- Không sao, việc này bổn tọa sẽ ứng đối. Chỉ là mặc dù hôm nay ngươi đã thoát ly Kế đô, nhưng mọi sự còn cần cẩn thận một ít, chớ cho Yến hoàng có cơ hội làm khó dễ. Kế đô hết thảy, ta sẽ vì ngươi kiệt lực tranh thủ, ngươi liền ở nơi này an tâm kinh doanh, súc tích lực lượng là được.
Tiêu Thần gật đầu, nhưng trong lòng thì có vài phần cảm động, từ khi hắn cùng Quang Chiếu gặp nhau đến nay, liền được đối phương rất nhiều chiếu cố, nếu không có Quang Chiếu tặng Tử Nguyên thú giáp và hắc kiếm, có lẽ hắn sớm đã táng thân ở trong Tội Ác tinh vực, há có thể đi đến hôm nay.
Người dùng thiệt tình đối đãi ta, ân huệ gia thân, tự nhiên tri ân hồi báo.
Hắn ngẩng đầu lên, sắc mặt hơi lộ ra ngưng trọng nói:
- Kính xin trưởng lão ra tay, che đậy không gian nơi này, nhiễu loạn Âm Dương!
Quang Chiếu giật mình, nhưng thấy thần sắc của hắn lại không nhiều lời, phất tay áo lên, một tầng lực lượng bao vậy trọn thư phòng, ngăn cách cùng ngoại giới.
- Tốt, như thế, mặc dù Hồng Mông tới, cũng không cách nào lặng yên không một tiếng động cảm giác đến sự tình trong phòng.
Tiêu Thần nghe vậy, trên tay lóe lên linh quang, lấy ra một vật nói:
- Bảo vật này, Tiêu Thần tiễn đưa trưởng lão.
Phương ấn màu vàng lớn cỡ lòng bài tay, yên tĩnh ở đó, kim quang tự nhiên tán ra, có khí tức nhàn nhạt tràn ngập.
Khí tức này, cường đại mà uy nghiêm!
Khuôn mặt của Quang Chiếu bỗng nhiên cứng đờ, ánh mắt của hắn gắt gao rơi vào phương ấn màu vàng, sau một hồi khá lâu, mới run nhè nhẹ nói:
- Quốc... Quốc khí!
Tiêu Thần khẽ gật đầu nói:
- Không sai!
- Tiên Vương nói quốc khí bị cường giả thần bí cướp đi, sao lại rơi vào trong tay ngươi?
- Tay của Tiên Vương thật là bị ta chặt đứt, hắn cũng tận mắt nhìn thấy ta lấy đi quốc khí, nhưng cuối cùng lại thay ta giấu diếm, việc này đến tột cùng vì sao ta cũng nghĩ không thông.
Đôi mắt của Quang Chiếu có chút trừng lớn, hiển nhiên không ngờ tới, chân tướng của sự tình lại như thế. Hắn trầm mặc một lúc lâu, mới chậm rãi mở miệng:
- Tiêu Thần, chuyện này nhất định có ẩn tình khác, ngày sau ngươi phải cẩn thận một ít, cụ thể công việc bổn tọa liền không hỏi nhiều. Bất quá quốc khí chí bảo, ngươi vẫn là tạm thời thu đi.
Tiêu Thần lắc đầu nói:
- Đã lấy nó ra, ta liền không có ý niệm thu hồi, kính xin trưởng lão nhận lấy là được.
Quang Chiếu liếc nhìn Tiêu Thần thật sâu, ngắn ngủi trầm mặc một chút mới nói:
- Tiêu Thần, ngươi đến tột cùng có biết, trong tay mình cầm là bảo vật bực nào hay không? Đây là quốc khí, là bảo vật trân quý nhất trong Đại Thiên giới, không có một trong! Tu sĩ Bộ Thiên Cảnh có được, có thể để cho thực lực bản thân tăng gấp đôi, rơi vào trong tay Hồng Mông, cũng có thể sinh ra lực lượng tăng phúc cực lớn, càng có thể trấn áp số mệnh, tăng thêm thực lực quốc gia! Nếu không, sao có thể dẫn tới tám đại đế quốc không tiếc một cái giá lớn cướp đoạt! Quốc khí trân quý, xa xa vượt qua ngươi tưởng tượng! Ngày sau bảo vật này phải cẩn thận đảm bảo, quyết không thể để người biết được, nếu không khó tránh khỏi một hồi gió tanh mưa máu!
Tiêu Thần thành khẩn mở miệng:
- Quốc khí trân quý, lại cần cảnh giới trên Bộ Thiên mới có thể khu động, nếu không mặc dù thu vào trong tay, cũng không có lực vận dụng. Tiêu Thần có bảo vật, nhưng không được lợi dụng, tiễn đưa trưởng lão, tự nhiên là thỏa đáng. Huống hồ, Tiêu Thần được trưởng lão chăm sóc rất nhiều, nếu không như thế, sợ sớm đã vẫn lạc há có thể bình yên tồn tại đến nay. Bảo vật tuy nặng, nhưng so sánh với tánh mạng, chung quy là ngoại vật.
- Này...
- Trưởng lão cùng Tiêu Thần là thân nhân chung huyết mạch duy nhất trên đời, quốc khí trong tay ta cùng ở trong tay trưởng lão có gì bất đồng? Kính xin trưởng lão chớ chối từ!
- Tốt! Ngươi đã thiệt tình như thế, bổn tọa không hề chối từ quá nhiều, quốc khí này ta liền nhận lấy!
Quang Chiếu nói xong, thò tay cầm phương ấn, vật ấy có chút rung động lắc lư, một cổ lực phản chấn truyền ra, muốn giãy giụa bay đi. Hắn không kinh sợ mà còn lấy làm mừng, cảm ứng đến lực phản chấn của quốc khí, dùng tu vi thâm hậu ngăn cản, cả hai đối kháng một lát, quốc khí mới dần dần an ổn xuống, như sơ bộ tán thành tư cách của hắn.
- Ha ha! Không hổ là quốc khí, uy năng thật đúng là để cho người sợ hãi thán phục!
Đang khi nói chuyện, Quang Chiếu cúi đầu tinh tế dò xét nửa ngày, trên mặt vui mừng càng ngày càng nặng, trong đôi mắt toát ra một tia kích động, qua một lát vẫn chưa thỏa mãn cẩn thận từng li từng tí thu nhập vào trong không gian giới chỉ.
Hắn thở sâu, miễn cưỡng áp chế nỗi lòng chấn động, mặt lộ vẻ trầm tư.
- Tiêu Thần, bổn tọa không ngờ tới quốc khí bị ngươi đoạt được, kể từ đó, ngày sau ta và ngươi làm việc liền nhiều hơn mấy phần bảo đảm. Dùng tu vi Bộ Thiên tam bộ của bổn tọa, được quốc khí gia trì, mặc dù không phải đối thủ của Hồng Mông, nhưng cũng có nắm chắc toàn thân trở ra, như vậy lúc ta và ngươi đối mặt Trung Yến nhất mạch, cũng có thể có vài phần lực lượng tự bảo vệ mình. Mặt khác, nếu như có khả năng, bổn tọa hi vọng ngươi có thể toàn lực súc tích lực lượng, chờ đợi thời cơ một lần hành động đúc đỉnh lập quốc! Bổn tọa bị nhốt ở Bộ Thiên tam bộ nhiều năm, bởi vì bản thân tâm tình khổn trói cùng số mệnh chưa đủ, thủy chung khó được đột phá. Hôm nay biết được đại thù chính là Trung Yến nhất mạch, tâm tình khổn trói hơi giải, dưới mắt lại có quốc khí, nếu có thể được vận mệnh quốc gia gia thân, liền có nắm chắc rất lớn bước ra một bước, tấn chức vô thượng Hồng Mông! Đến lúc đó, ta và ngươi liền chân chính có địa vị ngang hàng Trung Yến, thậm chí tranh đoạt quyền thống trị Đại Yến xã tắc!
Tiêu Thần nghe vậy trong nội tâm chấn động, Quang Chiếu tấn chức Hồng Mông, đối với hắn mà nói, tự nhiên là không thể tốt hơn, lập tức chắp tay, trầm giọng nói:
- Tất toàn lực ứng phó!
Nửa ngày sau, Quang Chiếu ly khai, mang theo quốc khí quy phản Đại Yến.......
Lúc ở mảnh vỡ Viễn Cổ tiên vực, Tuyền bởi vì tâm thần hao tổn quá nặng lâm vào ngủ say, liên tiếp mấy tháng, chậm chạp chưa từng có dấu vết thức tỉnh. Mặc dù trong nội tâm Tiêu Thần vội vàng, lại không có cách nào, chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi. Cũng may ý thức chấn động của hắn nương theo thời gian trôi qua không ngừng tăng cường, nghĩ đến cách thức tỉnh cũng không xa.
Bình luận