Tiên Vương gào thét, ba vương quyết đoán trốn chết, hắn không cẩn thận để bọn họ trốn đi, sắc mặt tự nhiên trở nên cực kỳ khó coi! Sau khi thoát thân Tiên Vương muốn yên lặng dung nhập vào đại thiên giới một thời gian, âm thầm làm việc để tránh đưa tới tồn tại vô thượng Hồng Mông trên Đạp Thiên cảnh chú ý, cho nên mới phải ra tay đuổi giết đám người Tiêu Thần, hiện tại mưu tính của hắn đã thất bại.
Ánh mắt hắn bốc lửa nhìn chằm chằm vào Tiêu Thần, Tu Du Vương, Ngân Nguyệt Vương, sát cơ càng ngày càng nặng.
Kim quang chiếu sáng bầu trời, rét lạnh như băng không mang theo chút nhiệt độ nào.
- Tu Du Vương, ngươi đi nhanh một chút, nếu không sẽ không đi được.
Ngân Nguyệt Vương thấp giọng lên tiếng, trong mắt nàng không bỏ nhưng đã có quyết định.
Tu Du Vương lắc đầu, hắn không nói chỉ tiến lên phía trước.
- Ta biết rõ ngươi có thủ đoạn rời đi, không nên gạt ta, đi nhanh đi.
Ngân Nguyệt Vương gấp giọng nói.
Tu Du Vương cúi đầu nhìn nàng, hắn tươi cười vui vẻ, nói:
- Nếu như chúng ta còn sống rời đi, bổn vương sẽ nhờ bệ hạ ra mặt cầu hôn hứa gả ngươi cho ta.
Ngân Nguyệt Vương nghe vậy ngẩn ngơ, đột nhiên đôi mắt đỏ lên, nàng cúi đầu xuống.
- Ngươi không sợ Đại Sở hoàng thất trói chặt không dám muốn ta sao? Tại sao hôm nay lá gan lớn vậy?
- Ha ha, trước kia bởi vì bận tâm quá nhiều nhưng hiện tại bổn vương đột nhiên nghĩ ra rồi, mặc dù không kết thành đạo lữ với ngươi, bệ hạ sẽ bảo ngươi ra mặt u thuyết, ta vẫn không thể cự tuyệt yêu cầu của hắn, nếu như thế ta tự nhiên phải đạt được chỗ tốt trước đã.
- Ngươi. . . Ngươi có thể nói như vậy ta đã thật cao hứng, Tu Du Vương ngươi đi đi, ta không trách cũng không oán ngươi, sau khi rời đi, nhớ rõ nhờ hoàng huynh báo thù cho ta.
- Ngân Nguyệt, nếu như muốn đi, bổn vương đã sớm đi, cho nên ngươi cũng đừng khuyên ta, nếu một mình rời đi và lưu lại nơi này với ngươi, bổn vương lựa chọn thứ hai.
Tu Du Vương bình tĩnh lên tiếng, hắn quyết định không dao động.
Khóe mặt Ngân Nguyệt Vương hơi ẩm ướt, nàng gật đầu không nói gì nhưng sợ hãi trong mắt đã biến mất. Có thể ở cùng với hắn, mặc dù là tử vong cũng chẳng có gì đáng sợ.
Tiêu Thần cũng không phải cố ý nhưng Tu Du Vương, Ngân Nguyệt Vương cách hắn không xa, nói chuyện cũng lọt vào tai hắn, ánh mắt hắn tỏa sáng và cảm khái. Tử vong đại khủng bố, Vạn Thi Vương, Thần Hỏa Vương, Tu Du Vương, Lý Quảng Vương đều ám hại lẫn nhau, không tiếc đưa đối phương vào tử địa tranh thủ mạng sống cho mình, hoặc là kẻ người chôn cùng với mình. So sánh với Tu Du Vương, Ngân Nguyệt Vương có cảm tình sinh tử không bỏ càng trân quý. Tuy hắn cho rằng hành động của Tu Du Vương là không lý trí nhưng có khi làm việc không phải bằng hai chữ lý trí.
Có một số việc biết rõ không đúng vẫn phải làm.
Vào lúc này sắc mặt hắn âm trầm nhìn phía trước.
Phía trước đã đến Tiên giới chi cấm!
Tuyền lâm vào ngủ say, không có hắn trợ giúp mà lâm vào trong đó chỉ sợ không đợi Tiên Vương ra tay, lực lượng Tiên giới chi cấm bộc phát cũng làm Tiêu Thần trọng thương. Nhưng lúc này nguyên thần của hắn sinh ra cảm ứng, ánh mắt nhìn về phía Tiên giới chi cấm sinh ra hào quang, trong nội tâm tính toán chặc chẽ sau đó kiên định.
Tu Du Vương, Ngân Nguyệt Vương đồng thời dừng lại, hai người đã thấy rõ thế cục, bàn tay nắm thật chặc, trong mắt mang theo không bỏ. Trước không trốn đường, Tiên Vương hàng lâm, có lẽ không lâu sau bọn họ sẽ vẫn lạc.
Vào lúc này Tiêu Thần dừng bước chắp tay với hai người, hắn nói:
- Hôm nay bổn vương nhìn thấy hai người có tình cảm nhất nhưng lại muốn nói một tiếng chúc mừng.
Tu Du Vương nghe vậy liền giật mình nhìn về phía Tiêu Thần, ánh mắt mang theo ngạc nhiên, sau đó hắn cảm kích và chắp tay hoàn lễ.
- Đa tạ Đông Yến Vương!
Hắn nói cảm tạ chân tâm thật ý, phát ra từ đáy lòng. Tu Du Vương cùng Ngân Nguyệt Vương cảm tình khó khăn trắc trở, hiện tại đã thành thân thuộc, tuy là thời khắc cuối cùng của tính mạng, thực sự hi vọng có thể đạt được người khác chúc phúc và chúc mừng.
Ngân Nguyệt Vương chỉnh đốn trang phục hành lễ, nang tựa vào người Tu Du Vương, khóe môi tươi cười hạnh phúc.
- Bổn vương. . . Bổn vương không có nghe theo Đông Yến Vương khuyên can, lúc này mới thả Tiên Vương ra ngoài tạo thành cục diện trước mắt, nói đến vẫn là bổn vương liên lụy đạo hữu.
Tu Du Vương nói xong thi lễ tỏ vẻ áy náy.
Tiêu Thần lắc đầu, thản nhiên nói:
- Việc này cũng không thể trách các ngươi, dù sao tình hình lúc ấy các ngươi hoài nghi là bình thường. Nếu bổn vương toàn lực ra tay cũng không thể ngăn trở Tiên Vương thoát thân, chỉ có thể nói là thiên ý.
- Hiện tại Tiên Vương đã đến.
Nói xong hắn ngẩng đầu nhìn phía sau, kim quang chói mắt mang theo uy nghiêm đại khí xuât hiện. Tiên Vương cất bước tới gần, phía sau hắn bầu trời, đại địa đều sụp đổ, thời không loạn lưu không ngừng tàn phá bừa bãi. Uy áp mênh mông hàng lâm, hắn như thần linh cao cao tại thượng bao quát đám người Tiêu Thần. Tu Du Vương, Ngân Nguyệt Vương biến sắc, hô hấp trở nên khó khăn, nguy cơ sinh tử càng lớn càng ôm chặt lấy nhau.
Gương mặt Tiêu Thần cũng biến thành tái nhợt nhưng hắn vẫn bình tĩnh, lưng eo cố gắng thẳng tắp không khom xuống, tóc đen tung bay, áo bào xanh phất phơ.
Hắn nhìn thẳng vào Tiêu Vương, cũng không có sợ hãi, chỉ có hờ hững.
Trong không gian nguyên thần, bỗng nhiên kim ấn xuất hiện, kim quang chói mắt bao phủ không gian nguyên thần, hắn đánh pháp quyết điểm một đạo kim quang vào nguyên thần Tiêu Thần.
- Kẻ xông vào từ đại thiên giới, bổn vương ban cho các ngươi giấc ngủ ngàn thu.
Tiên Vương thấp giọng lên tiếng nhưng chẳng khác gì sấm sét cuồn cuộn, hắn chậm rãi đưa tay đầu ngón tay có kim quang bộc phát uy áp đáng sợ.
Tu Du Vương ôm Ngân Nguyệt Vương vào trong ngực, hắn hít sâu một hơi, trong người sinh ra pháp lực chấn động. Tuy xác định không có bất kỳ phần thắng nào nhưnmg hắn cũng sẽ không khoanh tay chịu chết, mặc dù chết cũng phải buông tay dánh một trận.
Đây là tôm nghiêm của Sáng Thế chí cường giả!
Cho dù là tử vong tôn nghiêm.
Lúc này Tiêu Thần tiến lên phía trước một bước nhìn về phía Tiên Vương, không đợi hắn thi triển tiên thuật đã đoạt xuất thủ trước! Hắn thi triển bí thuật Toái Nguyên kíp nổ pháp lực trong người, khí tức tăng vọt với tốc độ kinh người! Hắn vươn tay áo ra, kim quang tỏa sáng bao phủ Tiên Vương.
- Tiên thuật, định thân! Định cho bổn vương! Định! Định!
Tiêu Thần dùng tất cả lực lượng thi triển định thân thuật.
Bình luận