Đạo (Dịch) – Chương 2708

Thanh âm của hắn chưa dứt, phía trước cách đó không xa, một nam tử bận trường bào đỏ thẫm cất bước mà ra, bề ngoài khoảng trung niên, khuôn mặt lạnh như băng, chỗ mi tâm có Tộc vân Hỏa Diễm thiêu đốt, ngọn lửa kia đúng là màu vàng kim nhạt! Giờ phút này nghe vậy cười lạnh một tiếng nói:

- Quang Chiếu ngươi lời ấy là có ý gì, bổn tọa há có thể ra tay với một tu sĩ Sáng Thế cảnh! Ngọn lửa này chỉ là bổn tọa trong lúc vô tình tán dật ra một tia lực lượng, chẳng lẽ thời điểm bổn tọa chạy đi còn phải cẩn thận từng li từng tí thu liễm lực lượng của mình, này không phải chê cười sao! Muốn trách, chỉ trách tiểu bối này vận khí không tốt!

Hỏa Thanh mở miệng, ánh mắt khẽ quét ở trên người Tiêu Thần, vô cùng đạm mạc, lại căn bản không có để hắn ở trong mắt!

Quang Chiếu giận quá thành cười:

- Tốt! Tốt! Tốt! Tốt một câu không cố ý! Nếu như thế, đợi cho thời điểm bổn tọa nhàn hạ, nhất định sẽ đến Đại Ngụy của ngươi, vô ý đi một lần, nếu như tổn thương hậu bối của gia tộc ngươi, cũng chớ nên trách bổn tọa vô tâm!

Hỏa Thanh biến sắc, đôi mắt triệt để âm trầm xuống, hắn không biết Quang Chiếu cùng Tiêu Thần tầm đó có quan hệ gì, tự nhiên không minh bạch tại sao hắn lại phản ứng quá kích như thế, ngắn ngủi trầm mặc, liền lạnh giọng nói:

- Quang Chiếu, chẳng lẽ ngươi cho rằng bổn tọa sợ ngươi? Nếu như ngươi dám bước vào lãnh thổ Đại Ngụy ta, bổn tọa liền cho ngươi có đến mà không có về!

Tiêu Thần đột nhiên mở miệng nói:

- Quang Chiếu trưởng lão, vãn bối đã vô sự, ngài cũng không cần vì chuyện hôm nay mà tức giận. Về phần ân oán lần này, đợi cho ngày sau, vãn bối sẽ kết, kính xin Quang Chiếu trưởng lão yên tâm.

Thanh âm của hắn bình tĩnh, nhưng trong ngữ khí, lại lộ ra tự tin cường đại!

Quang Chiếu khẽ gật đầu, dùng hiểu biết của hắn đối với Tiêu Thần, tự nhiên biết hắn nói tất có nắm chắc. Hôm nay Hỏa Thanh này muốn giết hắn, ngày sau khó tránh khỏi phải trả một cái giá lớn! Lúc này mới phất tay áo hừ lạnh một tiếng, quay người không nói.

Sắc mặt của Hỏa Thanh trầm xuống, ánh mắt lạnh lùng đảo qua Tiêu Thần:

- Chỉ là một tiểu bối, cũng dám ba hoa kết ân oán với bổn tọa, không biết sống chết!

Sắc mặt của Tiêu Thần bình tĩnh, hắn có chút cúi đầu, chưa từng bởi vậy mà động chút nộ khí, lặng im không nói. Cũng không phải là trong nội tâm không oán không hận, chỉ là hôm nay xác thực không có lực lượng chống lại, nếu như không có chừng mực, không phải quá ngu xuẩn sao!

Hôm nay ẩn nhẫn, chỉ vì ngày sau báo thù!

Quang Chiếu âm thầm gật đầu, đối với Tiêu Thần biểu hiện thầm tán thưởng, thế gian này khó khăn nhất không phải một lời nhiệt huyết, không để ý sinh tử, mà là xem xét thời thế.

Lúc nên dũng cảm tiến tới, thì quyết không sợ không lùi; nhưng lúc nên trầm mặc ẩn nhẫn, thì không nóng nảy không giận không mất tỉnh táo.

Con đường cường giả há chỉ thuận buồm xuôi gió, không biết co duỗi, khó thành châu báu!

Hỏa Thanh hừ nhẹ một tiếng, ánh mắt liếc nhìn Tiêu Thần thật sâu, trong mắt lần thứ nhất lộ ra chút ngưng trọng, cười lạnh một tiếng phất tay áo mà đi.

- Đi theo sau lưng bổn tọa.

Quang Chiếu mở miệng, nhiếp Tiêu Thần đến bên cạnh.

Mà lúc này, trong Thời Không Loạn Lưu, đã có mấy đạo thân ảnh đến, quanh thân nhộn nhạo lấy khí tức khủng bố như thâm uyên, chấn mở tất cả lực lượng hỗn loạn thời không, vây khốn Tiên Vương ở bên trong, ánh mắt rơi xuống, thần thái khác nhau.

- Bổn tọa xác thực không ngờ tới, năm đó Tiên Giới hạo kiếp, lại vẫn có tu sĩ Tiên Giới Tiên Vương còn sống, xem ra trên người của ngươi che dấu không ít bí mật a.

Một lão giả chậm rãi mở miệng, quanh thân hắn có Mộc Linh chi khí nồng đậm, có đồ ảnh lộ hóa, biến ảo thảo nguyên bốn mùa thay phiên, tự thành luân hồi. Người này là Đại Tề Phủ Mạch, Bộ Thiên tam bộ, đồ ảnh quanh thân từ hư hóa thực, liền có thể đột phá gông cùm xiềng xích, thành tựu Hồng Mông vô thượng, một thân tu vi thâm bất khả trắc.

Đại Tần Địa Tàng mặt không biểu tình, nghe vậy nhàn nhạt mở miệng:

- Trên người Tiên Vương che dấu bí mật tạm thời không đề cập tới, hôm nay bổn tọa muốn biết, quốc khí ở nơi nào?

Nói xong, ánh mắt của mọi người lập tức hội tụ đến.

- Nói, hoặc là chúng ta ra tay.

Tiên Vương thoáng trầm mặc, giơ đoạn tí lên, thản nhiên nói:

- Quốc khí trong tay bổn vương đã mất.

Quang Chiếu khẽ nhíu mày, hắn sớm phát giác được Tiên Vương chật vật, đoạn tí kia để cho hắn càng thêm thê thảm. Chỉ là hắn có chút nghĩ không thông, đến tột cùng là ai ra tay, có thể trọng thương hắn.

Mà giờ khắc này trong lòng của hắn khó hiểu, đã có người hỏi thay.

Hỏa Thanh mày nhăn lại, nhìn cổ tay bị đứt của Tiên Vương, âm thanh lạnh lùng nói:

- Dùng tu vi của Tiên Vương, tuy suy yếu cũng đã có quốc khí tương trợ, dưới Bộ Thiên Cảnh tuyệt vô địch thủ, bổn vương muốn biết, ngươi là bị ai gây thương tích?

Đang khi nói chuyện, ánh mắt của hắn đảo qua Tiêu Thần, Sát Na Vương, Ngân Nguyệt Vương, trong rất nhiều tu sĩ tiến vào mảnh vỡ Viễn Cổ tiên vực, hôm nay chết thì chết, trốn thì trốn, như cũ ở chỗ này, chỉ còn lại có ba người bọn họ. Vốn lấy tu vi của bọn hắn, có lẽ đều không có tư cách giao phong với Tiên Vương mới đúng?

Không chỉ có lão quái này khó hiểu, tu sĩ Bộ Thiên còn lại cũng lộ ra hoang mang.

- Sát Na, Ngân Nguyệt, hai người các ngươi một mực ở chỗ này, có chứng kiến là ai ra tay, chặt đứt tay của Tiên Vương cướp đi quốc khí không?

Đại Sở Ngạo Chiến nhàn nhạt mở miệng, thân thể của hắn khôi ngô, cứ như vậy yên tĩnh lập ở hư không, trong cơ thể tự nhiên tán dật ra khí tức, liền để cho không gian có chút rung động lắc lư, ánh mắt rơi xuống một mảnh mông lung mơ hồ.

Sát Na Vương thoáng dừng lại một chút, mới hành lễ kính cẩn mở miệng:

- Hồi bẩm Ngạo Chiến đại nhân, người cùng Tiên Vương chém giết chính là Đại Yến Đông Yến Vương. Nhưng vãn bối cùng Ngân Nguyệt Vương chỉ có thể ở biên giới chiến trường miễn cưỡng tự bảo vệ mình, đối với cục diện chiến đấu là không biết một chút.

Trong mắt Ngân Nguyệt Vương hiện lên dị sắc, dù hai người bọn họ không biết quốc khí hạ lạc, nhưng Tiêu Thần dùng hắc kiếm chém rụng tay của Tiên Vương lại thấy rõ ràng, Sát Na Vương vì sao không nói rõ việc này? Tuy nàng có chút khó hiểu, nhưng trên mặt lại không lộ ra nửa điểm, có chút cúi đầu để tránh bị người nhìn ra không ổn.

Ngạo Chiến khẽ nhíu mày, trong mắt sinh ra một tia kinh hãi, ánh mắt đảo qua trên người Tiêu Thần, nói:

- Đại Yến quả thật ra một hậu bối thiên tài, có thể kích thương Tiên Vương, lần này tranh đoạt quốc khí cuối cùng nhất rơi vào tay Đại Yến. Quang Chiếu, chúc mừng!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...