Đạo (Dịch) – Chương 2839

Trong tinh vực đột nhiên tuyền đến tiếng gầm kinh hoàng, sóng âm ầm ầm như sấm, kèm theo là uy áp hơi thở siêu kinh người. Tiếng hét phát ra từ Thi Liêu, không biết xảy ra chuyện gì mà yêu vật khủng bố này sợ như vậy.

Người Thi Liêu căng cứng nhạy bén cảm nhận được hơi thở quen thuộc, hơi thở đó in sâu trong tinh thần của nó, là ngọn nguồn làm nó vừa oán hận vừa sợ hãi nhất. Yêu vật nhìn chằm chằm sâu trong tinh vực, trong dao động không gian có một bóng người bước ra. Tóc đen mắt đen áo xanh, khuôn mặt bình tĩnh nhưng trong mắt Thi Liêu là tồn tại kinh khủng nhất trần đời, mãi đến lúc này nó mới gầm rống thê lương. Thi Liêu hận không thể lao lên xé nát người đó ra ngay, nhưng năng lực cảm ứng nhạy bén khiến cơ thể nó căn cứng không dám nhúc nhích, nếu không kẻ phải chết là nó.

Hai bóng người đang kịch chiến đột nhiên tách ra, hơi thở khủng bố tràn ngập trong không gian chậm rãi tan biến.

Tiên Giới Chi Chủ nhìn sang, ánh mắt nghiêm túc chậm rãi nói:

- Tiêu Thần, chúng ta lại gặp mặt.

Mắt Tiêu Thần lóe tia sáng nói thẳng:

- Thật ra bản hoàng không muốn đến, sinh linh sinh ra trong Đa La Na Già huyết trì không ngờ đã bị Tiên Giới Chi Chủ đoạt xá, càng mượn đó trọng sinh lần thứ hai giáng lâm Đại Thế Giới.

- Hừ! Năm đó tàn hồn của cô phiêu đãng du lịch trong thiên địa, ngẫu nhiên kỳ ngộ vào huyết trì, cho rằng mạng chưa đến cuối. Giờ cô đã quay về, ngươi cũng nên trả lại chí bảo sách phong.

Tiêu Thần cau mày, hắn chưa kịp nói nhiều Di Thần Nguyên đã cười khẩy nói:

- Tiêu Thần, xem ra người có thù với ngươi không chỉ có một mình bản đế, chắc ngươi không ngờ bản đế cũng có hôm nay đúng không?

- Di Thần Nguyên, lúc ở Tiểu Thiên Giới bản hoàng không có ý muốn kết thù kết oán với ngươi, nhưng ngươi nhiều lần bức ép mới có ngày nay.

Di Thần Nguyên lạnh lùng đầy sát khí nói:

- Việc đã đến nước này nói nhảm nhiều làm gì, hay ngươi nghĩ nói câu đó là có thể vơi bớt hận trong lòng bản đế? Tuy bản đế được như ngày này cũng nhờ ngươi ban tặng, nhưng ngươi vẫn phải chết.

Tiêu Thần lạnh nhạt nói:

- Năm xưa bản hoàng chưa từng sợ ngươi, hiện giờ càng sẽ không. Nếu ngươi muốn giết bản hoàng thì cứ ra tay, nói nhiều làm gì.

Ngữ điệu Tiêu Thần bình tĩnh nhưng lộ ra tự tin bá đạo tuyệt đối.

Di Thần Nguyên sầm mặt xuống, phát ra hơi thở nguy hiểm.

Tiêu Thần lạnh lùng đối diện, biểu tình bình tĩnh không chút sợ hãi. Nhờ vào Thất Thải Hồ Lô nên Tiêu Thần có sức chiến đấu mạnh mẽ không sợ gì Di Thần Nguyên, nếu liều một trận thì hắn có chút tự tin. Quan trọng nhất là Tiên Giới Chi Chủ rình rập một bên, nếu hai người đánh hết sức, không cần biết thắng thua ra sao, nếu có bị thương sẽ cho gã ngư ông đắc lợi. Di Thần Nguyên luôn chú ý cẩn thận, không lý nào không biết điều này nên sẽ không dễ ra tay. Huống chi Tiên Giới Chi Chủ và Di Thần Nguyên đang như nước với lửa, kiêng dè nhau nên không có khả năng bắt tay làm khó Tiêu Thần.

Tiêu Thần đã đến Dĩnh Đô tức là suy tính hết mọi thứ rồi.

Di Thần Nguyên hừ lạnh một tiếng:

- Thù hận giữa ngươi và bản đế rồi bản đế sẽ tìm cơ hội thanh toán!

Tiêu Thần nói:

Tiêu Thần liếc qua La Vân:

- Chắc hôm nay Tiên Giới Chi Chủ cũng sẽ không khó xử với bản hoàng đúng không?

Mắt La Vân âm lạnh:

- Chí bảo sách phong đã ở trong tay ngươi, dù hôm nay bình yên thì sau này cô sẽ đòi lại!

Nhưng như Di Thần Nguyên cảm nhận uy hiếp từ người Tiêu Thần, La Vân cũng không dám tùy tiện ra tay.

Tiêu Thần nói:

- Bản hoàng chỉ có thể nói hiện giờ chí bảo sách phong không có trong tay bản hoàng, có tin hay không thì Tiên Giới Chi Chủ tự phán đoán. Bản hoàng đến đây không có ý nhúng tay vào chiến sự của Tần, Sở, chỉ vì muốn báo đáp một phần nhân tình năm xưa, chờ làm xong việc sẽ đi.

Tiêu Thần cất bước xé rách không gian xuất hiện trên tu chân tinh Dĩnh Đô, đi tới trước.

Tu Du Vương, Ngân Nguyệt Vương nhìn người đến, khuôn mặt kích động.

Tu sĩ Thi tộc bị thương mắt hấp háy liên tục, đôi mắt đen ngòm nhìn Tiêu Thần chằm chằm, miệng phát ra tiếng gầm gừ uy hiếp.

Tiêu Thần vụt ngoái đầu liếc qua tu sĩ Thi tộc, hừ nhẹ.

Tu sĩ Thi tộc hét thảm, người như bị trọng kích bay ra sau, chưa rớt xuống đất cơ thể đã tan nát thành mấy cục thịt đen thui rớt lộp bộp. Các tu sĩ Thi tộc khác biến sắc mặt vội thụt lùi, không dám đến gần nữa.

Khuôn mặt Di Thần Nguyên bình tĩnh, một tu sĩ Thi tộc đẳng cấp chí cường Đạo Tôn bình thường không đáng lọt vào mắt gã. Huống chi tu sĩ Thi tộc này đi khiêu khích với Tiêu Thần là tự tìm chết, chết thì chết đi, không đáng tiếc.

Tiêu Thần vung tay áo, lực lượng mạnh mẽ tuôn ra loại bỏ thi độc, lực lượng hắc ám trong người Tu Du Vương, Ngân Nguyệt Vương. Tiêu Thần hơi cau mày, cực kỳ ghét lực lượng hắc ám đó, chán ghét giống như đối với hơi thở trên người Di Thần Nguyên.

Tiêu Thần thu lại suy nghĩ trong lòng, nói với hai người:

- Sở quốc đã mất, nếu hai người đồng ý đi cùng bản hoàng, dù là hiệu trung với Đại Yến hay quy ẩn thì bản hoàng đều không ngăn cản. Nếu không muốn bản hoàng sẽ đi ngay, nhân tình giữa hai chúng ta chấm dứt.

Tu Du Vương, Ngân Nguyệt Vương dắt díu nhau đứng dậy, cung kính hành lễ:

- Chúng ta nguyện đi cùng Yến Hoàng bệ hạ.

Tiêu Thần gật đầu nói:

- Tốt.

Tu sĩ Đại Sở xung quanh trong mắt lộ ra hâm mộ, được chủ Đại Yến mang đi ít ra sẽ thoát khỏi chiến cuộc hung hiểm hiện giờ, tốt hơn bọn họ không biết tương lai sống chết thế nào nhiều.

Tiêu Thần xoay người, đang định mang hai người đi thì bỗng khựng lại. Trong tầm mắt của hắn thấy một nữ tu đẳng cấp Đạp Thiên của Sở quốc, dáng điệu xinh đẹp, cung bào rách rưới nhiều chỗ, mặt hơi trắng nhưng khó che giấu trời sinh lệ chất. Bị Tiêu Thần nhìn qua, nữ nhân biến sắc mặt vội sửa sang trang phục, hành lễ tỏ vẻ cung kính.

Tiêu Thần từng thấy mặt nữ nhân cung trang này.

Trong Táng viên Cơ gia, trước khi Táng Trúc giao hạt giống huyết mạch từng dặn dò Tiêu Thần nếu sau này gặp nàng này thì hỏi giùm một câu: Tại sao.

Từ Tu Chân giới Mạc La trở về, đánh nát đại lục vực ngoại hủy diệt Cửu U Huyết Đằng Vương, Cơ Trường Không từng cho Tiêu Thần xem một hình ảnh, dặn hắn sau này có cơ hội gặp nàng ta thì hỏi giùm một câu: Có từng thật lòng yêu người đó?

Nữ nhân này đang đứng trước mặt hắn.

Tiêu Thần bỗng lên tiếng:

- Nàng là ai?

Tim nữ nhân cung trang rớt cái bịch, lòng sinh ra kính sợ vô tận vội vàng cúi đầu hành lễ:

- Vãn bối xuất thân hoàng thất Đại Sở, không biết chủ Đại Yến kêu có chuyện gì?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...