Đạo (Dịch) – Chương 2738

Bầu trời treo cao năm mặt trời, ánh nắng cực nóng rơi vào đại địa, không khí như muốn thiêu đốt. Đường phố do phiến đá màu đỏ sậm, chính là Hỏa Diễm Thạch ở chỗ sâu trong địa tâm thu thập ra làm thành, có thể hấp thu nhiệt lượng mặt trời, lại chậm rãi phát ra, khiến cho độ ấm trong không khí bị đề cao gấp đôi! Mà loại hoàn cảnh này, đối với tu sĩ Hỏa tộc mà nói lại không còn gì tốt hơn, bọn hắn có thể tự nhiên hấp thu lực lượng hỏa diễm tràn ngập, lại để cho tu vi của mình không ngừng tăng lên.

Một ngày này, ngoài cửa đông của Ly Hỏa thành, có một tu sĩ cất bước mà đến, mặc một bộ trường bào đỏ thẫm, khăn trùm đầu giấu trọn khuôn mặt, đây là quần áo thường thấy nhất của tu sĩ Hỏa tộc. Nhưng ở chung quanh thân thể của hắn, lại không một chút khí tức hỏa diễm, tất cả lực lượng hỏa diễm tiến vào đều sẽ tự nhiên tiêu tán. Chỗ hắn đi qua, hỏa diễm tránh lui, không để chút nhiệt lực nhiễm bản thân.

Trên mặt tu sĩ Hỏa tộc ở chung quanh liên tục lộ ra vẻ kính sợ, kính cẩn lui sang một bên.

Tu sĩ xích bào không có bất kỳ dừng lại, ở trong ánh mắt của mọi người bước vào thành, nhắm về một phương hướng đi nhanh. Bộ pháp của hắn nhìn như không nhanh, tốc độ lại vô cùng kinh người, ngắn ngủn một lát thời gian, đã đi hơn nửa thành trì, đi tới ngoài Ly Hỏa cung.

- Ly Hỏa Vương cung, không phải triệu kiến không được tới gần, nhanh chóng thối lui!

Hắn chưa tới gần, hộ vệ mặc áo giáp đỏ thẫm ở bên ngoài hoàng cung đã phát ra cảnh cáo.

Nhưng người này như không nghe thấy, như cũ cất bước tiến lên, cước bộ của hắn không nhanh, đạp rơi trên mặt đất phát ra thanh âm nhàn nhạt.

- Dừng lại!

Hộ vệ quát chói tai, trường thương trong tay nâng lên, thần sắc đề phòng.

Nhưng lúc này, tu sĩ xích bào đột nhiên phất tay áo, hư không bỗng nhiên tuôn ra lực đạo mênh mông cuồn cuộn, giống như bài sơn đảo hải mang tất cả mà ra! Đôi mắt của mười mấy tên hộ vệ bỗng nhiên trừng lớn, không chờ bọn họ phát ra bất kỳ thanh âm gì, thân thể liền bị lực lượng khủng bố này xé thành phấn vụn!

Oanh!

Trong nổ vang, đại môn hoàng cung bị đánh nát, vặn vẹo biến hình bay ra xa, rơi trên mặt đất phát ra ầm ầm nổ mạnh, mấy vết rạn cự đại xuất hiện, cấp tốc lan tràn, kích thích tro bụi khắp trời!

Tu sĩ xích bào chậm rãi bỏ xuống khăn che đầu, lộ ra khuôn mặt bình tĩnh của Tiêu Thần, ánh mắt hắn lạnh như băng đảo qua chung quanh, trực tiếp cất bước đi vào trong vương cung. Tuyền để cho hắn tự hành lựa chọn chỗ ra tay, Hỏa Thanh nhất mạch nắm giữ Thiên Hỏa Tinh vực, tự nhiên thành lựa chọn tốt nhất.

Tu sĩ tiếc mệnh, đại đa số đối với người uy hiếp tánh mạng của mình thống hận không hiểu. Mà Tiêu Thần chưa bao giờ là Thánh Nhân lấy ơn báo oán, cũng không có ý nguyện tới gần phương diện này. Hắn từ trước đến nay thờ phụng, là ân oán rõ ràng. Có ân báo ân, có oán báo oán. Lúc ở mảnh vỡ Viễn Cổ tiên vực, Đại Ngụy Hỏa Thanh từng đưa hắn vào chỗ chết, đã không thành công giết chết hắn, dĩ nhiên là phải làm tốt chuẩn bị thừa nhận hắn trả thù.

Mà hôm nay, hắn đã tới.

Cạch... Cạch...

Tiếng bước chân nhàn nhạt từ trong tro bụi truyền đến, thân ảnh của Tiêu Thần dần dần rõ ràng, trường bào đỏ thẫm trên người hắn đã rút đi, thanh sam sạch sẽ, chưa từng nhiễm chút bụi bậm.

Trong đôi mắt đen kịt, hàn quang lóng lánh, sát cơ như nước thủy triều!

Hoàng cung hộ vệ như lâm đại địch, đợi cho thấy rõ hình dạng của hắn, trong miệng liên tục phát ra gào thét phẫn nộ:

- Tu sĩ Dị quốc!

Bởi vì ở trong mi tâm của hắn, không có một đoàn Hỏa Diễm Tộc vân nhảy lên!

- Giết chết hắn!

- Thủ hộ hoàng cung!

Trong tiếng gầm nhẹ, khuôn mặt của hoàng cung hộ vệ dữ tợn, sát cơ phá thể mà ra!

Tiêu Thần hừ lạnh một tiếng, thanh âm của hắn không nặng, nhưng rơi vào trong tai các hộ vệ, lại như Lôi Đình nổ vang, để cho sắc mặt bọn hắn bỗng nhiên trắng bệch, trong miệng phun ra huyết thủy, thân ảnh bay về sau, chưa rơi xuống đất, thần quang trong mắt đã tiêu tán, Hỏa Diễm Tộc vân ở mi tâm nhanh chóng ảm đạm!

Trong nháy mắt, hoàng cung hộ vệ ngăn cản ở phía trước đều bị đánh chết, không một người còn sống! Thủ đoạn kinh khủng như vậy, lập tức hù sợ vô số tu sĩ từ trong vương cung đang không ngừng tuôn ra, nhìn xem thân ảnh áo bào xanh kia, trên mặt lại không một chút huyết sắc.

Tiêu Thần chậm rãi ngẩng đầu, trước mắt hắn tựa hồ xuất hiện một màn ở Nhân Gian giới, dưới Cửu Phong, trong sơn cốc, vô số tiền bối tộc đàn vì cung cấp chất dinh dưỡng cho huyết đằng... Sắc mặt hắn càng lạnh như băng, sát cơ trong mắt kinh thiên động địa!

- Tu sĩ Hỏa tộc, nên tuyệt diệt hầu như không còn!

Thanh âm của hắn rơi xuống, không gian chung quanh thân thể lập tức xuất hiện một tầng gợn sóng, sau đó dùng tốc độ kinh người, rất nhanh khuếch tán chung quanh. Ở trong không gian chấn động, ẩn chứa là lực lượng không gian vô cùng khủng bố, hết thảy cuốn vào trong đó, đều bị triệt để xé nát!

Cảm ứng đến trong không gian chấn động tản mát ra khí tức hủy diệt, tu sĩ Hỏa tộc ở chung quanh liên tục thét lên, bên ngoài cơ thể bùng lên linh quang, muốn thoát đi. Nhưng giờ phút này bọn hắn đột nhiên phát hiện, mình đã toàn lực ra tay, động tác so với trước lại chậm vô số lần! Lúc này, biến chậm cũng không phải là động tác của bọn hắn, mà là tốc độ chảy của không gian thời gian ở chỗ bọn hắn trở nên chậm chạp, mỗi một động tác của bọn hắn, đều bị kéo dài vô hạn! Trơ mắt nhìn gợn sóng hủy diệt mang tất cả tới, nhưng bọn hắn căn bản không cách nào né tránh, trong mắt lộ ra ý tuyệt vọng.

Dùng thân thể của Tiêu Thần làm trung tâm, chỗ không gian gợn sóng lan tràn, vô số tu sĩ Hỏa tộc bị gạt bỏ, cung điện hoàng cung bị san thành bình địa!

- Người phương nào dám can đảm đến Ly Hỏa Vương cung ta sinh sự! Làm càn!

Trong tiếng gào thét, Ly Hỏa Vương đột nhiên thò tay vỗ, trên thương khung, bỗng nhiên có một bàn tay Liệt Diễm xuất hiện, ầm ầm rơi xuống, khí tức bạo ngược từ đó điên cuồng truyền ra, khắp thương khung ở bàn tay Liệt Diễm thiêu đốt hóa thành màu đỏ thẫm! Chưa rơi xuống, từ đó truyền đến khí tức cực nóng, tựa hồ muốn nhen nhóm không khí!

Tiêu Thần ngẩng đầu, hắn phát hiện sự tình có quan hệ đến tu vi của Ly Hỏa Vương trong truyền thuyết quả nhiên không có lửa thì sao có khói, chiến lực của người này, đủ để so sánh với Bộ Thiên nhất bộ! Nếu như cộng thêm khí vận của lĩnh địa gia trì, xưng là Bộ Thiên nhất bộ đỉnh phong cũng không đủ.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...