Mọi người trong điện cùng khom người hành lễ:
- Đế sư đại nhân nói đúng, chúng ta chúc mừng bệ hạ!
Yến Hoàng cười càng tươi, xua tay ra hiệu mấy người đứng dậy.
Không biết Yến Hoàng nghĩ gì bỗng nét mặt sa sầm, một lúc sau nói:
- Đại Thiên Giới có chín đế quốc, trong quân chủ đương thời trừ trẫm ra còn một người tiến vào Hồng Mông.
Nhạc Nghị biết ý của đế, chắp tay nói:
- Chủ Đông Yến chỉ là ỷ vào thủ đoạn nào đó mới có sức mạnh chống lại Hồng Mông, còn chủ Đại Yến ta mới thật sự vào Hồng Mông. Hắn so với bệ hạ kém quá xa!
- Lão sư nói đúng nhưng Đông Yến quốc là tai họa ngầm lớn cho Đại Yến ta, nếu không thể trừ thì trẫm khó yên lòng.
Tim Nhạc Nghị rớt cái bịch, Yến Hoàng tràn đầy ám chỉ khi nói câu đó. Nhạc Nghị biết bệ hạ rất hận Tiêu Thần, hiện giờ tu vi đột phá thì hết muốn nhịn nữa. Hiện nay quốc vận Đại Yến trướng lớn, trong nước chuẩn bị cũng dần xong hết, xem như cơ hội xuất động rất tốt.
Loạn thế sắp đến, vậy hãy để Đại Yến mở nó ra!
Nghĩ đến đây Nhạc Nghị không do dự nữa, tiến lên một bước nói:
- Đông Yến là họa lớn, thần xin bệ hạ ra lệnh san bằng nước đó, chém quân thần!
- Xin bệ hạ ra lệnh san bằng!
Yến Hoàng đứng thẳng dậy, mắt lấp lóe tia sáng lạnh:
- Đông Yến sắp diệt vong đến nơi!
Khang Ninh cung, không khí vui vẻ.
Cận thị, cung nữ trên mặt đầy hân hoan. Bệ hạ đột phá Hồng Mông, Huyền phi nương nương tấn phong hoàng quý phi, đã là người có địa vị cao quý nhất trong hậu cung Đại Yến. Chờ sau này sinh hoàng tử là sẽ được địa vị hoàng hậu cao quý, mẫu nghi thiên hạ! Nô bằng chủ quý, chủ tử địa vị càng cao thì kẻ dưới cũng tùy theo gà chó lên trời, bọn họ không vui sao được.
Chờ cận thị tuyên chỉ lĩnh thưởng rời đi, người trong cung điện cùng quỳ xuống, vui vẻ nói:
- Chúc mừng nương nương tấn hoàng quý phi, địa vị tôn sùng là đệ nhất nhân hậu cung Đại Yến ta!
Thành Thành ngồi trên ngai báu xa hoa bới búi tóc cung đình, trang sức châu báu điểm xuyết. Nàng mặc hoa bào phượng văn, dáng vẻ thong dong lộ uy nghi.
Nghe chúc mừng Thành Thành không mấy vui vẻ, phất tay nói:
- Thưởng.
Phụ nhân đứng bên cạnh mặc váy dài tử la, quanh năm ở trong cung khiến nàng bất giác nhiễm khí độ thiên gia.
Phụ nhân nghiêm mặt càng có vẻ khắc nghiệt:
- Hoàng quý phi thưởng, các ngươi có thể đến khố phòng lĩnh. Hôm nay nương nương mệt nhọc cần nghỉ ngơi, các ngươi đi xuống đi, đừng quấy rầy nương nương nghỉ ngơi.
Cung nhân trong điện đã quen nhìn chủ tử nhiều năm qua sủng nhục vẫn bình tĩnh nên không ngạc nhiên, bọn họ hành lễ rồi ra ngoài điện đi lĩnh thưởng.
- Đa tạ cô cô!
Chờ mọi người đều đi hết chỉ còn lại Thành Thành và phụ nhân.
Thành Thành mở miệng nói:
- Vân di, năm xưa ta mới vào hậu cung, được sủng ái bị người ghen ghét, ngươi vì chấn nhiếp nô bộc trong cung buộc phải làm ra dáng vẻ nghiêm khắc. Hiện giờ ta đã là hoàng quý phi vị, chắc không còn ai dám âm thầm giở trò ác nữa, Vân di hãy thả lỏng chút đi.
Phụ nhân hơi thả lỏng cơ mặt:
- Nương nương đã là hoàng quý phi, mỗi tiếng nói cử động tất nhiên hấp dẫn các ánh mắt trong hậu cung thậm chí tiền triều, càng như vậy càng không thể có chút sai lầm, làm chuyện gì cũng nên cẩn thận chút. Nhưng hình như hôm nay nương nương không vui?
- Bệ hạ đột phá, quốc vận tăng lớn, với tính cách của bệ hạ sao có thể nhẫn nhịn nữa, sợ là không lâu sau sẽ ra tay với Đông Yến. Nếu có thể thì ta thà không cần tôn vị hoàng quý phi, chỉ hy vọng tranh thủ thêm chút thời gian cho quốc công. Những gì bây giờ vốn không phải điều ta muốn, cho dù hoàng quý phi được muôn vàn cao quý cũng không nghĩa lý gì với ta.
Thành Thành lắc đầu tính nhẩm thời gian:
- Thôi, tạm gác chuyện này lại, nên uống thuốc.
Phụ nhân biến sắc mặt, không như bình thường đi lấy thuốc ngay mà im lặng một lúc rồi nói:
- Nương nương, bệ hạ đã hạ chỉ chờ sau này nương nương sinh long tử sẽ làm thái tử, người thân làm vị trí hoàng hậu cao cả. Nương nương không suy xét dựng dục hài nhi cho bệ hạ sao?
- Ta biết Vân di một lòng vì ta, nhưng có một số việc Vân di nên biết. Năm xưa bệ hạ đưa quốc công vào Tinh Vực Tội Ác thì tim ta đã chết, chỉ còn lại thân xác này, chỉ vì chờ quốc công trở về, hoặc tuyệt vọng báo thù cho quốc công sau đó xuống dưới lòng đất tìm quốc công.
- Nhưng bây giờ quốc công đã bình an, còn là chủ Đông Yến, tại sao nương nương vẫn không thể buông bỏ chuyện cũ năm xưa?
Thành Thành chậm rãi nói, ánh mắt bình tĩnh nhìn phụ nhân:
- Đúng là quốc công chưa chết, ta ở hậu cung nhưng không phải không biết chuyện trong Đại Thiên Giới. Vân di vì phòng ngừa ta biết chuyện làm ra hành vi quá khích nên nghiêm lệnh cung nhân không được nhắc tới trước mặt ta. Nhưng thân phận như ta nếu muốn biết thì Vân di làm sao ngăn được? Bệ hạ mấy lần muốn giết quốc công, Đại Yến và Đông Yến thế như nước với lửa, tất nhiên không thể cùng tồn tại trên đời. Ta biết quốc công mới là nam nhân như rồng trên cõi đời này, nếu thật sự đánh nhau thì Đại Yến thua chắc. Khi đó nếu quốc công ác muốn giết hài nhi của ta nhổ cỏ tận gốc, hoặc khiến hài nhi gánh mối thù nước mất nhà tan, cả đời chìm trong thù hận, muốn giết quốc công vực dậy lại Đại Yến thì sao? Ta sao có thể vì kéo dài hậu đại của bệ hạ mà khiến hài nhi của ta sinh ra trên đời gánh chịu bao điều cực khổ?
Thành Thành không nói nhiều nữa nhưng ánh mắt kiên quyết.
Phụ nhân khẽ thở dài, đi vào hậu điện lấy một viên thuốc to cỡ ngón cái không màu không mùi.
Thành Thành nuốt vào, hơi cau mày lộ nét đau đớn. Muốn giấu Yến Hoàng, giấu diếm thái y viện, giấu tất cả người trong Đế Cung, âm thầm không để mình mang thai thì phải chịu chút đau khổ.
Thật lâu sau mặt Thành Thành trắng bệch trán ướt mồ hôi:
- Vân di, dìu ta đi tháp nghỉ ngơi một chút.
Mắt phụ nhân lộ tia đau lòng, thở dài lật đật dìu Thành Thành cẩn thận đi hậu điện.
***
Quang Chiếu đứng trước khung cửa sổ ngước nhìn bầu trời, nhíu chặt mày, ánh mắt rầu lo.
- Năm xưa bổn tọa đã nhìn ra Yến Hoàng được huyền nữ bổ sung đủ khí vận thì tương lai sẽ có ngày bay lên trời, nhưng không ngờ nó đến mau như vậy. Không biết Tiêu Thần đã chuẩn bị sẵn sàng nghênh đón giông tố sắp đến chưa?
Bình luận