Đạo (Dịch) – Chương 2909

Người Yến Ôn Lương ướt nhẹp, tóc dính bếch lên mặt, cỏ xanh dính trên đầu gã nhưng không dám lau. Mới rồi Yến Ôn Lương lướt qua vai thần chết, nếu chậm nửa giây là gã đã chết không chỗ chôn.

- Chính xác trăm phần trăm, phụ thân của ta Yến Thành là đệ đệ ruột của Tây Đồng trưởng lão, ngươi không thể giết ta!

Thanh niên lòe loẹt nhìn Yến Ôn Lương từ trên xuống dưới, đột nhiên vẫy tay:

- Cút đi cút đi, nể Tây Đồng nên Điện gia bỏ qua cho lần này, về sau còn dám cướp mỹ nhân với Điện gia là Điện gia phế ngươi.

Yến Ôn Lương thầm hận nhưng luôn miệng vâng dạ không dám nhiều lời, chờ sau này tính sổ sau, bây giờ gã không dám chọc vào sát tinh này.

Chợt không gian vỡ ra mảng lớn, một nam nhân uy nghiêm khuôn mặt hơi giống Yến Ôn Lương bước ra, lạnh lùng hỏi:

- Ai ra tay trong tinh vực Quỳnh Hoa? Không biết nơi này là tinh vực do bản vương quản lý sao?

Yến Ôn Lương mừng như điên, mắt cười khẩy liếc qua thanh niên lòe loẹt:

- Phụ thân sao đến đây?

Cơ mặt Yến Thành cứng ngắc trừng Yến Ôn Lương, gã chưa trả lời thì nghe tiếng cười nhạt:

- Đến tinh vực Quỳnh Hoa còn làm gì nữa, tiểu tử nhà ngươi nhìn thông minh mà sao sinh ra thứ vụng về vậy?

Vẻ mặt thanh niên lòe loẹt mỉa mai, dường như không cảm nhận được hơi thở cường đại phát ra từ người Yến Thành.

Yến Thành sầm mặt xuống nhìn thanh niên lòe loẹt, khi thấy rõ bộ dạng thì sửng sốt, nuốt ngược lời sắp thoát khỏi môi làm mặt gã đỏ rực.

Yến Thành vội đáp xuống cung kính hành lễ với thanh niên lòe loẹt:

- Yến Thành tham kiến Tiêu Điện đại nhân!

Cơ mặt Yến Ôn Lương cứng ngắc.

Tiêu Điện đại nhân?

Yến Ôn Lương nhìn cái mặt đầy đắc ý kia, não đông cứng.

Yến Thành tức giận quát:

- Thứ không lễ phép, không mau chào Tiêu Điện đại nhân!

Yến Ôn Lương và mấy người xung quanh vội vàng hành lễ, vẻ mặt khủng hoảng.

Tiêu Điện cười lạnh, đang định răn dậy mấy câu lên mặt bỗng giữa hư không truyền đến giọng nói lạnh nhạt:

- Tiêu Điện, chuyện này bỏ qua, ngươi mau trở về.

Tiêu Điện hậm hực bỏ lại một câu:

- Xem như các ngươi may mắn.

Tiêu Điện đạp sàn tàu vọt lên cao bay lên trời bỗng hóa thành bóng kiếm phá toái không gian gào thét đi mất. Trước khi đi vụt qua hơi thở cường đại làm các tu sĩ trong tinh hệ Quỳnh Hoa cảm ứng được, lòng hãi hùng.

Người Yến Thành cứng ngắc, Tiêu Điện đi thật lâu sau gã mới từ từ đứng dậy, mặt trắng bệch.

Yến Ôn Lương hỏi nhỏ:

- Phụ thân, Tiêu Điện này là ai mà khiến phụ thân cung kính như thế?

Yến Ôn Lương nhìn hướng Tiêu Điện rời đi, trong ánh mắt tràn đầy nghĩ mà sợ.

Yến Thành chậm rãi nói, mặt ngoài bình tĩnh nhưng như núi lửa sắp tuôn trào:

- Trong đế quốc trừ cô mẫu, cô dượng của ngươi ra có mấy người đáng để vi phụ kính cẩn ứng đối? Ngươi thật sự không biết danh hào của Tiêu Điện đại nhân?

Yến Ôn Lương sửng sốt, có tia chớp xẹt qua trong não gã.

Yến Ôn Lương chợt nhớ ra cái gì, mặt càng tái hơn:

- Nếu đó là Tiêu Điện đại nhân vậy vừa rồi là ai kêu đại nhân đi?

- Trong Đại Yến ta người nói chuyện kiểu đó với Tiêu Điện đại nhân, khiến đại nhân không dám làm trái ý thì ngươi nói xem là ai?

Yến Thành xanh mặt rống to:

- Nghiệt tử, lập tức cút về đất phong của ngươi! Không được bản vương cho phép không thể bước ra chỗ ở nửa bước! Cút cho bản vương!

Trong tinh vực, mấy độn quang xé gió lao đi, lão nhân dẫn đầu sắc mặt âm trầm, mắt lóe tia sáng lạnh, cảm ứng hơi thở thì người này là tu vi Tạo Vật cảnh đại thành. Cảnh giới như vậy khá mạnh trong tinh vực hoang dã, đủ làm chức tông chủ một môn.

Sau lưng lão nhân có vài nam nữ trẻ tuổi, trên mặt tràn đầy cung kính.

- Lần này Thất Tiêu tông chiếm mạch khoáng Nguyên Tinh của Vị Nguyên phái ta tương đương với xé rách da mặt, lão phu không bỏ qua cho họ. Lão quái Thất Tiêu Đạo Nhân có vi sư kiềm chế, các ngươi hãy ra tay xua đuổi tu sĩ Thất Tiêu tông không cần nương tay, nếu bọn họ dám chống cự cứ giết!

Mấy đệ tử lạnh lùng nói:

- Tuân lệnh sư tôn!

Lòng Vị Nguyên Tử đầy sát ý, bỗng khóe mắt lão liếc qua một bóng áo xanh, cứng người khựng lại, chậm rãi quay đầu nhìn hướng người áo xanh.

Đó là một tu sĩ mặc áo xanh, trông khá trẻ tuổi. Tu sĩ áo xanh đi trong tinh vực rất bình tĩnh, kỳ lạ là mắt thường thấy người đó nhưng nguyên thần của Vị Nguyên Tử không phát hiện chút nào, nếu nhắm mắt lại thì lão không biết người này đến. Vị Nguyên Tử rùng mình, hiện tại này chỉ có một khả năng là tu vi của người này cao hơn lão, hai bên cách biệt lực lượng xa lắc.

Mấy đệ tử cũng phát hiện vị khách không mời, bọn họ chưa cảm ứng được hơi thở cường đại từ người đó nhưng xem biểu hiện của sư tôn thì không khó đoán ra. Cả đám biến sắc mặt biểu lộ kiêng dè đề phòng.

Tu sĩ áo xanh như không thấy bọn họ, tiếp tục tiến lên trước.

Không gian gần trước mặt tu sĩ áo xanh đột nhiên vỡ nát, hơi thở cuồng bạo sắc bén đến tột độ ập vào mặt. Dù cách thật xa thì Vị Nguyên Tử và đệ tử bên cạnh vẫn cảm nhận rõ ràng lực lượng không thể chống cự, bọn họ trắng mặt không còn chút máu. Hai nữ tu trẻ cố gắng che miệng không để mình phát ra chút tiéng vang, bọn họ không biết chuyện gì xảy ra nhưng biết trước hơi thở khủng bố đó e rằng tu sĩ áo xanh sẽ bị xé nát ngay.

Nhưng sự việc phát triển khác hẳn với sự tưởng tượng của họ.

Tu sĩ áo xanh sắc mặt như thường, nhẹ nhàng giơ tay bóp trước mặt, hơi thở cường đại sắc bén có thể cắt nát thiên địa tựa như thủy triều rút nhanh, một thanh trường kiếm ba thước nằm trong tay tu sĩ hưng phấn rung vù vù.

Tu sĩ áo xanh thả tay ra, trường kiếm biến đổi thành một thanh niên lòe loẹt, cười toe toét hành lễ:

- Tham kiến đại ca!

Tu sĩ áo xanh mỉm cười nói:

- Đi đi.

Tu sĩ áo xanh nhấc chân nhanh chóng mờ dần rồi tan biến vào không gian.

Thanh niên lòe loẹt cười toe liếc qua nhóm Vị Nguyên Tử, ánh mắt nhẹ nhàng chỉ đảo quanh hai nữ tu nhan sắc tạm được, hơi thở sắc bén khiến họ cảm thấy da đau nhói, nín thở không dám nhúc nhích. May mắn thanh niên lòe loẹt chỉ liếc mắt một cái rồi lại biến thành thanh kiếm xé nát không gian đi theo tu sĩ áo xanh.

Thật lâu sau Vị Nguyên Tử mới thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm áo lão như mới vớt từ trong nước lên. Mấy đệ tử sau lưng Vị Nguyên Tử không chịu nổi cả người mềm nhũn, tràn đầy sợ hãi nhìn hướng hai người rời đi, có người tu vi yếu nhất đã hoa mắt xỉu.

- Sư tôn, bọn họ . . . Bọn họ rốt cuộc là cái gì?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...