Đạo (Dịch) – Chương 2829

Tiêu Thần đột nhiên ra tay, ánh mắt hờ hững nhìn thần thông khủng bố, giơ tay chộp.

Tiêu Thần thốt hai chữ:

- Tước đoạt!

Thanh âm lạnh băng không lên không xuống, nhưng hai chữ đơn giản ẩn chứa lực lượng vô hình đại biểu quy tắc cao nhất, không cho phép chống đối.

Ngay sau đó mắt bốn Hồng Mông chẳng còn vẻ mừng như điên, lạnh lẽo sinh ra trong lòng. Bọn họ hừ khẽ, mặt tái nhợt, ngực như bị búa tạ đập, chân liên tục thụt lùi, con ngươi co rút như lỗ kim, mắt tràn đầy sợ hãi nhìn Tiêu Thần.

Trong khoảnh khắc bốn lão quái Hồng Mông phát ra thần thông cường đại bị cướp mất quyền kiểm soát, chuyện này hoàn toàn vượt qua dự đoán của họ.

- Đảo ngược!

Tiêu Thần chụp tay xuống vung nhẹ, sông tinh vực đen đặc quánh lặng lẽ chảy mà Yến Chân Tử triệu hoán ra, bàn tay lửa đỏ thẫm như máu mà Ngụy Nguyên Thiên đập xuống, Điền Tề Quân hội tụ thanh mộc chi khí cô đọng thành dây leo, Triệu Thác Thiên đánh ra một đấm lực lượng khủng bố, tất cả đảo ngược hướng tấn công chủ nhân.

Một chộp một vung, thế cục đảo ngược, giơ tay nhấc chân tước đoạt thần thông của bốn Hồng Mông tấn công ngược lại họ.

Bốn Hồng Mông hoảng hồn gầm rống vội giơ tay ngăn cản. Nhưng thần thông đánh hết sức chính bọn họ cũng khó chống lại, lực lượng muốn giết Tiêu Thần giờ thì họ phải chịu đựng.

Toàn bộ tinh vực rơi vào lực lượng hủy diệt vô tận, lực lượng cuồn cuộn tàn phá, mỗi phần dao động ẩn chứa lực lượng làm người ta tuyệt vọng. Không gian bị lực lượng xé tan nát, tu chân tinh bỏ hoang phía gần đó bị Yến Chân Tử đóng băng giờ bị lực lượng khủng bố va chạm đánh nát thành các mảnh nhỏ đủ cỡ, lực lượng cuồn cuộn đè ép làm nó nổ tiếp rồi tan biến đi.

Nguyên Đại Thiên Giới hễ là tu sĩ từ Sáng Thế cảnh trở lên đều cảm giác rõ ràng dao động hơi thở khủng bố phát ra từ nơi này, sắc mặt bọn họ nhanh chóng đổi màu, đáy mắt đầy sợ hãi. Lực lượng đẳng cấp này đã là tồn tại chí cao vô thượng trên cõi đời, một lũ nhỏ xíu đã có thể giết bọn họ dễ dàng, xóa sổ khỏi cuộc đời.

Tu sĩ có tư cách biết tình hình hiện tại trong cương vực Đại Yến đều rung động mãnh liệt. Trong đầu bọn họ hiện ra một bóng hình áo xanh, bất giác sinh ra sự kính sợ mãnh liệt.

Đối mặt Hồng Mông tám nước liên hợp vẫn có sức đánh một trận, chủ Đông Yến quá mạnh.

Toàn tinh vực dần yên tĩnh lại, bốn Hồng Mông bị thần thông của mình oanh kích đẩy lui, mắt vô cùng rung động nhìn Tiêu Thần.

Mặt Điền Tề Quân tái nhợt, ảo ảnh cổ mộc kéo dài ra dây leo quất trúng làm khí huyết quanh người gã sôi trào, đã bị thương nặng. Quan trọng nhất là Tiêu Thần biểu hiện rất nhẹ nhàng, hắn không mất chút sức nào, tùy ý hóa giải thế công bốn người liên hợp, tước đoạt thần thông của bốn người, bị thương ngược bọn họ.

Thủ đoạn như vậy khiến người sợ biết bao!

Giờ phút này đối diện Tiêu Thần, tim Điền Tề Quân dập nhanh, cảm giác cực kỳ nguy hiểm khiến gã điếng hồn. Từ khi Điền Tề Quân bước vào Hồng Mông lần đầu tiên gặp lại cảm giác này, biểu minh Tiêu Thần có uy năng khủng khiếp mà gã không thể đối kháng, có thể tạo ra sát thương trí mạng cho gã. Dù bất chấp tất cả điều động quốc vận Đại Tề gia cố vào cơ thể để chiến đấu chưa chắc bù đắp được chênh lệch lực lượng to lớn giữa hai người.

Nghĩ đến đây mặt Điền Tề Quân càng tái nhợt hơn, gã bỗng giơ tay vỗ chưởng xuống. Một luồng sáng xanh mơ hồ từ vị trí gã chụp xuống lan nhanh bốn phía, mơ hồ thấy các ảo ảnh dây leo xanh đan chéo nhau thành cái lưới lớn. Cùng lúc đó Điền Tề Quân thụt lùi lầm lũi bỏ đi.

Tiêu Thần bày ra lực lượng mạnh mẽ khiến Hồng Mông Đại Tề không dám chống đối nữa, gã lựa chọn lùi bước tránh né.

Triệu Thác Thiên sắc mặt liên tục thay đổi, thấy Điền Tề Quân rút đi thì thầm thở dài.

Cuối cùng Triệu Thác Thiên quyết định, chắp tay nói với Yến Chân Tử:

- Bản tôn không thể tiếp tục xen vào việc này nữa, cáo từ.

Khi nói chuyện Triệu Thác Thiên luôn cẩn thận đề phòng phản ứng của Tiêu Thần, thấy hắn không định ngăn cản thì thở phào nhẹ nhõm, lòng có chút cay đắng. Từ sau hôm nay trong Đại Thiên Giới trừ hai nước Đại Tần, Đại Sở ra cường quốc thứ ba nổi lên đã không thể tránh. Đại Triệu và Đại Yến tiếp giáp quốc cảnh, sau này e rằng không có ngày bình yên.

Triệu Thác Thiên vừa cảm thán vừa phất tay xé rách không gian bước vào trong rời đi.

Yến Chân Tử sắc mặt âm trầm, lòng vừa kinh vừa giận, khi nhìn Tiêu Thần thì tràn đầy sợ hãi. Yến Chân Tử không nghĩ ra nếu Tiêu Thần không có chí bảo sách phong mà Tiên Giới Chi Chủ để lại thì tại sao lực lượng cứ tăng vùn vụt? Hiện giờ đã có lực lượng gần như vượt qua đẳng cấp Hồng Mông, dù là bọn họ cũng khó thể đấu lại hắn. Lòng lão quái này lần thứ hai thấy hối hận, nếu năm xưa ác chút thà hao tổn quốc vận giết Tiêu Thần thì đâu đến nỗi như ngày nay. Bi ai và cay đắng tràn ngập trong ngực Yến Chân Tử, nhìn Điền Tề Quân và Triệu Thác Thiên lần lượt bỏ đi, lão đã dự đoán được tương lai của Đại Yến.

Hiện giờ dù là Yến Chân Tử cũng bất lực không thể cứu vãn.

Lúc này có một người kinh giận, sợ hãi càng nhiều hơn Yến Chân Tử, đó là Ngụy Nguyên Thiên Hỏa tộc Đại Ngụy. Ngụy Nguyên Thiên rất rành tính cách của Tiêu Thần, biết giữa hai người không có thù hận có thể giải hòa, mối thù này chỉ kết thúc khi một bên bị hủy diệt hoàn toàn. Nếu không thể giết Tiêu Thần thì chờ đợi mạch Hỏa tộc là kết cục diệt tuyệt.

Sao Ngụy Nguyên Thiên có thể chấp nhận loại kết quả này!

Ngụy Nguyên Thiên gầm lên, mắt tràn đầy giết chóc điên cuồng:

- Yến Chân Tử, hai nước Đại Yến, Đại Ngụy chúng ta đều có mối thù sâu như biển không thể xóa nhòa với Tiêu Thần, nếu không đối kháng lại cuối cùng chỉ có đường diệt tuyệt. Bản tôn không tin hắn thật sự có lực lượng trấn được Hồng Mông, chúng ta hãy rút quốc vận liều mình chiến một phen, giành một đường sống cho tộc mạch của mình!

Yến Chân Tử vụt ngẩng đầu:

- Được!

Chớp mắt uy áp hùng hồn giáng lâm tinh vực.

Yến Chân Tử, Ngụy Nguyên Thiên rút đi quốc vận, phát huy sức mạnh của mình đến tột độ. Không gian lan tràn dao động, nửa bên tinh vực hóa thành màu xanh biếc, biển cả mênh mông bát ngát hiện ra từ dao động hư không, sóng biển cuồn cuộn phát ra lực lượng thủy linh như thực chất, mỗi tấc chấn động là có lực lượng hủy thiên diệt địa. Trong nước biển có sinh linh kỳ lạ nửa người nửa cá, mình đầy vảy giáp không ngừng vái lạy, miệng phát ra tiếng hét cuồng nhiệt. Từng đợt lực lượng tín ngưỡng tinh thuần tuôn ra từ đỉnh đầu chúng nó hòa vào đại dương.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...