Đạo (Dịch) – Chương 2856

Tiêu Thần trầm ngâm nửa ngày, bước đến bên khung cửa sổ nhìn hướng Đại Ngụy. Dù cách vô số cự ly Tiêu Thần vẫn cảm ứng rõ quốc vận ba phư Tiên giới, Đại Tần, Đại Yến giằng co, cục diện như căng thẳng dây cung tùy thời mất kiểm soát.

Đánh hay lui chỉ trong một ý nghĩ của Tiêu Thần.

Lúc ở Nhân Gian giới, những cảnh tượng đã thấy trong đại lục tinh vực lướt qua đầu Tiêu Thần. Trên người Tiêu Thần cõng huyết thù của vô số tiền bối nhân tộc, từ năm đó hắn đã xem việc đòi lại thù hận, xóa sạch mạch Hỏa tộc là nhiệm vụ của mình. Bây giờ là thời cơ tốt nhất đánh hỏa tộc rớt xuống bụi bặm, suốt kiếp không thể trở mình.

Nhưng hiện tại Tiêu Thần không đi được.

Tử Yên, Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi hôn mê ngày càng dài, thời gian hôn mê nhiều còn hơn lúc tỉnh táo. Mỗi ngày bọn họ chỉ tỉnh một canh giờ, những lúc khác toàn đi ngủ.

Tiêu Thần sợ, hắn sợ lúc này đi thì vĩnh viễn không được gặp các nàng. Tiêu Thần ngồi trong thư phòng, trầm mặc hơn nửa ngày vẫn không thể quyết định. Tiêu Thần ẩn trong bóng tối, chợt đứng dậy cất bước chớp mắt vào hậu cung.

Thời gian bốn nữ nhân tỉnh lại đã đến, Tiêu Thần phải xuất hiện trước khi họ tỉnh. Nhưng lần này Tiêu Thần chờ thêm một lúc rèm mi dài mới run nhẹ, Tử Yên tỉnh giấc ngủ nồng. Hôm nay thời gian ngủ dài hơn hôm qua một chút, lòng Tiêu Thần chùng xuống, ngoài mặt không lộ vẻ gì.

Tiêu Thần cười dịu dàng hỏi:

- Tỉnh rồi, ngủ lâu như vậy chắc thấy mệt, nàng muốn xuống giường đi dạo không?

Tử Yên nhẹ gật đầu:

- Chờ Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi tỉnh rồi chúng ta cùng đi.

Tử Yên nở nụ cười xinh đẹp, nàng không biết mình còn bao nhiêu thời gian, có lẽ lần sau ngủ rồi sẽ không thể tỉnh lại nữa. Mỗi giây tỉnh táo là vô cùng quý giá với nàng, Tử Yên muốn bày ra mặt tốt nhất của mình in sâu trong ký ức của hắn.

Ba nữ nhân lần lượt tỉnh lại, hơi nghỉ ngơi rồi Tiêu Thần cùng họ ra đại điện, tắm trong ánh nắng.

Nguyệt Vũ cười nói, nhưng mắt đầy cô đơn:

- Bầu trời thật trong xanh, cứ mất thời gian vào giấc ngủ làm uổng phí thời gian tốt vậy.

Tử Yên kéo tay Nguyệt Vũ:

- Chúng ta không còn nhiều thời gian, đừng lãng phí vào cảm thương vô vị, lo hưởng thụ hiện tại có được mới là tốt nhất.

Tiêu Thần bỗng thấy hốc mắt cay xè, hắn cúi đầu không để các nàng thấy:

- Đừng đi quá xa để tránh mệt nhọc, ngồi trong đình một chút đi.

Bốn nữ nhân biết ý Tiêu Thần, ngoan ngoãn gật đầu.

Đạo Hiền đột nhiên xuất hiện ở phía xa, biểu tình sốt ruột nhưng do dự không đến gần.

Tiêu Thần như không thấy Đạo Hiền, nhỏ giọng tâm sự với bốn nữ nhân.

Tử Yên khựng lại một lúc, cắn môi son nói:

- Phu quân, Đạo Hiền chờ ở đây chắc có việc quan trọng, phu quân kêu hắn lại đây đi.

Tiêu Thần cười lắc đầu nói:

- Chỉ là chút chuyện không quan trọng, nhóm Quang Chiếu sẽ giải quyết, không cần vi phu hỏi đến, nàng đừng lo.

- Phu quân . . .

Tử Yên khẽ nói:

- Nếu không có chuyện gì lớn thì tại sao Đạo Hiền đến cầu kiến vào lúc này? Phu quân hãy triệu Đạo Hiền lại đây hỏi.

Tiêu Thần cua mày, nhưng nhìn ánh mắt Tử Yên kiên quyết, hắn không muốn làm nàng tốn sức vào chuyện này, đành thuận theo:

Đạo Hiền sải bước chạy lại, cung kính hành lễ với mấy người.

- Nói đi, có chuyện gì?

- Bệ hạ, Quang Chiếu trưởng lão truyền tin hỏi chuyện lúc trước quyết định thế nào?

Tiêu Thần cúi đầu im lặng.

Tử Yên hỏi:

- Đạo Hiền hãy nói kỹ lại có chuyện gì?

- Không được nói! Trả lời trưởng lão có việc gì sau này bàn tiếp, bản hoàng tạm thời không thể rời khỏi Kế Đô.

- Phu quân!

Tử Yên nghiêm túc nói:

- Tỷ muội chúng ta tuy rằng ngủ say lâu ngày nhưng không phải không biết thế cục hiện giờ của Đại Thiên Giới. Trưởng lão tìm phu quân tất nhiên vì trong chiến cuộc xuất hiện việc không thể giải quyết, cần phu quân ra tay. Vào lúc thế này tỷ muội chúng ta không thể kéo chân phu quân được!

- Đạo Hiền, ngươi nói đi, có chuyện gì? Bản cung bảo đảm ngươi bình yên.

Đạo Hiền nhăn nhó khó xử, do dự nửa ngày cuối cùng không dám hó hé nửa câu.

Tiêu Thần nói:

- Tử Yên đừng làm khó hắn, vi phu không cho hắn nói thì hắn không dám nói. Nếu nàng muốn biết thì vi phu nói cho nàng, Đại Ngụy sắp diệt vong đã thần phục Đại Tần, trưởng lão truyền tin hỏi vi phu muốn ứng đối tình hình này thế nào. Giờ cương vực của Đại Yến tăng vọt, đang cần âm thầm tu dưỡng chỉnh đốn tích góp lực lượng, không tiện khai chiến với Đại Tần, nên vi phu kêu trưởng lão tạm dừng đại quân tiến lên, giảm chiến sự chờ sau này mới quyết định. Giờ nàng yên tâm được chưa?

- Phu quân đừng giấu diếm chúng ta.

Tử Yên khẽ nói:

- Phu quân gánh thù lớn Nhân Gian giới, không đội trời chung với mạch Hỏa tộc, bây giờ là cơ hội tốt nhất để xóa sổ chúng sao có thể bỏ qua? Nếu vì chúng ta khiến phu quân không thể ra tay thì muốn để tỷ muội chúng ta vào tình cảnh nào? Phu quân muốn chúng ta áy náy khó bề yên lòng sao?

- Tử Yên! Nàng biết rõ vi phu không có ý đó!

Giọng Tử Yên dịu lại:

- Phu quân, các thần thiếp biết phu quân đau lòng thương tiếc chúng ta mới không chịu đi. Nhưng xin phu quân yên tâm, tình huống của chúng ta bây giờ xem như ổn định, chỉ cần phu quân đi nhanh về nhanh không chừng ngày mai trước khi chúng ta tỉnh lại thì phu quân đã về. Phu quân, nam tử hán đại trượng phu đỉnh thiên lập địa, nên trọng sự nghiệp, sao có thể vì tư tình nhi nữ bó tay bó chân? Tỷ muội chúng ta chờ phu quân tại đây, xin phu quân hãy mau đến tiền tuyến.

Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi thướt tha quỳ gối:

- Xin phu quân hãy mau đến tiền tuyến!

Tiêu Thần vội nâng các nàng dậy, nhìn ánh mắt bốn nữ nhân kiên quyết, hắn khẽ nói:

- Được rồi, việc này . . . Vi phu đồng ý. Chờ lát nữa các nàng ngủ vi phu sẽ đi tiền tuyến chậm nhất vào lúc này ngày mai chắc chắn vi phu sẽ trở về. Các nàng hứa với vi phu phải chờ vi phu!

Tiêu Thần ngẫm nghĩ, bỗng phất tay, quốc vận Đại Yến hùng hồn trên Đế Cung tách ra bốn luồn nhập vào người bốn nữ nhân.

- Trước khi vi phu trở về không được xua tan quốc vận!

Bốn nữ nhân cúi đầu thưa dạ:

- Vâng thưa phu quân.

Hơn nửa canh giờ sau, khi nhóm Tử Yên lần lượt thiếp ngủ, Tiêu Thần mang các nàng về hậu cung sắp xếp ổn thỏa, phất tay bày ra cấm chế mạnh xung quanh. Làm xong Tiêu Thần chăm chú nhìn bốn nữ nhân một cái rồi xoay người cất bước xé không gian rời đi.

Tiêu Thần chỉ có một ngày, hắn phải hoàn thành hết mọi việc vào lúc này.

Chương 2857vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...