Tiêu Thần bước chân phóng ra, thân ảnh của hắn trong vô thanh vô tức trực tiếp dung nhập không trung, lần nữa xuất hiện, đã ở trong tinh không! Hắn đứng chắp tay, áo bào trên người không gió mà động, ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía trước, một bạch bào lão giả cất bước mà đến, tốc độ của hắn không nhanh, nhưng cả thân thể lại như cùng Thiên Địa hòa hợp một đoàn, mỗi một bước rơi xuống, đều có thể vượt qua vô tận không gian. Dùng loại phương thức này chạy đi, tốc độ tất nhiên là nhanh đến cực điểm.
Mà lúc này, thân ảnh của hắn đột nhiên dừng lại, ngẩng đầu nhìn lên, trong mắt thoáng hiện nét nghi ngờ, tuy rất nhanh liền tiêu tán, cũng đã bộc lộ rõ ý niệm chính thức trong lòng của hắn. Bởi vì Tiêu Thần xuất hiện, lúc trước hắn lại không có bất kỳ cảm ứng, thẳng đến đối phương đến, hắn mới biết được. Nói cách khác, nếu như Tiêu Thần ẩn thân không ra, hắn cũng chưa chắc tìm được. Nhưng hôm nay đối phương không trốn, càng không đào tẩu, mà là sớm cảm ứng được hắn đến, trước chỗ này đợi hắn.
Sự tình liền trở nên quỷ dị .
Ánh mắt hai người đối mặt, không có sát ý lăng lệ ác liệt như trong dự liệu, lẫn nhau ngược lại là một mảnh bình tĩnh.
Lão giả áo bào trắng đột nhiên mở miệng, đánh vỡ trầm mặc giữa hai người:
- Bản tôn khó hiểu, ngươi đến tột cùng có chỗ dựa gì, lại dám chủ động hiện thân ở trước mặt bản tôn?
Tiêu Thần nói:
- Đã đến, vãn bối tự nhiên là có chút lực lượng, nếu không không phải là muốn chết sao.
- Ah? Bản tôn ngược lại là có chút hiếu kỳ.
Nói xong, lão giả áo bào trắng đột nhiên duỗi tay, trảo tới Tiêu Thần. Đã hiếu kỳ, liền ra tay thử một lần, đến lúc đó như thế nào tự nhiên là có thể biết được.
Động tác của người này không nhanh, có thể xưng là hơi chậm chạp, nhưng thời điểm hắn ra tay, lại có một cổ lực lượng vô hình rơi xuống, bao phủ thân ảnh của Tiêu Thần ở bên trong, cả phiến không gian như bị tách ra khỏi trời đất, để cho hắn như thân hãm vũng bùn, thân thể khó có thể nhúc nhích. Một chưởng của lão quái áo bào trắng trảo rơi, nhìn như bình thường, nhưng căn bản phòng không thể phòng, từ khi bắt đầu ra tay, kết quả liền đã nhất định.
Đây cũng là Hồng Mông chi lực, quang minh chính đại mà đến, mặc dù phát giác, cũng không thể phản kháng!
Nhưng vào lúc này, Tiêu Thần bỗng nhiên gầm nhẹ một tiếng, áp lực vô hình bên cạnh hắn đột nhiên chậm lại, không gian có chút rung động lắc lư, phát ra một tia chấn động, tuy hai cái này chỉ kéo dài trong nháy mắt liền tiêu tán, nhưng đối với hắn mà nói, đã đủ.
Bởi vì sau một khắc, thân ảnh của hắn liền biến mất, lại lần nữa xuất hiện, đã đứng ở sau lưng lão giả áo bào trắng. Sắc mặt hắn có chút trắng bệch, hiển nhiên vừa rồi giãy giụa khỏi thần thông của lão giả áo bào trắng, hao phí quá nhiều lực lượng trong cơ thể hắn. Nhưng những cái này không trọng yếu, trọng yếu là hắn đã giãy giụa ra.
Sắc mặt lão giả áo bào trắng bình tĩnh đột nhiên trở nên ngưng trọng, hắn thu tay lại, chậm rãi quay người nhìn về phía Tiêu Thần, đôi mắt sáng ngời như tinh thần, một cổ uy áp vô hình bỗng nhiên hàng lâm! Uy nghiêm, to lớn, tôn quý, như thần linh, ở dưới uy áp này, thế gian hết thảy sinh linh đều phải phủ phục trên mặt đất, cúi đầu cúng bái!
Tu sĩ Hồng Mông, đã là đỉnh phong trong Đại Thiên giới, chí cao vô thượng! Tất cả sinh linh dưới Hồng Mông, ở dưới uy áp của bọn hắn, đều tâm thần sợ run, sợ hãi không hiểu, không dám sinh ra ý niệm phản kháng.
Sắc mặt của Tiêu Thần biến hóa, nhưng rất nhanh liền khôi phục lại bình tĩnh. Trong không gian nguyên thần, kim ấn lơ lửng mà lên, kim quang nhàn nhạt, liền thủ hộ nguyên thần của hắn ở bên trong, Hồng Mông uy áp mênh mông cuồn cuộn, căn bản không cách nào tạo thành nửa điểm ảnh hưởng với hắn.
Hắn cứ như vậy bình yên đứng ở trong hư không, đôi mắt thủy chung trầm ổn, cùng lão giả áo bào trắng bình tĩnh đối mặt.
Một lát sau, trong mắt lão giả áo bào trắng tinh mang dần dần tiêu tán, ánh mắt của hắn liếc nhìn Tiêu Thần thật sâu nói:
- Có thể ở dưới bản tôn uy áp không việc gì, xem ra ngươi đã thức tỉnh lực lượng truyền thừa trong nguyên thần, như vậy ngươi có lẽ là Hồng Mông chân chính chuyển thế. Ở trong mảnh vỡ Viễn Cổ tiên vực, bản tôn nghe nói ngươi từng dùng Tiên thuật ngăn địch, ngươi phải chăng là từ Viễn Cổ Tiên Giới mà đến?
Ánh mắt của Tiêu Thần chớp lên, hắn cũng không có ý tứ đi sửa lại sai lầm, đối phương lý giải như vậy với hắn mà nói có lợi mà vô hại, có thể tránh cho rất nhiều hoài nghi cùng phiền toái. Cho nên sau khi trầm mặc ngắn ngủi, hắn phất tay nói:
- Bổn vương đến từ nơi nào không trọng yếu, trọng yếu là bổn vương chỉ muốn ở trong Đại Thiên giới tìm một chỗ sống yên ổn, không biết tiền bối có đáp ứng hay không?
Lão giả áo bào trắng thản nhiên nói:
- Cũng không phải là bản tôn không đáp ứng, mà là lưu ngươi lại, ngày sau không cẩn thận, có lẽ sẽ chôn họa lớn cho Đại Yến ta! Việc này, ngươi nghĩ như thế nào?
- Như vậy lấy ý tứ của tiền bối, là không muốn buông tay?
- Nếu như vậy, ngươi sẽ như thế nào?
Tiêu Thần thản nhiên nói:
- Bổn vương tự nhận không có lực lượng chống lại tiền bối, ngăn trở là tuyệt đối sẽ không làm, nhưng ta thật muốn rút đi, mặc dù tiền bối toàn lực ra tay, cũng chưa chắc có thể lưu ta lại. Nếu như bổn vương không chết, có lẽ ngày sau Đại Yến sẽ thêm ra rất nhiều phiền toái.
- Ngươi uy hiếp bản tôn?
Sắc mặt của lão giả áo bào trắng hơi có vẻ âm trầm.
Tiêu Thần nói:
- Tiền bối cũng có thể lý giải nó thành thiện ý nhắc nhở.
Giữa hai người lại lần nữa trầm mặc, hào khí càng ngày càng ngưng trọng, ở dưới trọng áp vô hình, đối với tu sĩ là khảo nghiệm tâm thần càng tàn khốc. Nhưng thần sắc của Tiêu Thần từ đầu đến cuối bình tĩnh, chưa từng toát ra nửa điểm dị sắc.
Lão giả áo bào trắng đột nhiên ngẩng đầu nói:
- Trong cơ thể ngươi hôm nay chảy xuôi chung quy là huyết mạch của Đại Yến tôn thất ta, nếu như ngươi nguyện theo bản tôn quay về Thánh Địa, bản tôn có thể đặc xá tất cả tội lỗi của ngươi, càng sắc phong ngươi là Thánh Địa trưởng lão, địa vị tôn sùng không dưới Nhân Hoàng. Việc này, ngươi có đáp ứng hay không?
Tiêu Thần chưa từng trả lời, lại nói:
- Bổn vương có thể lập Hồng Mông đại nguyện, cuộc đời này tuyệt không chủ động cùng Đại Yến là địch, không biết tiền bối phải chăng có thể tạm thời dừng tay?
Lão giả áo bào trắng nói:
- Trong này có hàm nghĩa khác không?
Bình luận