Chưa cảm ứng được hơi thở của Tiêu Thần nhưng Tiên Giới Chi Chủ biết khoảng cách giữa hai người đang không ngừng rút ngắn.
Không trốn được thì La Vân không thèm giấu tung tích nữa, tiếng rống điên cuồng của gã nổ vang trong tinh vực hóa thành sóng âm ầm ầm truyền ra, nơi đi qua thiên thạch nát vụn hết:
- Tiêu Thần, hôm nay ngươi muốn nhanh chóng giết tới cùng sao? Nếu cô không tiếc mọi giá thì có thể kéo ngươi đồng quy vu tận!
Mấy giây sau giọng Tiêu Thần lạnh lùng từ hậu phương truyền đến:
- Nếu ngươi muốn đồng quy vu tận với bản hoàng thì đứng lại chờ đi.
La Vân rống to nhưng không dừng lại mà chạy nhanh hơn.
Nhưng Tiêu Thần càng mau.
La Vân xuyên qua không gian đột nhiên khựng lại, gã ngước nhìn đằng trước, gầm rống chộp xuống:
- Tiên thuật, Ngũ Chỉ Sơn!
Núi ảo hiện ra nhanh chóng ngưng thực, năm đỉnh núi như bàn tay người đập xuống.
Tiêu Thần bước ra khỏi không gian, đối mặt Ngũ Chỉ Sơn đè xuống hắn chỉ phất ống tay áo. Không gian trên đầu Tiêu Thần nát mảng lớn, Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn hiện ra, xoay tròn cướp hết lực lượng, bao gồm thần thông tiên thuật. Linh quang khô vàng nhốt lại Ngũ Chỉ Sơn, lực lượng mạnh mẽ bị Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn cắn nuốt, hình thể nhanh chóng mờ nhạt rồi tan vỡ biến mất.
Thốt ra một chữ:
- Phong!
Hai chữ Hoàng Tuyền đẫm máu trên Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn càng đỏ, tử khí dâng lên trong Huoàng Tuyền, linh quang khô vàng hóa thành màn sáng nhốt chết La Vân. Linh quang cực đậm ngưng tụ ra các phù văn chuyển động không ngớt trên màn sáng.
Chữ thứ hai:
- Giết!
Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn xoay tít, lực lượng cướp đoạt khủng bố tác dụng lên người La Vân, điên cuồng cướp hết lực lượng của gã.
Giờ phút này Tiêu Thần dốc hết sức ra tay, sát khí ngoài người như triều.
La Vân vừa kinh vừa giận gầm rú, sự sống tuôn ra ồ ạt. La Vân cắn chặt răng, một tay bỗng nổ tung thành mưa máu đầy trời. Màu đỏ âm trầm cuồn cuộn toát ra dao động hơi thở cực kỳ khủng bố.
- Chí cường tiên thuật, Huyết Thần Mâu!
Huyết vụ cuộn trào nhanh chóng ngưng tụ thành trường mâu đỏ thẫm, dài hơn trượng in đầy chú văn đỏ âm trầm chợt lóe bắn ra. Huyết mâu đâm vào màn sáng khô vàng, tiếng răng rắc rậm rạp, màn sáng đầy vết rạn, phù văn chuyển động hơi trì trệ.
Mặt La Vân dứt tợn thê lương gầm lên:
- Bạo!
Bùm!
Huyết mâu nổ tung, lực lượng cuồng bạo bùng nổ cưỡng ép xé rách màn sáng lan tràn vết rạn. Linh quang màu đỏ và khô vàng đấu đá kịch liệt khuếch tán nhanh ra tinh vực bốn phương tám hướng, hủy diệt hết mọi thứ. Mấy chục tu chân tinh trong tinh vực hoang dã tan vỡ biến mất, mảng lớn tinh vực bị dọn sạch.
Một cánh tay khác của La Vân cũng nát thành huyết vụ bao lấy gã chợt lóe biến mất.
Tiếng gầm độc ác còn quanh quẩn trong hư không:
- Tiêu Thần! Cô nhất định sẽ trở về!
Tiên Giới Chi Chủ biến mất, hơi thở tan biến hoàn toàn.
Mặt Tiêu Thần lạnh băng nhìn sâu trong tinh vực nhưng không thể cảm ứng chút khí cơ của Tiên Giới Chi Chủ, nếu gã chỉ lo chạy trốn không đánh trả thì hắn khó thể giết người.
Tiêu Thần nhìn tinh vực tối tăm, mở miệng nói:
- La Vân, hôm nay ngươi có thể may mắn chạy trốn nhưng lần sau bản hoàng sẽ không cho ngươi cơ hội nào!
Sau khi Tiêu Thần đi thì sâu trong tinh vực truyền ra tiếng gầm như có như không chất chứa tàn nhẫn thê lương.
Truy sát Tiên Giới Chi Chủ không có kết quả nhưng Tiêu Thần không quay về Kế Đô. Phen này tu sĩ Tiên giới đã bị diệt tuyệt, cộng thêm có Quang Chiếu, Tây Đồng tọa trấn thì kết quả chiến sĩ đã định trước. Tiêu Thần mặt không biểu tình xuyên qua không gian lao nhanh đi Hỗn Loạn Tinh Không Táng Tràng, lòng dâng lên sát khí.
Sự việc đã đến nước này, Tiêu Thần chưa từng suy nghĩ đùn đẩy trách nhiệm mình nên gánh, nhưng tất cả người có liên quan việc Linh Chi biến mất thì hắn sẽ truy sát hết, đây là điều duy nhất hắn có thể làm. Di Thần Nguyên là ngọn nguồn vụ việc tất nhiên không thể tha thứ, hai người kết thù oán trong Tiểu Thiên Giới, chìm nổi trong ân oán chém giết đến nay sớm khiến Tiêu Thần thấy ghét. Nếu hỏi trên đời này ai là người Tiêu Thần muốn giết nhất thì đó là Di Thần Nguyên.
Trong trận chiến Hỗn Loạn Tinh Không Táng Tràng Tiêu Thần bị thường bỏ chạy, Di Thần Nguyên bị thương tuyệt đối không nhẹ hơn hắn. Nếu không có Linh Chi xả thân cứu giúp thì Tiêu Thần không thể phục hồi ngay trong thời gian ngắn được. Dù Di Thần Nguyên có tốc độ phục hồi kinh người nhưng hiện giờ chắc chắn gã chưa khỏe hẳn.
Thừa dịp nó bệnh lấy mạng nó!
Giờ Di Thần Nguyên đang suy yếu, Tiêu Thần không thể bỏ qua cơ hội này. Mặc dù trong lúc truy sát Tiên Giới Chi Chủ làm Tiêu Thần bị tổn hại nặng nhưng hắn vẫn lao ngay đi Hỗn Loạn Tinh Không Táng Tràng.
Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn ở trên đỉnh đầu theo Tiêu Thần xuyên qua không gian, từng đợt lực lượng sực sống không ngừng dung nhập vào cơ thể hắn, bổ sung nhanh lực lượng bị xói mòn.
Vèo!
Tiêu Thần nhấc chân đi qua sóng gợn không gian, tinh vân huyễn lệ không ngừng dâng lên phía trước phát ra tia sáng đủ màu, từng đợt lực lượng hỗn loạn truyền ra.
Tiêu Thần đứng trước Hỗn Loạn Tinh Không Táng Tràng. Tiên Chủ La Vân cảm ứng lực lượng hắc ám ẩn giấu trong Hỗn Loạn Tinh Không Táng Tràng thì Tiêu Thần cũng phát hiện ra, Di Thần Nguyên ở ngay đây! Tiêu Thần còn cảm nhận được uy hiếp mạnh mẽ khác, hắn hơi cau mày rồi không chút do dự nhấc chân đi thẳng vào Hỗn Loạn Tinh Không Táng Tràng.
Mặt Tiêu Thần không biểu tình, Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn chậm rãi xoay tròn trên đỉnh đầu, cất bước đi sâu vào Hỗn Loạn Tinh Không Táng Tràng. Nơi Tiêu Thần đi qua tất cả dao động tan biến, bị ức chế hoàn toàn.
Hỗn Loạn Tinh Không Táng Tràng cực kỳ nguy hiểm nhưng bị Tiêu Thần đi một con đường bằng phẳng.
Tiêu Thần một đường tiến lên, xuyên qua tầng mây tro bụi dày, xuất hiện trước dải thiên thạch rít gào chuyển động. Năm xưa Tiêu Thần mang Thành Thành, Yến Minh Nguyệt tốn bao công sức liều chết xông tới đây. Bây giờ dải thiên thạch này không thể ngăn bước chân Tiêu Thần chút nào.
Tiêu Thần sải bước đi vào trong, thiên thạch xoay tít xung quanh hắn bỗng đứng lặng, thay đổi giữa cực động và cực tĩnh rất đột ngột, kích thích thị giác mãnh liệt.
Trong phạm vi ngàn dặm tất cả trở nên tĩnh lặng đứng yên.
Tựa như thần linh, Tiêu Thần bước đến đâu là vạn vật tĩnh lặng thần phục dưới chân, không một tiếng động.
Tiêu Thần đi thẳng tới trước, mãi khi tầm mắt thấy mảnh tinh vực hắc ám, vì Di Thần Nguyên ở đây.
Bình luận