Trên tu chân tinh to lớn, thân hình mơ hồ gặp mặt Di Thần Nguyên lại xuất hiện, trên đỉnh đầu là phía cuối vòng xoáy hắc ám chui vào không gian. Bóng đen ngước nhìn lên, miệng phát ra tiếng hét chói tai, dao động lực lượng khủng bố phát ra từ người y, lực hút mạnh mẽ tuôn ra từ dưới chân y. Vô số lực lượng hắc ám tuôn ra từ mặt đất rót vào người y, đất dưới chân y rung bần bật rồi nhanh chóng vỡ nát.
Bóng người quái dị cưỡng ép rút đi lực lượng ngôi sao lớn hắc ám dưới chân, một tay giơ lên chỉ vào vòng xoáy. Các lực lượng hắc ám chui vào người đó bỗng tuôn ra như cột sáng hắc ám bắn lên cao chui vào vòng xoáy. Y như trạm trung chuyển hấp thu lực lượng ngôi sao lớn hắc ám rồi đưa hết vào vòng xoáy. Cùng lúc đó, lực lượng bảy sắc xé rách đáy vòng xoáy hắc ám chợt tuôn ra lực lượng hắc ám tinh thuần ồ ạt, chúng nó dung nhập vào vòng xoáy tu sửa nhanh chóng, khiến lực hút bị suy yếu nhanh chóng phục hồi lại.
Giọng Di Thần Nguyên yếu ớt mà tràn ngập mừng rỡ, độc ác nói:
- Tiêu Thần, lực lượng bảy sắc đã tán, bản đế chờ xem ngươi còn có thủ đoạn gì! Lần này ngươi chết chắc!
Trong vòng xoáy mặt Tiêu Thần tái nhợt, mắt tối tăm, nhưng ánh mắt của hắn vẫn trầm ổn không hề thấp thỏm lo âu. Nghe Di Thần Nguyên nói, đáy mắt Tiêu Thần lóe tia quyết tuyệt, nhếch mép trào phúng.
Muốn hắn chết dù là ai cũng phải trả giá thật đắt!
Tiêu Thần nhìn đáy vòng xoáy sắp chạm đến, tốc độ xoay tròn của Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn chậm dần, Tiêu Thần hé môi phun ra một chữ lạnh lùng quyết tuyệt:
- Bạo!
Trong Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn, ba căn nguyên siêu mạnh nhờ vào lực lượng bảy sắc hoàn mỹ dung hợp với nhau giờ phút này bỗng nhiên run lên, tiếp theo là hơi thở cực kỳ cuồng bạo bùng nổ.
Di Thần Nguyên hoảng sợ hét to:
- Tiêu Thần, ngươi muốn làm cái gì!?
Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn bỗng nhiên vặn vẹo hư ảo, ảo ảnh các lực lượng cường đại dần hiện ra, chỉ còn sót lại tuôn trào bùng nổ.
Làm chủ căn nguyên, căn nguyên tự bạo vừa là uy năng sát thương mạnh những cũng gây ra tổn thương rất khủng khiếp cho bản thân. Huống chi là ba loại lực lượng căn nguyên tự bạo. Mặt Tiêu Thần đỏ rực, miệng mũi trào máu, mặt trắng bệch. Cùng lúc đó lực lượng cuồng bạo thổi quét nhấn chìm cơ thể hắn.
Vòng xoáy hắc ám bị bảy sắc tổn hại nặng chịu đựng toàn bộ uy lực tự bạo của Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn. Di Thần Nguyên gào thét thê lương, vòng xoáy chợt ngừng xoay rồi tan vỡ.
Thân hình quỷ dị trên ngôi sao lớn hắc ám chợt hét chói tai đầy độc ác không cam lòng, thân hình bị đánh tan. Ngôi sao lớn run nhẹ, lòng đất vọng tiếng trầm đục ầm ầm, càng lúc càng gần, càng lúc càng vang. Mặt đất như lưng quái thú vặn vẹo lăn lộn trong đau đớn.
Răng rắc! Răng rắc!
Đất đen cứng rắn bỗng nứt ra, từng khe nứt lớn từ phương xa nhanh chóng lan tràn, như vết thương dữ tợn trường đao. Vô số lực lượng như sợi bông đen điên cuồng tuôn ra, có sự sống phát ra tiếng hét chói tai sắc nhọn rồi nhanh chóng trướng lớn tan vỡ. Loại tan vỡ này là hoàn toàn diệt tuyệt, biến mất. Ngôi sao lớn đen rền rĩ, cả quá trình kéo dài gần nửa canh giờ mới ngừng lại, đất đai lộn xộn các khe nứt lớn nhỏ đan chéo nhau.
Mấy lực lượng hắc ám yếu ớt tụ lại biến ra hình dạng Di Thần Nguyên, người gã nửa trong suốt, ngực, đùi tán loạn thành đoàn lực lượng đen cuồn cuộn, gã đã bị thương rất khủng khiếp.
Di Thần Nguyên rống to:
- Tiêu Thần! Tiêu Thần!
Tiếng gầm độc ác bạo ngược quanh quẩn không ngớt trên không trung.
Trong tinh vực, không gian bỗng chốc tan vỡ sụp xuống phạm vi lớn. Một bóng người lảo đảo đi ra, áo xanh rách rưới dính đầy máu, mặt tái nhợt, mắt không ánh sáng.
Người này là Tiêu Thần chạy ra khỏi Hỗn Loạn Tinh Không Táng Tràng.
Tiêu Thần phát ra bảy sắc tự bạo nguyên thần hai lần tự tổn thương đem đến sức sát thương lớn xé nát vòng xoáy hắc ám, chạy ra khỏi chỗ đó thành công. Nhưng Tiêu Thần cũng phải trả giá rất đắt, bị thương nặng nề như vậy cố gượng rời đi được toàn nhờ vào cơ thể mạnh mẽ hơn xa tu sĩ bình thường, dù vậy ý thức của hắn sắp tan rã, trước mắt tối đen tùy thời hôn mê.
Tiêu Thần bản năng giơ tay lóe linh quang, tai loáng thoáng nghe tiếng hét, sau đó rơi vào bóng tối.
Linh Chi ôm Tiêu Thần vào ngực mặc cho màu đỏ nhuộm váy mình. Nhìn người Tiêu Thần đầy vết thương, mặt trắng bệch, mắt Linh Chi ửng đỏ ứa lệ, nhưng rất nhanh nàng kiềm nén nỗi lòng kinh hoàng, kiểm tra sơ vết thương cho hắn. Tuy Tiêu Thần hôn mê nhưng không bị nguy hiểm mạng sống nàng mới thở phào, Linh Chi cúi đầu suy nghĩ, lấy một báu vật hình thoi dài ra bỏ hắn vào trong lao sâu vào tinh vực.
Tiêu Thần đại ca bị thương nặng, lúc này tuyệt đối không thể mang về Kế Đô được nếu không sẽ rơi vào hung hiểm. Linh Chi là người thông minh, nàng dễ dàng suy nghĩ đến điều này.
Linh Chi nhìn Tiêu Thần hôn mê trong ngực mình, thì thào:
- Tiêu Thần đại ca, trong thời gian bị thương này hãy để Linh Chi bảo vệ đại ca.
***
Cột vàng quốc vận hùng hồn trong Kế Đô chợt rung mạnh, ảo ảnh rồng vàng lăn lộn vùng vẫy phát ra tiếng rống, tuy vẫn trang nghiêm uy nghi nhưng tràn đầy kinh hoàng hoảng hốt. Mảng lớn ánh sáng vàng tuôn ra từ cột vàng quốc vận rồi sắp tan vỡ biến mất.
Trong khoảnh khắc quốc vận Đại Yến bị cắt giảm nhiều.
Quang Chiếu, Tây Đồng đang gấp gáp giải quyết công việc chất đống trong Đế Cung, hai người bỗng biến sắc mặt ngước nhìn, cất bước đi ra Đế Cung, ánh mắt kinh hoàng nhìn cột vàng quốc vận.
Trong Đại Yến có thể khiến quốc vận sinh ra biến đổi dữ dội thế này chỉ có một mình Tiêu Thần. Làm chủ Đại Yến, hắn không như quân chủ bình thường mà là người sáng lập nguyên đế quốc cường đại, sức mạnh của Tiêu Thần là điểm then chốt giữ cho Đại Yến đế quốc ổn định. Nếu Tiêu Thần xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì toàn quốc vận Đại Yến sẽ tan vỡ theo, may mắn quốc vận tuy bị giảm nhưng vẫn ổn định, quốc vận Đại Yến từ tan biến đến dần vững vàng.
Quang Chiếu sắc mặt âm trầm, tình hình này chứng tỏ Tiêu Thần bị gì, tuy chưa chết nhưng bị thương rất nặng. Lòng Quang Chiếu vừa kinh vừa giận, rất khó tưởng tượng trong Đại Thiên Giới ai có lực lượng có thể bị thương Tiêu Thần nặng như vậy. Nhưng tóm lại chuyện này dã xảy ra, sẽ có ảnh hưởng thế cục Đại Thiên Giới hiện giờ.
Cùng lúc đó, cột quốc vận màu đen ở Hàm Dương Đại Tần phương tây rung bần bật, mảng lớn lực lượng hắc ám tan biến, quốc vận cũng giảm mạnh, suy yếu còn dữ dội hơn Đại Yến.
Quang Chiếu quát to:
- Hắc Ám Tần Đế Di Thần Nguyên!
Bình luận