Đạo (Dịch) – Chương 2699

Tu Du Vương gật gật đầu, hắn chỉ thuận miệng hỏi hóa giải hào khí khẩn trương mà thôi, cũng không nghĩ tới Tiêu Thần lại trả lời, bình tĩnh mà xem xét, mặc dù là hắn cũng không mang ra chia sẻ với người khác.

Mấy người bảo trì phòng bị Tiêu Thần và bốn hoàng giáp tiên vệ, cất bước tới gần vòng xoáy, cảm khí tức thời không hỗn loạn, trên mặt ngưng trọng.

Đột nhiên trong vòng xoáy có một cái ấn hình vuông màu vàng xuất hiện tuy chỉ trong nháy mắt nhưng làm thân thể bọn họ cứng ngắt.

Trái tim Tiêu Thần đập mạnh, trong nháy mắt vừa rồi có một cái phương ấn khắc sâu vào tâm thần của hắn, cũng làm tâm thần hắn sinh ra một ý niệm.

Quốc khí!

Phương ấn màu vàng chính là quốc khí bọn họ đau khổ tìm kiếm.

Ý niệm này tới quá đột nhiên, không có căn cứ nhưng hắn lại tin tưởng chắc chắn.

Tiêu Thần hít một hơi thật sâu, ánh mắt nhìn sang đám người Vạn Thi Vương, Thần Hỏa Vương, Di Thiên Vương, Tu Du Vương đang kích động, hiển nhiên bọn chúng không cảm thấy nguy cơ trong đó.

Trong lòng của hắn trầm xuống, quốc khí xuất hiện ở chỗ này đối với hắn mà nói không phải chuyện tốt.

Chuyện này đúng như hắn nghĩ.

Đám người Thần Hỏa Vương, Vạn Thi Vương khôi phục tinh thần, không hẹn mà đứng ở một góc, đứng ở đối lập Tiêu Thần. Hiện tại không luyện thủ, một khi tranh đoạt quốc khí không ai là đối thủ của Tiêu Thần. Tuy mấy người kiêng kị lực lượng hắn thể hiện nhưng vẫn lựa chọn liên thủ chống lại, lúc này không kẻ nào dám bức hắn bỏ qua lần tranh đoạt quốc khí này.

Lúc này yên lặng bị đánh vỡ.

- Đông Yến Vương, có thể mời ngươi rời khỏi nơi này đi tới nơi khác của hoàng cung tìm bảo vật.

Vạn Thi Vương lên tiếng, hắn nói chuyện sinh ra thi khí màu đen, khí tức âm hàn mục nát rất mạnh,

Tiêu Thần nghe xong liền cười lạnh:

- Chúng ta đi vào mảnh vỡ viễn cổ tiên giới, sở cầu không cần bổn vương nhiều lời, hôm nay quốc khí xuất hiện, Vạn Thi Vương muốn bổn vương rời đi là quá phận rồi.

- Nếu như Đông Yến Vương không đi, bằng vào lực của chúng ta vẫn có thể chiếm thượng phong trong tranh đoạt quốc khí. Nếu như thế không nói trước sẽ liên thủ đánh với Đông Yến Vương trước.

Thần Hỏa Vương lên tiếng, toàn thân sinh ra khí nóng ratasmanhj.

Di Thiên Vương lạnh lùng nói nói:

- Tiêu Thần! Ngươi đã đoạt bảo vật trước, không nên không biết đủ, chớ tham lam quá phận! Nếu không bổn vương và bọn họ tình nguyện lưỡng bại câu thương cũng sẽ không trơ mắt nhìn ngươi mang quốc khí ra ngoài.

- Đúng thế!

Vẻ mặt Tiêu Thần vô cùng khó coi, trong mắt hắn sinh ra suy nghĩ bất định, hiển nhiên trong nội tâm đã có chủ ý, hắn cười nói:

- Tốt! Hôm nay chư vị đạo hữu liên thủ cưỡng bức, bổn vương liền tạm lui một bước, ngày sau sẽ đòi lại! Cáo từ!

Nói xong hắn mang theo bốn chỉ hoàng giáp tiên vệ hóa thành hào quang rời đi. Tiêu Thần nói đi là đi, trong nháy mắt hắn biến mất không thấy gì nữa.

Hiển nhiên đám người Vạn Thi Vương, Thần Hỏa Vương không ngơ Tiêu Thần lại đi dứt khoát như vậy, ánh mắt kinh dị, sợ đây là kế hoãn binh tạm thời rút lui sau đó thừa cơ tranh đoạt quốc khí.

Lúc này mọi người vô cùng lo lắng.

- Trong tay của bổn vương có binh sách đồ, là bảo vật phong ấn, nếu các đạo hữu đồng ý, bổn vương có thể ra tay dùng bảo vật này phong trấn thông đạo.

Như thế mặc dù Đông Yến Vương lật lọng cũng đừng mơ tưởng phá vỡ phong ấn dễ dàng.

Binh Sách Vương lên tiếng.

Mọi người nghe xong lại chần chờ.

Binh Sách Vương làm rất dứt khoát, hắn ném một quyển sách ra ngoài, sát khí binh da bộc phát, bên tai có âm thanh đại quân chém giết. Thứ này đón gió biến lớn hóa thành hào quang trăm trượng bao phủ thông đạo.

Những người còn lại không phát hiện có gì không ổn.

Vạn Thi Vương trầm giọng nói:

- Di Thiên Vương, Tu Du Vương, hai người các ngươi phân biệt tu luyện không gian thời gian bổn nguyên, có biết cách mang quốc khí ra không?

Di Thiên Vương cau mày, hắn lắc đầu nói:

- Lực lượng của vòng xoáy quá mạnh dùng thủ đoạn của ta không thể chống lại.

Tu Du Vương gật đầu, nói:

- Bổn vương có tình huống giống nhau với Di Thiên Vương.

- Chẳng lẽ chúng ta đối mặt với quốc khí lại không có biện pháp thu? Đây không phải là chê cười hay sao?

Thần Hỏa Vương lạnh lùng nói:

- Nếu không cách nào chống lại vòng xoáy thu quốc khí, như vậy chúng ta có thể phá hủy vòng xoáy thu quốc khí.

Tu Du Vương nghe vậy hai mắt tỏa sáng, nói:

- Thần Hỏa Vương nói cũng không phải không có đạo lý, bổn vương cùng Di Thiên Vương ra tay lại có các vị tương trợ là được rồi.

- Hôm nay cũng chỉ có như vậy, nhưng bổn vương nhắc nhở một câu, phá vỡ vòng xoáy vô cùng nguy hiểm, cần phải cẩn thận nhiều hơn nữa, bất luận ngoài ý muốn như thế nào cũng có thể kíp nổ thời không chi lực trong vòng xoáy, khi đó chúng ta dừng mơ đào thoát ra ngoài! Cho nên trước khi chưa bài trừ vòng xoáy, chúng ta tốt nhất nên liên thủ với nhau, không muốn đùa nghịch thủ đoạn âm thầm hại người hại mình.

Di Thiên Vương lạnh lùng nhắc nhở.

Mấy người đều gật đầu, vẻ mặt ngưng trọng.

Thần Hỏa Vương nói:

- Tốt! Nếu mọi người không có dị nghị, chúng ta thương nghị một phen lại phá vỡ vòng xoáy để tránh trì hoãn đêm dài lắm mộng.

...

Tiêu Thần cũng không đi xa, hắn rời khỏi không gian vòng xoáy, hắn thu liễm khí tức ra khỏi khố phòng, hắn cau mày suy nghĩ.

Sở dĩ hắn dứt khoát rời khỏi tranh đoạt quốc khí tự nhiên là vì thái độ cương ngạnh của đám người Vạn Thi Vương, Thần Hỏa Vương, nếu như không lùi sợ là khó tránh khỏi đánh một trận, mặc dù có bốn giáp vệ hỗ trợ cũng chưa chắc có thể chiếm được tiện nghi. Thứ hai, sau khi phương ấn trong vòng xoáy xuất hiện, đột nhiên tâm thần của hắn xác định thứ này là quốc khí không thể nghi ngờ, cũng đồng thời có bất an bao phủ tâm thần Tiêu Thần.

Nguyên thần màu vàng cảm ứng vô cùng tinh chuẩn, nếu có thể làm hắn bất an chắc chắn là có che giấu. Hơn nữa quan trọng hơn là một chút bất an tuy yếu ớt nhưng làm hắn cảm thấy đáng sợ.

Bởi vì như vậy nhân cơ hội tạm rút lui khi đám người Vạn Thi Vương, Thần Hỏa Vương giằng co với nhau.

Hắn sẽ chờ ở chỗ này xem xảy ra chuyện gì, nếu có tình hình không đúng sẽ lập tức bứt ra, dù sao việc này hắn có thu hoạch đủ nhiều, hăn đã thoả mãn. Tự nhiên chứng minh sựt thật hắn rất cẩn thận, cũng không có nguy hiểm xuất hiện, Tiêu Thần cũng không buông tha cơ hội tranhoạt quốc khí.

Lúc này tâm thần hắn chấn động, tâm thần bất an mạnh hơn nữa, Tiêu Thần nhìn thông đạo bị phong ấn và im lặng, sắc mặt dần dần khó coi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...