Đáy mắt Di Thần Nguyên lóe tia u tối:
- Tuy bản đế bất ngờ về tốc độ phục hồi lực lượng của Tiên Chủ nhưng Tiêu Thần tăng sức mạnh càng đáng sợ hơn. Bản đế hy sinh một phần lực lượng thay thế mới thoát khỏi bị hắn truy sát, nếu đấu ngay mặt thì không có chút phần thắng. Tiên Chủ tu luyện sâu nên không cảm giác lúc trước bản đế và Tiêu Thần đánh nhau, lực lượng của hắn đang trở nên càng lúc càng đáng sợ, chúng ta mà không bắt tay nhau hủy diệt hắn thì sau này sẽ phải chết trong tay hắn!
Di Thần Nguyên ngước nhìn Tiên Chủ:
- Nếu Tiên Chủ không tin lời của bản đế thì có thể tự mình đi Đại Yến xem thử, sợ là Tiên Chủ chưa đến hắn đã phát hiện ra ngay, khi đó Tiên Chủ muốn thoát sẽ phải tốn nhiều công sức.
Chân mày La Vân xoắn vào nhau, bỗng gật đầu nói:
- Cô tin lời Tần Đế nói, hợp tác tiêu diệt Tiêu Thần đi!
- Tiên Chủ sẽ không hối hận vì điều này.
- Khi nào chúng ta ra tay?
- Bản đế cần tĩnh dưỡng một chút thời gian tu phục lực lượng.
- Cô cũng cần chuẩn bị đôi chút.
Di Thần Nguyên nói:
- Vậy quyết định sau ba tháng nữa.
La Vân gật đầu nói:
- Tốt!
Xác định Tiêu Thần là mối uy hiếp lớn rồi hai người nhanh chóng hoàn thành hiệp nghị.
- Bản đế đi trước một bước, sẽ tự mình đến hội hợp với Tiên Chủ.
Di Thần Nguyên nói xong bước ra một bước dung nhập vào không gian. Dù hai người hợp tác nhưng chỉ là bất đắc dĩ, Di Thần Nguyên và Tiên Giới Chi Chủ không có niềm tin cơ bản nhất, gã không yên tâm ở lại Tiên cung, La Vân cũng e ngại gã.
La Vân nhìn theo Di Thần Nguyên rời đi, cảm nhận hơi thở của gã dần tan biến. La Vân lại nhìn hướng Đại Yến, dù cách xa ức vạn dặm vẫn cảm giác rõ ràng quốc vận bàng bạc cường thịnh.
Tiếng thì thầm tràn đầy oán hận âm trầm:
- Tiêu Thần, cô chống mắt xem lần này ngươi làm sao đối kháng!
***
Thời không loạn lưu.
Tiêu Thần bước nhanh tới trước, chỉ sau vài bước hắn đã vào sâu trong thời không loạn lưu, có một bóng người đang chờ hắn. Người đợi là Đệ Nhất Đạo Tôn Chiến Thần cung.
Tiêu Thần ngừng lại, nói thẳng:
- Di Thần Nguyên rời đi nguồn hắc ám, thi triển thủ đoạn trốn khỏi tay bản hoàng, giờ đã trốn vào tinh vực hoang dã khó tìm được.
Đệ Nhất Đạo Tôn cau mày, nhìn Tiêu Thần chằm chằm nói:
- Với tu vi hiện giờ của Yến Chủ mà người này còn thoát được, xem ra mấy năm nay hắn có lực lượng không ngừng tăng vọt. Hắn chạy vào tinh vực hoang dã chắc có âm mưu gì, Yến Chủ đến bàn việc với bản tôn là đang nghi ngờ Di Thần Nguyên vào tinh vực hoang dã để tìm Tiên Chủ, hai người liên hợp chống đối lại Yến Chủ phải không?
- Đúng vậy!
Đôi mắt bình tĩnh của Tiêu Thần lóe tia lạnh lẽo:
- Giữa bản hoàng và Di Thần Nguyên nhiều ân oán, hắn biết rõ không đánh lại bản hoàng nhưng không tiếc mọi gía trốn vào tinh vực hoang dã tất nhiên có mưu đồ. Lời Đệ Nhất Đạo Tôn nói rất có thể đúng.
- Nhưng Tiên Chủ trốn vào tinh vực hoang dã, chính chúng ta cũng không thể tìm ra vị trí của hắn thì sao Di Thần Nguyên tìm được?
Đệ Nhất Đạo Tôn chậm rãi gật đầu, tu vi đến cảnh giới như bọn họ đôi khi trực giác đơn giản nhất thắng hết mọi giải thích, nên không hỏi nhiều nữa.
- Nếu Yến Chủ nói đúng tức là không lâu sau Di Thần Nguyên, Tiên Chủ sẽ trở về? Vậy thì chúng ta nên lên kế hoạch.
Tiêu Thần gật đầu nói:
- Bởi vậy bản hoàng mới tìm đạo hữu đến bàn bạc, tiếp theo chúng ta nên làm sao?
Đệ Nhất Đạo Tôn ngẫm nghĩ chốc lát rồi trầm giọng nói:
- Nếu Di Thần Nguyên, Tiên Chủ hợp sức tìm đến thì Yến Chủ có thể ngăn cản được không?
Trong giọng nói lạnh nhạt toát ra tự tin tràn trề:
- Bản hoàng đã biết tu vi của Di Thần Nguyên, nhưng chưa biết Tiên Chủ phục hồi đến cảnh giới nào nên khó đoán. Có điều bản hoàng tự tin sau khi gia cố quốc vận Đại Yến, nếu Chân Linh không ra tay thì bản hoàng sẽ không thua.
Đệ Nhất Đạo Tôn tạm dừng sau đó nói tiếp:
- Tốt, nếu Yến Chủ có sức mạnh đó thì bản tôn cho rằng chúng ta vẫn cứ một tối một sáng để bảo đảm không sai sót. Nhưng bản tôn có thể hứa nếu thế cục không ổn sẽ nhúng tay vào, không để Yến Chủ gặp nguy hiểm.
Tiêu Thần nói:
- Bản tôn không ý kiến, quyết định vậy đi. Di Thần Nguyên, Tiên Chủ La Vân tùy thời có thể quay về, bản hoàng không tiện ở lâu, xin phép đi trước.
Đệ Nhất Đạo Tôn chắp tay nói:
- Yến Chủ đi từ từ.
Hai người chia tay nhau đi hai hướng.
Tiêu Thần xuyên qua thời không loạn lưu, thầm cau mày. Mới rồi Tiêu Thần nói thẳng dưới Chân Linh cảnh thì hắn không ngán ai, vừa là biểu lộ tự tin mãnh liệt vào sức mình cũng là để nhắc nhở Đệ Nhất Đạo Tôn, hy vọng sau này nếu lão có rục rịch gì cũng biết kiêng dè. Nhưng xem phản ứng của Đệ Nhất Đạo Tôn không có gì khác lạ, hôm nay gặp lại dù lực lượng của Tiêu Thần càng mạnh nhưng vẫn không thể nhìn thấu sâu cạn của Đệ Nhất Đạo Tôn, như có sương mù che giấu lão khó mà thấy rõ.
Tiêu Thần thầm cảnh giác nhưng không quá sợ, như hắn đã nói, tu vi hiện giờ của hắn miễn không phải tu sĩ Chân Linh ra tay thì tuyệt đối không thua. Đệ Nhất Đạo Tôn có bí ẩn, sâu không lường được cỡ nào cũng không thể là Chân Linh cảnh.
Vậy thì Tiêu Thần chẳng ngán gì.
Chờ xem hắn đoán có chính xác không, nếu không có gì sai thì không lâu sau Di Thần Nguyên, Tiên Chủ La Vân sẽ đến.
Tiêu Thần kiềm nén suy nghĩ lung tung, mắt lóe tia sáng sắc bén:
- Bản hoàng chờ các ngươi!
***
Ba tháng trôi qua, Di Thần Nguyên đúng giờ đến chỗ Tiên Chủ, lực lượng hao tổn trong người gã đã hoàn toàn phục hồi, với cái giá là sinh linh mấy chục tinh hệ bị hắc ám nuốt hết chuyển hóa thành lực lượng của gã.
Khi Di Thần Nguyên đến vừa lúc La Vân hiện hình, gật đầu nhẹ xem như chào hỏi. Hai người không nói nhiều cùng lao đi Đại Yến.
Bọn họ xuyên qua không gian, cảm ứng hơi thở cường đại của nhau, Di Thần Nguyên và La Vân thầm kiêng dè đối phương rồi lại tin tưởng vào hành động lần này. Hai người hợp tác gần như là sức chiến đấu mạnh nhất dưới Chân Linh cảnh, dù Tiêu Thần có mạnh hơn nữa cũng không đánh lại được.
Hôm nay sẽ chém chết hắn!
***
Kế Đô, Đế Cung.
Bình luận