Đạo (Dịch) – Chương 2818

- Được, bản hoàng đồng ý. Nếu Hữu Yến có thể phá vỡ trận của Trung Yến Kế Đô thì bản hoàng sẽ hết sức bảo vệ tu chân tinh Kế Đô không bị chém giết lan đến!

Tiêu Thần vung tay áo, một đoàn sáng vàng dao động trong lòng bàn tay hắn, mơ hồ thấy ảo ảnh phù văn cực kỳ phức tạp tinh xảo, từng đợt dao động hơi thở cường đại phát ra.

- Đây là truyền thừa Đệ Tam Đạo Tôn Chiến Thần cung, là vật lúc trước bản hoàng nhận lời, xin Tây Đồng trưởng lão nhận lấy.

Truyền thừa Đạo Tôn Chiến Thần cung!

Mắt Tây Đồng sáng rực bắn ra hai luồng sáng, tâm cảnh như nàng giờ phút này cũng không kiềm được tim đập nhanh. Đối với tu sĩ Đạp Thiên Tam Bộ bị kẹt tại chỗ trong năm tháng vô tận như Tây Đồng thì được truyền thừa Đạo Tôn nghĩa là trải phẳng con đường vào Hồng Mông. Tức là nếu Tây Đồng có thứ này, luyện hóa dung nhập vào người thì chỉ khoảng vài trăm năm sẽ thuận lợi đột phá Hồng Mông, thành tồn tại đỉnh cao trên cõi đời này.

Đối mặt hấp dẫn như thế làm sao Tây Đồng bình tĩnh nổi?

Đáy mắt Quang Chiếu lóe tia cảm động, lão biết Tiêu Thần dứt khoát đưa ra truyền thừa Đạo Tôn lí do lớn nhất là vì nể tình lão, vì tin tưởng lão nên cũng tin Tây Đồng mà lão giới thiệu. Vì lý do này Quang Chiếu càng cẩn thận hơn.

- Tây Đồng, trước đây bản tôn đã nghị định với nàng trước khi được truyền thừa Đạo Tôn phải lập đại nguyện Hồng Mông hiệu trung chủ Đông Yến của ta, không được có chút ý nghĩ phản loạn nếu không cả đời không thể vào Hồng Mông nửa bước!

Tây Đồng trưởng lão nghe vậy hít sâu, sắc mặt dần bình tĩnh lại liếc qua Quang Chiếu, cười nhạo:

- Ngươi gọi ta đến Đông Yến ta liền tới, chưa từng nghĩ ngươi sẽ hại ta. Chẳng lẽ ngươi lo ta hại ngươi sao? Đã đồng ý hợp tác thì bổn tọa tất nhiên sẽ gánh vác trách nhiệm của mình chứ không như ai đó chuyện đến trước mắt co đầu rụt cổ, không có chút khí độ gánh vác!

Vẻ mặt Quang Chiếu lúng túng nạt:

- Tây Đồng! Bản tôn đang nói chuyện truyền thừa Đạo Tôn với nàng, đừng nói sang chuyện khác!

Tây Đồng tức giận cãi lại:

- Hừ! Chẳng lẽ ngươi dám làm còn không cho bổn tọa nói? Hay định dùng thân phận tu sĩ Hồng Mông đè đầu ta? Lúc ngươi còn ở Đạp Thiên cảnh, ta là Sáng Thế mà không sợ ngươi, hiện tại sợ ngươi sao?

Cơ mặt Quang Chiếu cứng ngắc.

Tiêu Thần hòa giải:

- Ta tin tưởng Quang Chiếu trưởng lão sẽ không nhìn lầm người, nếu Tây Đồng trưởng lão không muốn thì có thể không cần lập đại nguyện.

Tiêu Thần mới nói xong Tuyền đã lạnh lùng nói:

- Không được, không lập đại nguyện thì không thể giao truyền thừa Đạo Tôn cho nàng. Việc này liên quan rất lớn, không thể bị tình riêng ảnh hưởng. Tây Đồng trưởng lão, xin hãy lập đại nguyện Hồng Mông đi.

Tiêu Thần cau mày:

- Tuyền . . .

- Quốc sư nói không sai, việc này liên quan rất lớn, không có đại nguyên Hồng Mông trói buộc không được. Không phải bổn tọa không muốn thề nguyền, chỉ vì nhớ đến việc làm của ai đó ngày xưa nên lòng phẫn uất một chút.

Tây Đồng nghiêm túc nói:

- Hôm nay Yến Tây Đồng tôn thất mạch Hữu Yến Đại Yến lập đại nguyện Hồng Mông, được truyền thừa Đạo Tôn thì sẽ trung với Tiêu Thần chủ Đông Yến, từ nay về sau không có chút ý nghĩ phản trắc.

Nếu trái lời thề thì cả đười cảnh giới trì trệ tại chỗ, không vào Hồng Mông!

Đại nguyện Hồng Mông hoàn thành, giữa Tây Đồng và Tiêu Thần sinh ra cảm ứng, đó là lực lượng trói buộc của đại nguyện.

- Tây Đồng tham kiến bệ hạ!

Đã lập đại nguyện hiệu trung thì phải chào lại để tỏ lòng tôn trọng.

Tiêu Thần cười nói:

- Tây Đồng trưởng lão đừng đa lễ, xin hãy đứng lên đi. Truyền thừa Đạo Tôn ở đây, trưởng lão hãy cất kỹ đừng để bị người phát hiện. Bản hoàng trước tiên chúc trưởng lão sớm ngày bước ra một bước lên cảnh giới Hồng Mông.

Tiêu Thần vung tay áo, truyền thừa Đệ Tam Đạo Tôn rơi vào tay Tây Đồng. Nàng cảm nhận từng đợt hơi thở truyền ra từ phù văn màu vàng, lòng có cảm xúc, bình cảnh phong kín tu vi trong người dần dao động.

Tây Đồng chưa từng khẳng định như bây giờ rằng không lâu sau nàng sẽ chính thức bước vào Hồng Mông, chưa chạm tới nhưng đã cảm ứng được cảnh giới đó. Mặt Tây Đồng đỏ hồng khom người vái, dung nhập truyền thừa Đệ Tam Đạo Tôn vào người. Hơi thở của Tây Đồng thay đổi về mặt bản chất, sự biến đổi này chỉ có Đạp Thiên Tam Bộ hoặc Hồng Mông vô thượng mới phát hiện ra, đó là cảm giác sắp đột phá phá kén thành bướm.

Mặt Quang Chiếu hiện nét mừng, tay lóe linh quang, một cái ấn quốc khí màu vàng hiện ra trong tay:

- Nàng tạm mang thứ này trên người có thể che giấu hơi thở trong người không bị Yến Chân Tử phát hiện, mọi việc . . . nhớ cẩn thận chút.

Tây Đồng hừ khẽ, chộp lấy ấn quốc khí, vẻ mặt khinh thường nhưng mắt lóe tia vui vẻ.

Tây Đồng cung kính hành lễ:

- Bệ hạ, Tây Đồng xin đi trước, ở trong Kế Đô chờ đợi bệ hạ giá lâm!

Tây Đồng kéo mũ trùm đầu lên, xoay người đi không thèm nhìn Quang Chiếu cái nào.

Quang Chiếu nhìn bóng lưng Tây Đồng đi xa, biểu tình phức tạp, có do dự, lo lắng, cuối cùng hóa thành tiếng thở dài, vẻ mặt cô đơn.

Tiêu Thần nhíu mày hỏi:

- Trưởng lão trước kia quen Tây Đồng trưởng lão?

Quang Chiếu cười khổ gật đầu, hôm nay Tiêu Thần đều thấy hết, sao có thể không phát hiện.

Quang Chiếu không giấu diếm:

- Năm xưa bản tôn mới vào Đạp Thiên cảnh từng đến tu chân tinh chỗ mạch Hữu Yến mấy tháng giao lưu tâm đắc tu luyện, gặp Tây Đồng tại đó. Năm xưa nàng . . . Ài, năm đó ta cố chấp với thù hận chỉ lo tu luyện, không rảnh quan tâm việc này nên hơi hờ hững với nàng.

- Sợ là khi đó trưởng lão nghi ngờ Hữu yến nên từ đó không gặp mặt Tây Đồng trưởng lão nữa, lo lắng việc này mang đến kiếp nạn cho nàng đúng không? Nếu trong lòng trưởng lão không có Tây Đồng trưởng lão thì không cần làm việc. Tình thế ngày xưa dồn ép, giờ trưởng lão không còn bị gì cản trở nữa, vẫn muốn tiếp tục sai lầm lúc trước không chịu sửa đổi sao?

- Năm . . . năm xưa bản tôn từ chối thẳng nàng, tu sĩ thánh địa đều biết, khiến nàng mất hết mặt mũi. Bản tôn sợ nàng hận bản tôn còn không kịp, làm gì cho bản tôn cơ hội bồi thường. Hơn nữa Tây Đồng vốn là kiêu nữ trong ba Yến, có vô số tu sĩ ưu tú của Yến tôn thất có ý với nàng, bản tôn không biết nàng hiện giờ có đạo lữ chưa, lỗ mãng mở miệng thì không hay.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...