

Cơ lão quái do dự hỏi:

- Không biết bây giờ Nguyệt Vũ có khỏe không?

Tiêu Thần tạm dừng mới đáp:

- Nàng rất tốt.

Không đợi Cơ lão quái hỏi nhiều hơn, Tiêu Thần quay đầu chậm rãi liếc mắt xung quanh:

- Hạo kiếp sắp đến, bổn tọa giáng lâm chỉ vì giữ gìn tu sĩ nhân tộc chứ không bắt buộc, ai tin thì đi theo Tiêu gia nhắc nhở vào giới tử giơi lánh họa, ai không tin thì không bắt buộc.

Không gian tĩnh lặng, khi chưa thấy Tiêu Thần có lẽ có người nghi ngờ băn khoăn, nhưng giờ thấy hắn rồi thì không còn chút nghi ngờ. Khí độ, hơi thở như biển sao đó tuyệt đối không thể giả tạo được.

- Chúng ta tham kiến thánh chủ, nguyện nghe theo lệnh thánh chủ tránh né đại kiếp nạn!

Tiêu Thần không nói nhiều nữa, hắn ngoắc tay, giới tử giới trong tay Đa Bảo Đạo Nhân rơi vào tay hắn. Tiêu Thần phát ra hơi thở bao trùm nguyên Nhân Gian giới.

- Bản tôn là Tiêu Thần, vì bảo vệ mạch nhân tộc thu tất cả sinh linh trên đời vào giới tử giới!

Thanh âm ồm ồm vang khắp thế gian, truyền vào tai tất cả sinh linh. Tiêu Thần giơ tay ném đi, giới tử giới dung nhập vào không gian, sau đó khe hở không gian to lớn hiện ra, qua khe hở thấy bên trong có hoang nguyên vô cùng tận, đó là nơi lánh nạn Tiêu Thần chuẩn bị cho tộc nhân Nhân Gian giới. Lực hút mạnh mẽ bao trùm nguyên Nhân Gian giới.

Thời gian gấp gáp, Tiêu Thần quyết định tự ra tay. Tất cả sinh linh Nhân Gian giới bị lực hút mạnh nuốt vào khe hở, rơi vào thế giới của giới tử.

Vậy thì dù nguyên Nhân Gian giới bị hủy tu sĩ nhân tộc còn sống sót.

Trước khi đi Tiêu Thần còn phải làm một chuyện.

Tiêu Thần bước ra một bước xuất hiện ở nơi chôn phụ mẫu, núi vẫn xanh tươi nhưng không còn hơi thở sinh linh.

Tiêu Thần quỳ trước mộ dập sát đầu:

- Nhi tử bất hiếu, vi phòng ngừa song thân yên nghỉ bị quấy rầy tạm mời song thân vào giới tử giới!

Dập đầu xong Tiêu Thần phất tay áo, ngọn núi dưới chân hắn ầm vang dâng lên, nhanh chóng thu nhỏ biến mất trong tay hắn.

Tiêu Thần đứng trong không khí, thần thức bay ra khỏi người quét nhanh Nhân Gian giới, các cảnh tượng quá khứ trong Nhân Gian giới lướt qua đầu hắn, ngừng lại ở nhà cũ.

Có lẽ mọi thứ trong trí nhớ rất nhanh không còn tồn tại.

Tiêu Thần buông tiếng thở dài, điều hắn có thể làm đã làm rồi, không cần ở trong Nhân Gian giới nữa. Tiêu Thần cất bước phá giới đi. Còn một lúc là đến ước hẹn với La Vân, Di Thần Nguyên, hắn phải tìm kiếm vị diện Phù Du xem có tìm ra chỗ đại mộ Chân Linh không.

Một tháng sau, Tiêu Thần không tìm được gì đi vào sa mạc vị diện Tiểu Thiên ban đầu, hắn đạp mạnh, mặt đất không nhúc nhích nhưng hư không truyền đến tiếng hừ nhẹ bất mãn. Không gian trước mặt Tiêu Thần vặn vẹo nứt ra cái khe, hắn bước vào trong biến mất.

Đại lục Cốt tộc.

Bên cạnh Nguyên sâu thẳm không thấy đáy có mấy bóng người đứng song song.

Tiểu Chuyên, Tiểu Cốt, Tiểu Huyết.

Ba người giữ yên lặng, người toát ra hơi thở cực mạnh.

Chợt ba người ngước đầu lên, mắt lộ tia mừng rỡ.

- Đại ca trở lại!

Hai bên cảm ứng khí cơ nên bọn họ nhận ra ngay hơi thở quen thuộc đến gần.

Lát sau trong Nguyên u ám, Tiêu Thần đạp bước hư không dần xuất hiện trong tầm mắt ba người.

Tiểu Chuyên, Tiểu Cốt, Tiểu Huyết cùng chắp tay hành lễ:

- Kính chào đại ca!

Tiêu Thần cười gật đầu, hắn chưa kịp nói nhiều thì người lóe linh quang, Tiểu Điếm xuất hiện biến ra hình dạng thanh niên lòe loẹt.

Tiêu Điện vuốt tóc:

- Lão tam, lão tứ, lão ngũ, quên nhị ca của các ngươi sao?

Ba người hoặc làn hìn hướng khác, nhìn trời, nhìn đất, hoặc mắt thẫn thờ, tóm lại lơ đẹp Tiêu Điện.

Tiểu Điếm tức giận nghiến răng, chưa kịp khùng lên đã bị Tiêu Thần vỗ vai, đành oán hận nghẹn lại cúi đầu không càm ràm gì nữa. Tiểu Điếm thầm tính toán tìm cách nào nhanh chóng tạo dựng địa vị nhị ca của mình, ba tiểu tử này hình như không phục gã.

Tiêu Thần nhìn bốn tiểu đệ:

- Năm huynh đệ chúng ta tụ tập tại đây là việc vui lớn, nên chúc mừng một phen. Hãy theo ta về Đế Cung Kế Đô.

- Vâng thưa đại ca!

Tiểu Cốt ngửa đầu gầm lên, sóng âm cuồn cuộn truyền ra. Vị trí khác trên đại lục Cốt tộc cũng truyền đến mấy tiếng gầm trầm thấp ứng hòa tỏ ý kính sợ thần phục.

Tiểu Huyết biến ra thần long dài mấy trăm trượng, vảy giáp toàn màu vàng, hoa văn rậm rạp, tia điện màu đỏ chớp lóe lượn quanh. Đôi cánh to giương ra, lông chim trơn tru có từng tầng lửa bao phủ màu trắng như hai áng mây trắng cực nóng rực cháy, thuần khiết không tạp chất phát ra nhiệt độ cao nóng kinh khủng, làm không gian xung quanh vặn vọe mơ hồ.

Tiêu Thần cất bước đứng trên đầu rồng, Tiểu Điếm, Tiểu Chuyên, Tiểu Cốt theo sau.

Tiểu Huyết ngửa đầu gầm lên, đập cánh quẫy đuôi hóa thành cái bóng lắc mình biến mất.

***

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...