Đạo (Dịch) – Chương 2795

Cối xay này là Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn mà Tuyền lấy từ tay Tiêu Thần, không biết bị gã đặt trong tinh vực này từ khi nào. Mấy ngàn khối thiên thành đủ cỡ trôi nổi quanh tinh vực, trên mỗi khối thiên thạch đặt một viên Tiên Tinh. Nếu không phải kiếm được hơn hai vạn Tiên Tinh trong kho báu mạch Thần Cơ thì Tuyền không nỡ bỏ vốn lớn như vậy. Mượn lực lượng Tiên Tinh bày ra đại trận, hoàn toàn cách ly tinh vực khỏi Đại Thiên Giới, tránh cho bị người phát hiện.

Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn yên lặng xoay tròn trong tinh vực này, mỗi khi nó chuyển động một vòng là trong hư không sẽ có thêm vô số vong hồn tựa như bị hút đến. Vong hồn gầm róng thê lương bị Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn nuốt mất, càng nuốt thể tích của nó từ từ to ra, hai chữ Hoàng Tuyền càng đẫm máu, máu cuộn trào như hai nguồn suối máu tuôn ra. Màu đỏ thẫm làm người nhìn lòng sợ hãi.

Không biết có phải là ảo giác, mặt trái Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn thủng lỗ chỗ, nhìn như không có quy luật nhưng nếu liên kết lại mơ hồ hình thành một chữ triện cổ. Không phải tiên văn của Tiên giới mà càng xa xưa hơn, là chữ trong thế giới man hoang thiên địa mới thành, mỗi chữ ẩn chứa chí lý thiên địa, có lực lượng thần hình vô cùng cường đại.

Chữ triện cổ mặt trái Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn phiên dịch thành chữ hiện tại là ‘sinh’.

Trong một không gian kỳ dị, một quan tài đá màu xanh yên lặng lơ lửng. Quan tài đá không có nắp đậy, có thể thấy người nằm trong đó. Người này thân hình vạm vỡ, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng như dao tước.

Người trong quan tài là phân thân Cổ Ma của Tiêu Thần.

Phân thân Cổ Ma cùng Tuyền tu luyện nhưng không biết sao xuất hiện ở nơi kỳ lạ này. Trong người phân thân Cổ Ma tuy tràn đầy lực lượng cường đại nhưng không toát ra chút hơi thở, nói đúng hơn thân thể Cổ Ma ở đây nhưng nguyên thần thì biến mất.

***

Tinh vực Đại Thiên Giới mênh mông, số lượng tu sĩ vô cùng vô tận, nhưng người chính thức bước lên đường tu đạo chỉ là số ít trong sinh linh mênh mông, nhiều nhất là ức vạn vạn người phàm tục trên đời.

Trong Đại Hàn cảnh, một phàm nhân tinh cấp thấp, di nương Trương gia ở Vu thành ba năm trước sinh được một bé trai. Trương thái gia trung niên được con thì rất vui vẻ, đặt tên là Lý Cẩm Tú, hy vọng đứa bé sau này có tương lai gấm lụa

Thiếu gia Lý gia trời sinh thông minh, đọc sách có tài gặp qua là không quên được, thần đồng nổi tiếng gần xa trong Vu thành, chăm chỉ học hành. Mười hai tuổi thi hướng trúng Giải Nguyên, mười bảy tuổi trúng Hội Nguyên, hai mươi tuổi có tên bảng vàng giành vị trí Trạng Nguyên.

Lý Cẩm Tú liên tục trúng ba nguyên, trong phút chốc triều dã chấn động, được tiếng là Văn Khúc chuyển thế.

Nhân hoàng xem trọng, đường làm quan xuôi chèo mát mái, Lý Cẩm Tú mới đến tuổi ba mươi đã là tể chấp đương triều, quyền khuynh triều dã. Lý Cẩm Tú phụ tá nhân hoàng mười bảy năm, chăm chỉ cần cù không dám thả lỏng chút nào, dốc hết sức trị nước thái bình thịnh thế.

Nhưng rồi tiên hoàng băng hà, tân hoàng đăng cơ bị gian nịnh xúi giục bãi chức người cũ trong triều, chọn dùng nhiều kẻ không tài không đức chỉ giỏi âm mưu tính kế. Lý Cẩm Tú thấy triều cương ngày càng mục nát, dân sinh thiên hạ khó khăn, tấu lên tân hoàng trừ bỏ gian nịnh để tránh làm hỏng giang sơn xã tắc.

Nhưng lời thật thì khó nghe, nhân hoàng tức giận lại nghe gian nịnh xúi giục cắt chức tể chấp của Lý Cẩm Tú biếm làm thứ dân, điều về quê nhà.

Năm đó lão thái gia Trương gia mất, mẫu thân của Lý Cẩm Tú qua đời.

Lại qua mười sáu năm, ngày đông rét nước đóng thành băng.

Lý Cẩm Tú bệnh nặng trong lằn ranh sống chết, tinh thần đã mơ hồ. Lý Cẩm Tú dần không nghe thấy tiếng thê nhi khóc, ốm đau cũng mất, lòng bình an. Khi hấp hối Lý Cẩm Tú nhớ lại đời này, lúc được Trạng Nguyên phong cảnh vô hạn, lúc nhân hoàng vô dụng bị gian nịnh che mắt khiến Lý Cẩm Tú tức giận. Khi phụ mẫu lần lượt qua đời, nỗi đau bơ vơ trên đời. Khi tử tôn đầy đàn quanh quân bên mình vui vẻ. Có cùng thê tử bên nhau bốn mươi năm, tình triền miên. Có hận quát tháo gian tà, chỉ muốn ăn thịt. Bây giờ chỉ còn lại sợ hãi cái chết sắp đến, nỗi sợ từ tận đáy lòng.

Một đời người trải qua vui giận ái ố bi hận sợ gồm bảy vị.

Lý Cẩm Tú mơ hồ có linh cảm, hơi thở tắt, buông tay cõi trần.

Thê nhi tôn tử gào khóc, nhưng không biết một nguyên thần vô hình bay ra khỏi cái xác trên giường bệnh, vẫn là bộ dạng thanh niên, khí độ trầm ổn, trong lấp lánh tia sáng, vẻ mặt dường như có điều ngộ.

Mấy giây sau nguyên thần lẩm bẩm:

- Không biết đây là hồn thứ mấy, chuyển kiếp thứ mấy. Thôi, Tuyền từng nói chờ khi ta hiểu được bảy tình trên đời thì tự nhiên chư hồn hợp nhất, thành tựu nhân đạo. Nếu vậy tiếp tục bước vào luân hồi, tiếp tục cảm ngộ.

Dứt lời nguyên thần quay đầu nhìn mọi người cực kỳ bi thương ở trước giường, khẽ thở dài cất bước biến mất.

Thân thể kiếp luân hồi này đã chết thì mọi chuyện trước đó cũng tan biến, không còn chút gì ràng buộc y nữa.

Y là phân hồn Cổ Ma.

Y là một trong phân hồn Cổ Ma.

***

Đại Thiên Giới gió nổi mây phun mấy chục năm, chín đế quốc giằng co, cuộc chiến hạo kiếp thổi quét Đại Thiên Giới đã gần ngay trước mắt.

Nhưng trước khi đại loạn có thời gian yên tĩnh, các phương tích trữ sức lực âm thầm chuẩn bị.

Náo động ngắn ngủi sau đó là hơn bốn ngàn năm yên lặng. Thế cục các nước ngày càng căng thẳng nhưng Đại Thiên Giới bình tĩnh hiếm thấy. Các nước cố gắng kiềm chế, tập trung tiêu hóa cương vực mở mang, âm thầm tụ tập vật tư tăng mạnh quân lực, sớm ngày đưa quốc lực lên đỉnh mạnh nhất.

Khi đó là lúc chín nước chém giết, đại chiến mở ra.

Đây là tháng ngày bình tĩnh cuối cùng trong Đại Thiên Giới trước cuộc chiến đại tranh.

***

Đông Yến.

Các nước bình tĩnh hơn bốn ngàn năm là thời kỳ Đông Yến quốc phát triển tốc độ nhanh nhất, mỗi qua một ngày quốc thể sẽ mạnh hơn một phần, hiện giờ quốc lực mạnh hơn lúc trước gấp mấy chục, trăm lần.

Các tu chân tinh trung bình trong cương vực chưa từng ngừng nghỉ, hễ là tu sĩ phù hợp yêu cầu từ quân đều sẽ được ban thưởng công pháp, báu vật, Nguyên Tinh, quy cách cao không thua gì tám nước.

Mạch Thần Cơ tông hết sức vận chuyển đúc ra vô số vũ khí hoàn mỹ đưa vào trong quân.

Đại quân Đông Yến từ ban đầu chưa đủ ba trăm ức, mới hơn bốn ngàn năm ngắn ngủi đã tăng lên gần hai ngàn ức. So với tám đế quốc còn chênh lệch lớn nhưng đã là lực lượng không thể khinh thường.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...