Đạo (Dịch) – Chương 2743

Nam tử áo bào xanh hơi ngẩn ra, lập tức đứng dậy, chắp tay nói:

- Đa tạ vị đại ca này, tại hạ Tiêu Thần, hôm nay vừa mới chuyển vào trong thành ở lại.

- Ta gọi Lý Đại Hữu, đây là bà nương của ta, về sau ngươi gọi nàng Lý tẩu là được, chúng ta là hàng xóm, ngày sau có có rất nhiều thời gian thân cận.

Lý Đại Hữu chỉ chỉ, Tiêu Thần nhìn lại, cửa phòng đối diện mở ra, một phu nhân đứng ở trong cửa phòng, trên người nàng mặc quần áo dày đặc, như trước không che được phần bụng nhô cao. Đây là một phu nhân mang thai, khóe mắt có nếp nhăn nhàn nhạt, bộ dạng cũng không xinh đẹp, trên mặt lại mang theo dáng tươi cười cực kỳ ôn hòa.

- Hắc hắc! Hiện tại bà nương nhà của ta cả ngày niệm kinh một lòng hướng thiện, muốn tích phúc cho tiểu gia hỏa còn chưa ra đời của ta. Đáng thương ta một thợ săn, hiện tại bị buộc đến ngay cả đi săn cũng không được. Cũng may bây giờ là mùa tuyết rơi nhiều, trong nhà còn có chút của dư, bằng không thì tiếp tục như vậy sẽ đói chết mất.

Lý Đại Hữu lộ ra vẻ bất mãn, nhưng trên khuôn mặt chất phác lại tràn đầy hạnh phúc.

- Đại Hữu, nhanh trở về, đừng quấy rầy người ta nghỉ ngơi.

- Lập tức trở lại ngay!

Lý Đại Hữu hồi trở lại một câu, cười nói:

- Tiêu Thần huynh đệ, ta về trước, có thời gian đến nhà của ta uống rượu.

Nhìn vợ chồng Lý Đại Hữu cười cười đóng cửa phòng, Tiêu Thần quay đầu nhìn lò than dưới mặt đất, khuôn mặt chậm rãi nhu hòa, phất tay áo đóng cửa phòng, hắn khoanh chân ngồi xuống.

Dùng tu vi của hắn, mặc dù thương thế lại nặng hơn nữa, bằng vào lực lượng thân thể cũng có thể thủy hỏa bất xâm, tự nhiên không sợ trời giá rét, nhưng hành động của vợ chồng phàm tục này, lại làm cho hắn cảm nhận được nhân tình thế gian, nhất thời lòng có nhận thấy, trong mắt không khỏi lộ vẻ mờ mịt.

Nhân tình, nhân tính như vậy, vốn là vật bình thường nhất, nhưng ở trong tu đạo giới, lại gần như tuyệt diệt.

Tu vi càng cao, thần thông càng mạnh, tựa hồ sẽ trở nên càng ngày càng lạnh lùng, vì tư lợi, có thể âm mưu tính toán, có thể lạm sát kẻ vô tội, phản bội thân hữu... Chẳng lẽ đạp vào đại đạo chi lộ, liền chỉ có thể như thế.

Như vậy loại tu đạo chi lộ này, đến tột cùng là đúng? Hay sai?

Trầm mặc một lát, Tiêu Thần chậm rãi lắc đầu, thu liễm ý niệm trong nội tâm. Hắn không nghĩ ra đạo lý kia, có lẽ trong thiên địa này cũng không có người thực minh bạch, nhưng chỉ cần hắn giữ vững điểm mấu chốt trong lòng mình, bảo hộ người mình muốn thủ hộ, cái này đầy đủ.

Người khác như thế nào, hắn không có quyền can thiệp, cũng không muốn can thiệp.

Nghĩ đến đây, hắn một lần nữa đè xuống ý niệm trong đầu.

Từ sau khi ở Đại Ngụy thoát thân, Tiêu Thần thụ thương rất nặng, ở trước khi khỏi hẳn, hắn sẽ không quay về Đông Yến, tiến vào trong tầm mắt của tám đại đế quốc, nếu không tất nhiên sẽ mang đến hung hiểm! Chỉ cần hắn một ngày không lộ diện, liền không có người dám can đảm ra tay với Đông Yến.

Tiêu Thần chậm rãi hấp khẩu khí, đôi mắt khép kín, hô hấp dần dần lâu dài.

Ngày thứ hai, ở phía chân trời, sơ dương mọc lên, Tiêu Thần đẩy cửa phòng, phát hiện tuyết đọng ở trước cửa lại dày hơn rất nhiều, sắp chất đến eo người. Đối diện Lý Đại Hữu đang thanh lý lấy tuyết đọng, phu nhân hắn dựa vào ở trước cửa, tay bưng lấy bình ấm, bàn tay đặt ở phần bụng chậm rãi vuốt ve, trên mặt lộ vẻ yêu thương.

- Tiêu Thần huynh đệ rời giường, hôm qua ngủ ngon giấc không?

Lý Đại Hữu mặt mũi tràn đầy mồ hôi, cỡi da thú ăn mặc áo ngắn, trên đầu nóng hôi hổi.

Tiêu Thần cười gật đầu, khen:

- Thân thể của Lý đại ca thật cường tráng.

- Ha ha, chúng ta là người dựa vào đi săn, một bộ thân thể tốt tự nhiên không thể thiếu.

Lý Đại Hữu chất phác cười, quay người vào nhà mang tới một cái xẻng ném qua:

- Trong nhà ngươi có lẽ còn không có a, thừa dịp tuyết còn rời rạc, chúng ta nhanh thanh lý sạch sẽ, bằng không thì đợi đến giữa trưa, hơi chút hòa tan lại trải qua buổi tối đông lạnh, vậy liền phiền toái.

Tiêu Thần nói đa tạ, hai người vừa nói chuyện vừa động thủ, một giờ sau mới thanh lý hết tuyết đọng.

Lý Đại Hữu lau mồ hôi trên trán, trong miệng hơi có chút thở dốc, nhìn bộ dáng Tiêu Thần tinh thần sảng khoái như trước, không khỏi tấc tắc kêu kỳ lạ, khen:

- Nhìn không ra, Tiêu Thần huynh đệ một bộ nhu nhược, lại có thể lực tốt như vậy.

Tiêu Thần cười nhạt một tiếng nói:

- Khi còn bé trong nhà học qua phương pháp vận khí đơn giản, thể lực tốt hơn thường nhân một chút a.

- Ha ha, Tiêu Thần huynh đệ khiêm tốn, thể lực của ngươi cũng không phải tốt hơn thường nhân một chút đơn giản như vậy ah.

Lý Đại Hữu cười lắc đầu:

- Được rồi, lão ca ta không hỏi nhiều, ta nhìn nhà ngươi còn không có gia cụ nấu cơm, tuyết rơi nhiều sau ngày đầu tiên thanh lý không dễ, ngươi muốn đi ra ngoài mua cũng khó. Hôm nay ở trong nhà của ta ăn cơm, lão ca cho ngươi nếm thử món ăn dân dã, còn có hảo tửu mà tổ truyền ta tự nhưỡng!

- Được rồi, đừng làm cho Tiêu Thần huynh đệ chê cười. Người ta xem xét là người bái kiến các mặt của xã hội, chút rượu ấy của ngươi cũng không biết xấu hổ lấy ra. Nhanh đi chuẩn bị nấu cơm a, lấy thịt khô ra, làm nhiều một ít, trong nhà khó được có khách nhân.

Lý gia phu nhân cười nói.

Thịnh tình của hai người không thể chối từ, Tiêu Thần hơi trầm ngâm, liền cười gật đầu:

- Vậy hôm nay Tiêu Thần liền quấy rầy Lý đại ca và chị dâu.

- Ha ha, bà con xa không bằng láng giềng gần, lão đệ lời này là khách khí rồi, chúng ta vào nhà lại nói chuyện tiếp.

Trong nhà có lò than, bên ngoài băng hàn trong phòng lại ôn hòa như xuân. Vợ chồng Lý gia và Tiêu Thần ngồi đối diện, trên bàn để các món ăn dân dã, trên lò lửa có tửu thủy đang hâm.

Một bữa cơm ăn rất vui vẻ, Lý Đại Hữu uống chán chê, mới bằng lòng thả Tiêu Thần rời đi, cũng hẹn qua hai ngày còn muốn uống thống khoái.

Quay về trong phòng, Tiêu Thần khoanh chân mà ngồi, sắc mặt hắn quy về bình tĩnh, cúi đầu không biết suy nghĩ cái gì, một lát sau trên mặt lộ ra dáng tươi cười nhàn nhạt, đôi mắt chậm rãi khép kín.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...