Có lực lượng vô hình xuất hiện quanh người Hùng Đế, Sở Hoàng phong kín cả hai, với tu vi Hồng Mông khó thể chống đối. Hơi thở tiên thuật Liệt Thiên khiến hai người rợn tóc gáy, chỉ cần một giây là sẽ xé nát xóa sổ hai người. Cảm giác cái chết đến gần làm hai người kinh hoàng.
Hùng Đế rít the thé:
- Tiên Giới Chi Chủ, chúng ta hàng phục, xin người tha thứ chúng ta!
Bóc!
Đột nhiên cơ thịt trên mặt Hùng Đế rách một vết thương dài, vết cắt ngay ngắn như bị lưỡi dao bén liếm qua, máu tuôn ồ ạt chảy xuống môi, miệng tanh máu.
Đó là mùi của cái chết.
Nếu Hùng Đế hét chậm nửa giây có lẽ không chỉ cơ mặt bị rách một chút mà là đầu và nguyên thần của gã.
Hoàng quan trên đỉnh đầu Sở Hoàng bị cắt thành hai nửa, da đầu ứa máu, gã thậm chí nghe tiếng xương bị cắt vang nhẹ. Máu loãng dính đặc ấm áp chảy xuống cổ, nhớp nháp khó chịu, người Sở Hoàng căng cứng không để ý cảm giác đó.
Tiên Giới Chi Chủ chậm rãi thu tay về, giữa hư không tràn ngập hơi thở sắc bén dần tan biến.
Tiên Giới Chi Chủ thản nhiên nói:
- Từ bỏ chống cự, cô sẽ gieo tiên chủng trong nguyên thần của các ngươi, từ nay làm nô bộc cho cô, suốt đời không được chống lại.
Tiên chủng cắm rễ là thủ đoạn khống chế đặc biệt của Tiên Giới Chi Chủ, nếu bị đưa vào nguyên thần, tu sĩ có một ý nghĩ chống lại là tiên chủng sẽ bén rễ nẩy mầm, bộ rễ rậm rạp đâm vào nguyên thần, cướp đi lực lượng nguyên thần của tu sĩ để sinh trưởng nhanh chóng, cuối cùng nguyên thần khô cạn mà chết, tiên chủng cũng tan biến theo. Quá trình này cực kỳ đau đớn gần như từng chút một xé nguyên thần của tu sĩ ra, thủ đoạn này hơi nổi tiếng ở thời kỳ Tiên giới viễn cổ, có tư cách nhận tiên chủng cắm rễ chỉ có Tiên Đế Hồng Mông cảnh.
Vết thương trên mặt Hùng Đế nhanh chóng khép lại nguyên vẹn, gã nghe vậy mặt càng trắng hơn nhưng không dám chống cự, cúi đầu vâng dạ.
Tiên Giới Chi Chủ vung tay áo, có hai đốm sáng như hạt giống màu vàng bay ra chui vào có thể Hùng Đế, Sở Hoàng, chui vào nguyên thần của hai người. Làm xong Tiên Giới Chi Chủ khép mắt lại, Hùng Đế, Sở Hoàng nhăn mặt đau đớn. Tiên chủng rơi vào nguyên thần của hai người toát ra dao động hơi thở kỳ dị tùy ý lật giở ký ức của họ. Lát sau Tiên Giới Chi Chủ mở mắt ra, gã đã biết thế cục hiện giờ của Đại Thiên Giới.
Tiên Giới Chi Chủ nhíu mày nói:
- Tiêu Thần?
Sau khi lấy lại ký ức thì trí nhớ khi là Huyết Vương cũng dung nhập vào nguyên thần, Tiên Giới Chi Chủ dễ dàng nhớ đến thân phận của Tiêu Thần.
Tiên Vương Thủ Lăng cung kính nói:
- Chủ nhân, thần hạ cảm ứng được hơi thở của chủ nhân trên người Tiêu Thần, đúng là chí bảo sách phong.
- Chí bảo sách phong!
Mắt Tiên Giới Chi Chủ sáng rực nói:
- Cô biết ngay hắn không phải người tầm thường, không thì sao có thể chỉ một thời gian ngắn đã đi đến trình độ như hôm nay. Nhưng cô vương đã trở về thì hắn phải trả lại chí bảo sách phong!
Hùng Đế do dự nói:
- Thưa chủ nhân, lúc trước thần hạ từng đánh với Tiêu Thần, nếu không sai lầm thì chí bảo sách phong đã không còn trong tay hắn.
- Chủ nhân anh minh.
Tiên Giới Chi Chủ nhìn Cam Nhị, khóe môi cong lên:
- Năm xưa ngươi từng phản bội cô nhưng không ngờ cô sớm chuẩn bị, chưa chết thật. Cô từng giữ một tia nguyên thần chưa diệt, phiêu dạt vào hạ giới tu dưỡng cho đến nay. Giờ lực lượng của ngươi nằm trong vòng khống chế của cô thì không thể phục hồi hoàn chỉnh. Chờ cô tìm được ngươi sẽ cho ngươi chết không có chỗ chôn!
Tiên Giới Chi Chủ ngoắc tay, Cam Nhị bị phong trấn rơi vào tay gã, biến mất.
Làm xong Tiên Giới Chi Chủ vụt xoay người nhìn hướng sâu thăm thẳm, trầm giọng nói:
- Khi cô không ở thì Đại Thiên Giới do các ngươi nắm giữ, hiện giờ cô đã quay về, mọi thứ sẽ tan biến quay về quỹ tích duy nhất. Từ ngày hôm nay cô trùng kiến Tiên giới, truyền tin cho các nước trong vòng một tháng phải đầu hàng, ai không tuân lệnh giết không tha! Tiên Giới Chi Chủ viễn cổ quay về Đại Thiên Giới, tước địa vị hoàng thất Đại Sở, khống chế cương vực Đại Sở trùng kiến Tiên giới. Tiên dụ phát ra thông truyền các nước, thời hạn là một tháng phải quy hàng, ai chống cự giết không tha!
Tin tức truyền ra, Đại Thiên Giới chấn động!
Trong lúc các nước khẩn trương ứng đối lại xảy ra biến cố.
Đại Tần đột nhiên ra tay, trú quân biên cảnh thừa dịp Đại Sở hỗn loạn đã tấn công, Hắc Thi thiết kỵ giết vào cương vực Đại Sở, một hơi phái ra ba ngàn ức đại quân, quân lực hùng mạnh khiến các nước hết hồn. Không ai ngờ vào lúc thế này Hắc Ám Tần Đế Di Thần Nguyên đột ngột tấn công đánh vào Đại Sở.
Hôm đó cường giả đại doanh biên cảnh Đại Sở đều bị một con Thi Liêu khủng bố đánh chết, trong một ngày quân doanh bị đánh sập. Mấy tháng sau Hắc Thi thiết kỵ Đại Tần tiến quân siêu nhanh liên tục chiếm hai mươi ba tinh vực của Đại Sở, đến gần Dĩnh Đô. Hùng Đế, Sở Hoàng ra tay đều bị Đệ Nhị Tổ Thi, Chủ Cửu U Địa Cung liên hợp đánh lui. Tiên Giới Chi Chủ lại giáng lâm Đại Thiên Giới không biết vì sao chưa lộ mặt.
Trong phút chốc Đại Tần khí diễm ngút trời.
Liên minh hai nước Hàn Đường, liên minh ba nước Triệu, Ngụy, Tề cảm thấy bất an, điều động đại quân tập trung ở biên giới để ứng đối bất trắc.
Đại Yến lặng im, đại quân trong quốc cảnh tăng tốc chỉnh hợp tranh thủ sớm nâng lực lượng lên đến đỉnh. Bên ngoài tinh hệ có tu chân tinh Dĩnh Đô, thiết kỵ Đại Tần tạm cắm trại nghỉ lấy sức, trọng quân tập kết đi Đại Sở, hai bên tạm bày thế giăng co.
Hùng Đế, Sở Hoàng đóng giữ nơi này, biểu tình nghiêm nghị.
Từ lúc Đại Tần bắt đầu xâm nhập thì họ đã báo với Tiên Giới Chi Chủ, được trả lời là cố gắng ngăn cản nhưng không thể để mất Dĩnh Đô, tránh cho khí vận Tiên giới mới bị thương nặng. Nhưng hiện giờ muốn làm được điều này rất khó khăn. Hắc Ám Tần Đế còn chưa ra tay, Đệ Nhị Tổ Thi, Chủ Cửu U Địa Cung đã nhe răng nanh mạnh mẽ, đó là ba sức chiến đấu đỉnh cao đẳng cấp Hồng Mông. Dù Hùng Đế, Sở Hoàng hết sức đối kháng nhưng không thể ngăn cản chiến cuộc. Bị Hắc Thi thiết kỵ Đại Tần trùng kích, e rằng Dĩnh Đô không chống được bao lâu.
Nhưng mặc kệ có khó khăn hay không thì bọn họ phải dốc hết sức ra tay, vì đây là mệnh lệnh Tiên Giới Chi Chủ dành cho Hùng Đế, Sở Hoàng, không cho phép có sai sót gì.
***
Bình luận