Đạo (Dịch) – Chương 2872

Tiêu Thần hơi cau mày, lặng im một chốc đột nhiên quay đầu nhìn xuống Tiêu Điện đang cắm đầu ăn uống. Tim Tiêu Điện rớt cái bịch, linh cảm không may.

Quả nhiên Tiêu Thần chậm rãi nói:

- Tiêu Điện, ngươi lập tức lên đường đi Đại Tần, Tiên giới, mang theo Đạo Hiền vào quốc khố hai nước tìm tài liệu bị thiếu để luyện chế Tiên Thiên Đại Đạo đan.

- Đại ca, đừng mà! Tuy bây giờ ta rất lợi hại nhưng thua xa Tần Đế, Tiên Chủ! Nếu ta đi lỡ bị bọn họ xuống tay ác, ta sợ là đại ca có muốn cứu cũng không kịp. Hay đại ca tự đi đi, chắc hẳn bọn họ cũng không dám từ chối đại ca.

- Ta còn việc khác cần làm, ngươi mang thứ này đi thì Di Thần Nguyên, La Vân sẽ không làm khó ngươi, cứ yên tâm, đi nhanh về nhanh.

Tiêu Thần vẽ hư không vài nét phù văn nghệch ngoạc, căn nguyên hỗn độn, thời không, sinh tử chuyển động trong đó phát ra một phần uy áp. Tiêu Thần búng thứ đó rơi vào tay Tiêu Điện.

Tiêu Điện cảm nhận hơi thở cường đại, hiểu ý giơ ngón tay cái lên:

- Đại ca chơi chiêu này hay, dùng sức mạnh ăn hiếp người thì sao? Bọn họ dám đối đầu với đại ca sao? Ta đi ngay, sẽ về thật mau!

- Nhớ là đừng sinh sự, chỉ chọn thứ cần thiết cho Tiên Thiên Đại Đạo đan.

- Biết rồi!

Tiêu Điện túm Đạo Hiền bay nhanh đi ra ngoài điện phá nát không gian biến mất. Không biết Tiêu Điện có nghe lọt lời khuyên không, nhìn gã ngông vậy chứ lòng có chừng mực hết, cộng thêm cảnh cáo của Tiêu Thần chắc hẳn Di Thần Nguyên, La Vân sẽ không làm khó hai người.

Tiêu Thần tạm gác việc này lại, đứng dậy bước ra ngoài:

- Bản hoàng đi chỗ khác tìm báu vật luyện đan, công việc triều đình vẫn tạm thời do trưởng lão xử trí.

- Bệ hạ muốn đi nơi nào?

- Hỗn Loạn Tinh Không Táng Tràng.

***

Trừ mảnh nhỏ Tiên giới viễn cổ trôi nổi trong thời không loạn lưu ra, trong Đại Thiên Giới có một nơi nữa rất có thể giữ lại tài liệu luyện chế Tiên Thiên Đại Đạo đan đó là Hỗn Loạn Tinh Không Táng Tràng được xem là tuyệt cảnh vắng bóng người. Nhưng trước đó Tiêu Thần sửa đường đi Chiến Thần cung. Làm siêu thế lực nổi tiếng lâu năm trong Đại Thiên Giới, trước khi cuộc chiến đại tranh chưa bạo phát thì Chiến Thần cung che giấu lực lượng, nắm giữ tài nguyên hơn xa các nước khắp nơi, tất nhiên cũng có một phần tài liệu cho việc luyện chế Tiên Thiên Đại Đạo đan.

Tiêu Thần đi vào Chiến Thần cung, ba Đạo Tôn hơi khó hiểu khi hắn lại đến nhưng bọn họ đã biết kết quả hắn đi Đại Tần, Tiên giới, thái độ với hắn càng thận trọng.

Tiêu Thần không dài dòng, nói thẳng ý định của mình.

Ba Đạo Tôn hiểu rõ ngọn nguồn, tỏ vẻ đồng ý hỗ trợ, vừa nói chuyện với Tiêu Thần vừa sai người đi khố phòng tìm. Trong khi bọn họ nói chuyện liên quan hối thông thương hào khởi động mới trong Đại Yến cảnh thì bên ngoài Chiến Thần điện có tiếng bước chân nhẹ nhàng, Linh Chi đứng ở cửa, mắt tràn ngập vui sướng nhìn Tiêu Thần.

- Tiêu Thần đại ca!

Linh Chi chạy ngay vào, chợt giật mình tỉnh táo lại, mặt đỏ hồng cúi đầu chào ba người Linh Dao Tử.

Tiêu Thần quay đầu nói với Linh Dao Tử:

- Đa tạ Linh Dao Tử Đạo Tôn, muội tử của ta chắc không gây rắc rối gì cho Đạo Tôn?

Linh Dao Tử liếc qua Linh Chi, dáy mắt lóe tia cưng chiều. Nàng đơn độc một mình không người thân, được đệ tử tư chất thượng đẳng nên đối xử như nữ nhi.

- Linh Chi có thiên phú rất tốt, bản tôn yêu thích còn không kịp có đâu rắc rối.

Linh Dao Tử tạm dừng, cười đầy ẩn ý nói:

- Nha đầu Linh Chi không chỉ thiên phú xuất chúng còn xinh đẹp động lòng người, trên đời hiếm ai sánh bằng. Từ khi nàng đến làm nhiều đệ tử môn nhân trong Chiến Thần cung bị mê đến điên đảo thần hoàn. Chỉ tính trong thời gian này tu sĩ trẻ lòng vòng chỗ ở của bản tôn tăng nhiều gấp mấy lần, cái này xem như rắc rối không lớn không nhỏ.

Tiêu Thần giật mình sau đó cười nói:

- Muội tử của bản hoàng tự nhiên là thiên chi kiêu nữ, được người chú ý là lẽ đương nhiên. Nhưng không biết trong đó có người thích hợp không? Nếu Linh Chi vừa mắt ai có thể mang đi Kế Đô cho ta xem, miễn Linh Chi chịu thì đại ca sẽ tổ chức hôn lễ thật linh đình cho nàng, không để nàng mất mặt.

Linh Chi đỏ mặt giậm chân:

- Tiêu Thần đại ca còn nói vậy nữa là ta không thèm nói chuyện!

Linh Chi quay sang trách Linh Dao Tử:

- Sư tôn nói bậy bạ gì vậy, bọn họ chỉ rảnh rỗi nhàm chán, đệ tử một lòng tu luyện không thèm nhìn họ cái nào. Muốn lọt vào mắt đệ tử ít nhất chờ bọn họ lợi hại bằng Tiêu Thần đại ca một phần mười đi!

Nói một hồi Linh Chi nhận ra lỡ miệng, mặt càng đỏ.

Ngoài điện chợt có giọng nam trẻ:

- Đệ tử Viên Lâm cầu kiến!

Linh Chi biến sắc mặt rụt rè liếc trộm Tiêu Thần. Viên Lâm là một trong những người theo đuổi nàng, ỷ vào mình là đệ tử thủ tịch của Lăng Nguyên Tử Đạo Tôn luôn quấy nhiễu làm nàng phiền chết được. Linh Chi không sợ gì Viên Lâm nhưng không muốn khiến Tiêu Thần hiểu lầm.

Lăng Nguyên Tử hắng giọng, như không thấy ánh mắt cầu xin của Linh Chi, nói:

- Viên Lâm, ngươi vào đi, vừa lúc tham kiến Đệ Tam Đạo Tôn đại nhân.

Lăng Nguyên Tử dứt lời, một nam nhân tuấn tú đi vào điện. Vóc dáng cao lớn điển trai, mặc trường bào, tu vi là Đạp Thiên Tam Bộ, bước đi trầm ổn, cử chỉ tự tin kiêu ngạo. Khi ở trong điện nam nhân bày ra sự cung kính có lễ.

Viên Lâm đứng song song với Linh Chi, chắp tay hành lễ:

- Đệ tử Viên Lâm tham kiến sư tôn, tham kiến hai vị sư thúc Linh Dao Tử, Dương Cực Tử, tham kiến Đệ Tam Đạo Tôn.

Không biết Viên Lâm cố ý vô tình mà hành lễ tuy cung kính nhưng xếp Tiêu Thần vào cuối cùng, ngữ điệu cũng không cung kính.

Tiêu Thần sắc mặt không thay đổi, với thân phận của hắn không cần tức giận vì chuyện này, chỉ có mắt lóe tia sáng khác lạ.

Linh Chi quay đầu lườm Viên Lâm, gã cười nồng nhiệt gật đầu chào. Linh Chi tức giận quay đầu đi không thèm nhìn, Viên Lâm không phật lòng vẫn cứ cười.

Lăng Nguyên Tử biến sắc mặt trách mắng:

- Viên Lâm không được vô lễ, mau xin lỗi Đệ Tam Đạo Tôn đại nhân nếu không vi sư sẽ phạt nặng ngươi!

Viên Lâm nghiêm túc cung kính hỏi:

- Không biết đệ tử làm sai chỗ nào, xin sư tôn chỉ rõ cho để đệ tử nhận răn dạy cũng hiểu thông, sau này sửa đổi.

Lăng Nguyên Tử nghẹn lời:

- Cái này . . .

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...