Tiêu Thần định thừa dịp Di Thần Nguyên suy yếu giết gã, Di Thần Nguyên cũng muốn giết hắn. Tốc độ tăng sức mạnh của Tiêu Thần vượt qua Di Thần Nguyên tưởng tượng, dù gã nhờ vào lực lượng căn nguyên hắc ám tốc độ tăng trưởng kinh người nhưng thầm sợ Tiêu Thần không ngừng mạnh lên. Vì Di Thần Nguyên không dám chắc qua thêm một thời gian Tiêu Thần có lực lượng nào mà gã không thể chống lại không, có thể bẻ gãy nghiền nát oanh giết gã. Di Thần Nguyên không tiếp tục suy nghĩ sâu xa, bởi vì bản năng đã cung cấp đáp án làm cả người gã lạnh lẽo. Nên lần này Tiêu Thần đến là cơ hội cho Di Thần Nguyên, dù vì vậy phải trả giá cực đặt thì gã quyết tấn công, có cảm ứng vô hình có lẽ đây là cơ hội cuối cùng để gã giết Tiêu Thần.
Di Thần Nguyên dốc hết sức công kích.
Mặt Tiêu Thần không biểu tình, nhìn chằm chằm Di Thần Nguyên dưới đất, cảm ứng lưới to đen màn trời phong tỏa, lực lượng đáng sợ truyền ra từ mây đen hắc ám, sắc mặt của hắn không thay đổi, lòng thầm thở dài. Nếu Tiêu Thần dốc hết tất cả liều chết thì có thể giết Di Thần Nguyên, thậm chí đồng quy vu tận với gã. Nhưng Tiêu Thần gánh quá nhiều trách nhiệm, hắn chỉ có thể tuyển chọn né tránh.
Động ý niệm, Tiêu Thần lập tức công kích, ngoắc Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn xoay tròn xé gió trở về, tay chỉ vào lưới to đen màn trời.
Bùm!
Tiếng nổ làm nguyên tinh vực hắc ám rung ring, lưới to che màn trời bị Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn đụng thủng, dù dây thừng đen mấp máy nhanh muốn lấp lại nhưng linh quang khô vàng làm chúng nó nhiều lần tan vỡ không thể kết nối lại.
Di Thần Nguyên hơi giật mình, gã không ngờ Tiêu Thần định đi, mắt lộ tia kinh giận muốn ngăn cản. Di Thần Nguyên tự tổn hại căn nguyên hắc ám ngay sau đó có thể tấn công, sao chấp nhận cho Tiêu Thần thoát đi được.
Nhưng lúc này tốc độ ra tay của Tiêu Thần mau hơn gã.
Một chỉ lấp lánh ánh sáng vàng:
- Tiên thuật, Định Thân!
Di Thần Nguyên cứng người lại.
Tiêu Thần cảm ứng hơi thở cuồng bạo sắp bùng nổ trong mây đen, hắn không chậm trễ hơn lắc người, khi lại xuất hiện đã ở ngoài lưới màn trời to, Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn xoay tròn ầm ầm trên đỉnh đầu hắn.
- Di Thần Nguyên, hôm nay bản hoàng tạm thời rút đi, chờ ngày sau sẽ tự tay xóa sổ ngươi!
Trong giọng nói lạnh băng Tiêu Thần lắc người biến mất.
Di Thần Nguyên cảm ứng hơi thở của Tiêu Thần bay xa, tức giận người run bần bật, mắt độc ác sắp thành thực chất. Di Thần Nguyên không ngờ Tiêu Thần hùng hổ đến như muốn đấu một trận chiến định sống chết, nhưng hắn đi là dứt khoát đi, chớp mắt rời xa căn nguyên hắc ám mà gã tự hao tổn, ngưng tụ ra thủ đoạn công kích khủng bố nhưng không có đất dùng võ. Quan trọng nhất là loại hao tổn này không thể đảo ngược quá trình, tức là lực lượng đã tách ra thì không thể dung nhập vào căn nguyên hắc ám nữa, lực lượng cường đại đáng sợ nhưng không có chỗ để trút ra, trống rỗng đè nén và tức giận sắp xé rách người Di Thần Nguyên.
- Tiêu Thần, bản đế phải giết ngươi! Giết ngươi!
***
Tuy tu vi của Tiêu Thần rất mạnh nhưng Di Thần Nguyên trốn trên ngôi sao to đen, nhờ vào nguồn hắc ám, hắn không nắm chắc có thể giết gã mà mình lành lặn, bất đắc dĩ đành tạm lùi bước. May mà lần này dù không thể giết Di Thần Nguyên nhưng đã tổn hại nặng nguồn hắc ám, thần thông cuối cùng dù gã chưa đánh ra nhưng hắn cảm ứng rõ dao động lực lượng khủng bố. Làm như vậy chắc Di Thần Nguyên bị tổn thương càng lớn, một đoạn thời gian dài gã sẽ yên phận hơn. Chờ khi nào Tiêu Thần có lực lượng đủ mạnh rồi lại đến giết Di Thần Nguyên cũng không muộn.
Lần sau liều đấu sống chết là lúc Di Thần Nguyên chết không chỗ chôn!
Tiêu Thần xoay người cất đi Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn, bước chân ra biến mất.
***
Yến Chủ trở về, một trận chiến trong Kế Đô giết phân thân Tiên Chủ La Vân, xóa sổ sáu Hồng Mông Tiên giới, tự mình đi hủy diệt Tiên cung, truy sát Tiên Chủ vào tinh vực hoang dã. Nghe đồn trận chiến này khiến Tiên Chủ bị tổn hại nặng miễn cưỡng giữ mạng bỏ chạy, tự lo thân còn không xong nói gì bảo vệ Tiên giới.
Thế cục Đại Thiên Giới lại thay đổi lớn, Yến quốc từ xuống dốc đến đánh tan đại quân Tiên giới, quân tiên phong cuốn sạch thu phục mảng lớn đất mất. Đất cũ Tề, Ngụy, Triệu xao động phản loạn nghe tin Yến Chủ trở về thì không mất một binh một tốt tự nhiên bình định.
Không lâu sau Hùng Đế thống lĩnh bộ hạ cũ Sở quốc chinh phạt Đại Tần tuyên bố thần phục Đại Yến, Tiên giới hoàn toàn tan vỡ.
Nửa năm sau Yến Chủ lên ngôi đế Kế Đô, tuyên cáo đất cũ Tiên giới, Đại Tần ai thần phục Đại Yến được miễn tội, ngoan cố chống cự thì giết không tha. Thoáng chốc mảng lớn tinh vực Tiên giới, Tây Tần tuyên bố đầu hàng. Ít có đất nào thà chết không hàng phục, không cần Đại Yến xuất binh, vì biểu đạt trung thành với Yến Chủ khiến thế lực thần phục xung quanh vây giết hết phần tử ngoan cố.
Nửa tháng sau, khi vùng đất chôn xác cuối cùng của Đại Tần bị đánh chiếm thì quyền thống trị của Tây Tần kết thúc.
Lại qua ba năm, Đại Yến hoàn toàn tiếp chưởng cương vực Tiên giới, Tây Tần, hoàn thành thống nhất Đại Thiên Giới.
***
Kế Đô.
Cột vàng quốc vận cường đại bao trùm nguyên tu chân tinh Kế Đô bắn thẳng lên tầng mây. Trong tinh vực rộng lớn quốc vận hùng hồn nhanh chóng tuôn ra dung nhập vào trong. Rồng vàng chín móng dài ức vạn khó đếm hết, miệng gầm rống có thể khiến Đại Thiên Giới thay đổi gió mây.
Tiêu Thần ngồi trên cửu trọng đế vị cao cao, tu vi của hắn cường đại lại được quốc vận Đại Yến vô tận gia cố, từng hành động, một cái chớp mắt toát ra uy áp khủng bố nghe như thiên đế. Đại điện khuếch trương mấy lần, cột đá hắc bạch tinh ngọc chống nóc khắc hoa văn rồng, dưới đất là triều thần Đại Yến quỳ hô Thánh Hoàng.
Càn quét các nước, thống nhất Đại Thiên Giới, thành tựu vĩ nghiệp thiên thu, thống lĩnh ức vạn sinh linh, chủ Đại Yến đồng ý thần tử tấu lại gia phong Thánh Hoàng, địa vị cao quý trên đỉnh trần đời.
Tiêu Thần đứng dậy, động ý niệm dẫn đến khí vận nguyên Yến quốc cuộn trào, rồng vàng trong cây cột vàng quốc vận vẫy đuôi gầm rống.
Giọng nói hờ hững tựa thần linh thì thầm có quốc vận hùng hồn gia cố truyền ra, lực lượng mạnh mẽ truyền khắp Đại Thiên Giới chui vào tai từng tu sĩ:
- Bản hoàng lên đỉnh Đại Thiên Giới, xóa bỏ tất cả quốc hiệu, từ nay trên đời trừ Yến quốc ra không có quốc gia!
Bình luận