Đi tới đây Tiêu Thần đã bị đuổi giết vài lần nhưng chưa gặp hung hiểm chân chính, trong quá trình này hắn phát hiện kỳ dị trong di chỉ tiên thành.
Trong những thành trì này không có vật hữu dụng với tu sĩ, chỉ là phế tích với hỗn loạn chi lực mà thôi.
Điểm này không bình thường.
Sau khi Tiêu Thần tiến vào viễn cổ tiên vực đã thử nghiệm qua, bất luận đi vào thành trì nào đều lưu lại một chút ít bảo vật, sau khi đi qua Tiên giới chi cấm liền phát hiện nơi này còn tu sĩ TIên giới sống sót sau hạo kiếp! Bởi vì sau khi tu sĩ và tiên thú dị biến sẽ không đụng tới những vật này.
Lúc này sắc mặt hắn biến hóa, trong nội tâm sinh ra mùi tanh hôi nồng nặc. Hắn không suy nghĩ quá nhiều mà quay người rời đi.
Tiêu Thần đứng trên đỉnh núi nhìn chiến trường vừa chấm dứt, trong nội tâm chấn động! Hắn nhìn thấy mấy chục tu sĩ và tiên thú ăn uống, mà đồ ăn là vô số thi thể bị phá thành mảnh nhỏ, tuy chỉ toàn là huyết nhục nhưng lại có thể nhìn thấy áo bào tổn hại và khu vực bị thần thông oanh kích, không trung còn có pháp lực chấn động chưa biến mất.
Lúc này hắn đã khẳng định có tu sĩ Tiên giới còn sống sót! Tiêu Thần cũng không lo lắng quá mức, tu sĩ các quốc từ cấp độ Đạp Thiên cảnh và cao hơn không thể tranh đoạt quốc khí, trong mảnh vỡ viễn cổ tiên vực cũng không thừa nhận được lực lượng của Đạp Thiên cảnh và cao hơn, cho nên mặc dù có tu sĩ viễn cổ Tiên giớ còn sống thì tu vi cũng chỉ đạt cấpđoộ Sáng Thế chí cường giả mà thôi, dùng tu vi của hắn có thể không sợ. Phải chẳng những tu sĩ Tiên giới này biết quốc khí không? Nếu có thể biết chút tin tức từ bọn họ thì tốt quá.
Tiêu Thần khẽ nhíu mày, sau khi chứng minh suy nghĩ la đúng, hắn đã không tiếp tục du đãng trong hoang dã, hắn tìm được Tiên giới còn sót lại và thám thính chuyện quốc khí, lúc này hắn xác định mục tiêu hàng đầu. Trong mắt xuất hiện hàn quang, hắn phất tay và bốn con hoàng giáp tiên vệ xuất hiện.
Hắn vươn tay chỉ về phía trước và nói:
- Giết sạch bọn chúng!
- Vâng, chủ nhân!
Bốn hoàng giáp tiên vệ sóng vai mà đứng, trường đao trong bộc phát khí thế đáng sợ, bọn chúng điên cuồng xông lên như mảnh hổ hạ sơn.
Bốn hoàng giáp tiên vệ cùng lao xuống.
Ánh đao liên miên không dứt quét qua đám tu sĩ và tiên thú Tiên giới thành vô số khối vụn, tràng diện vô cùng khủng bố, huyết thủy đậm đặc mùi máu tuoiw.
Sau khi bốn hoàng giáp tiên vệ chém giết sạch đám tu sĩ và tiên thú mất lý trí thì chiến đấu chấm dứt, cả trận đấu chỉ diễn ra trong mười giây, trên người bốn hoàng giáp tiên vệ nhuộm đỏ máu tươi, sát khí trên người chúng giống như tu la sát thần, khí thế làm cho người ta sợ hãi đến cực điểm! Dưới sát ý khủng bố này nhiễm một tầng máu tươi, hơn nữa còn không biến mất triệt để.
Tiêu Thần gật gật đầu, trảu qua chuyện Lôi giới, bốn con hoàng giáp tiên vệ gia tăng lực lượng không ít, hôm nay mỗi một con cực kỳ đáng sợ, nếu như cả bốn liên thủ có thể đánh bại cả hắn! Có át chủ bài nơi tay, hắn có thể bình yên không sợ trong mảnh vỡ viễn cổ tiên vực.
- Trở lại!
Hắn vẫy tay thu hồi bốn hoàng giáp tiên vệ và rời đi.
Ma Lữ dẫn dắt tu sĩ Tiên giới đi trong hoang dã bốn ngoài, một đường đi tự nhiên bị tập kích không ít lần, tuy đều giết chết đám tu sĩ và tiên thú mất lý trí nhưng đội ngũ cũng có tổn thất, chín tên Thượng Tiên vẫn lạc.
Thương vong này với tu sĩ Tiên giới mà nói là cực kỳ thảm trọng nhưng không ai phàn nàn hay do dự, bọn họ vẫn bảo trì đầy đủ lực lượng tiến lên phía trước, phải bắt đám xâm nhập theo chỉ lệnh của Tiên Vương đại nhân.
Đối với bọn họ mà nói chỉ có giải cứu Tiên Vương đại nhân thì bọn họ mới có khả năng thoát khốn, bằng không phải bị giam ở đây vĩnh viễn.
Gương mặt Ma Lữ đỏ lên, trong nội tâm lộ vẻ phấn khởi, có thể nhận được Tiên Vương tiên dụ gia nhập đội ngũ bắt kẻ xâm nhập, như vậy về sau hắn có thể nổi danh trong đám người tùy tùng và hầu hạ Tiên Vương.
Cưỡi lên người tiên thú, trong tay hắn là viên châu màu vàng nhạt, sau khi nhắm mắt cảm ứng thì vui vẻ, đột nhiên đưa tay bảo đội ngũ dừng lại, quay người nhìn bốn tên Tiên Quân và chín mươi tám Thượng Tiên, hắn nói:
- Hắn ở cách đây không xa! Ngay ở chỗ này! Các chiến sĩ của Tiên Vương vĩ đại, hiện tại các ngươi sẽ thể hiện sự cường đại của mình trước Tiên Vương đại nhân, không tiếc giá nào bắt kẻ xông vào.
Ánh mắt bốn gã Tiên Quân sáng ngời, bọn họ dẫn Thượng Tiên sau lưng xông lên! Bốn Tiên Quân cộng và gần trăm Thượng Tiên liên th, có thể không quan tâm lực lượng phản kháng.
Chỉ cần bắt lấy hắn, sẽ hoàn thành tiên dụ của Tiên Vương, mỗi người bọn họ được Tiên Vương ban ân! Loại ý niệm này làm bọn họ kích động, hận có thể bắt nhiều kẻ xâm nhập vào trong hoàng.
Tiêu Thần ngẩng đầu nhìn phía trước, sắc mặt của hắn ngưng trọng.
Trong khu vực này tràn ngập hỗn loạn chi lực ảnh hưởng thần thức của tu sĩ, mặc dù với nguyên thần màu vàng của Tiêu Thần cũng không thể chống lại thời không hỗn loạn phóng thích lực lượng của mình hiện hiện tại hắn cảm thấy bất an, khí tức bất an tới từ phía trước. Bất an trong nguyên thần không nhiều, hiển nhiên cũng không uy hiếp quá lớn, Tiêu Thần do dự không lựa chọn rời đi, hắn đứng chờ.
Hắn muốn xem là thứ gì làm hắn bất an.
Qua một lúc Tiêu Thần biết rõ nguyên nhân vì sao mình bất an, sắc mặt của hắn biến thành âm trầm.
Người đến, là rất nhiều tu sĩ còn sót lại của Tiên giới! Bốn kẻ cầm đầu có khí tức cường đại đạt cấp độ Sáng Thế chí cường giả, phía áu có gần trăm tên tu sĩ Sáng Thế cảnh! Lực lượng này không thể xem thường trong đại thiên giới.
Hiện tại gặp nhau ở đây là vì nhắm vào hắn sao?
Sau đó khó hiểu trong lòng Tiêu Thần có lời giải.
Đôi mắt Ma Lữ nhìn kẻ xâm nhập và gào lên.
- Bắt kẻ xông vào.
Có lẽ bởi vì quá phấn khích nên tiếng nói của hắn bén nhọn mà sôi trào.
- Kẻ xông vào nhanh chóng thúc thủ chịu trói!
Gương mặt Tiêu Thần âm tầm, hắn không cảm nhận được thiên ý của đám tu sĩ kia, hơn nữa nghe ý bọn chúng thì chúng muốn bắt mình.
Mấu chốt ở chỗ bọn chúng làm sao biết mình ở đây?
Trong tiếng hừ nhẹ, Tiêu Thần bước lên phía trước, thân ảnh hắn như mũi tên rời rung, cũng không dừng lại mà xông thẳng về phía trước. Dùng tu vi của hắn đối diện bốn tên Sáng Thế chí cường giả cũng không sợ.
- Muốn chết!
Bình luận