Điểm ấy tự nhiên không thể gạt được Tiêu Thần ý niệm trong đầu, hắn nhìn xem trước mặt Thần Hỏa Vương, ánh mắt tại quanh thân quét qua, khóe miệng có chút nhếch lên, đột nhiên lộ ra nhàn nhạt vẻ đùa cợt,
- Các vị đạo hữu không muốn nhìn bổn vương chém giết Thanh Mộc Vương hay là cố ý ra tay muốn nhắm vào bổn vương?
Thần Hỏa Vương mặt không biểu tình, nói:
- Chỉ cần Đông Yến Vương dừng tay, chúng ta sẽ không khó xử ngươi, tất cả như thế nào phải xem ngươi quyết định rồi.
Đột nhiên Tiêu Thần ngửa đầu cười lớn, tiếng cười cuồn cuộn như sấm sét, nghe như hắn đang cười vui vẻ nhưng trong đó có chứa xem thường và đùa cợt làm người chung quanh biến sắc.
Qua vài giây sau tiếng cười thu liễm, hắn nói:
- Nếu muốn liên thủ chèm ép bổn vương, cần gì phải kiếm cớ che lấp! Hôm nay bổn vương muốn chém giết Thanh Mộc Vương, các ngươi không ai ngăn cản được! Các ngươi liên thủ mới có thể xông tới đây, nhưng bổn vương một mình một người chỉ dùng ba ngày đi tới nơi này, ta nghĩ có lẽ các ngươi biết nó đại biểu cái gì! Nếu hôm nay các ngươi ngăn cản bổn vương, bổn vương sẽ dẫn động cấm chế, thậm chí dẫn lực lượng đuổi giết của Tiên giới chi cấm xuống, bằng vào bổn vương nắm giữ Tiên giới chi cấm có lẽ có một đường sinh cơ nhưng các ngươi phải vẫn lạc ở nơi này! Như không tin cứ thử một lần.
Thần Hỏa Vương biến sắc, đồng tử co rút lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Tiêu Thần, muốn phân biệt rõ hắn nói thật giả, nói miệng chỉ phí công.
Đám người Vạn Thi Vương, Di Thiên Vương, Tu Du Vương biến sắc, vẻ mặt âm tình bất định nhưng không ai dám nói một lời.
Nếu như Tiêu Thần nói là tạật thì hắn rất rõ cấm chế viễn cổ Tiên giới, chưa hẳn không có khả năng như lời hắn nói. Chuyện nguy hiểm như thế không ai dám thử, dù sao đi sai một bước là tử vong.
Thần Hỏa Vương trầm mặc nửa ngày, hắn lạnh lùng nói:
- Nói miệng không bằng chứng!
Tiêu Thần cười lạnh một tiếng, hắn vươn tay trái điểm xuống, hư không cách đó không xa sụp đổ, một đường cong màu bạc xuất hiện, đó là lực lượng không gian tinh thuần nhất, nó phóng xuất lực lượng hủy diệt làm Tu Du Vương cũng phải sợ hãi.
Không gian lại yên tĩnh.
Ánh mắt Thanh Mộc Vương sinh ra một phần hi vọng lại dập tắt biến thành tuyệt vọng.
- Chúng ta không nhúng tay vào việc này nhưng Đông Yến Vương cần dùng Hồng Mông đại nguyện thề, không được lợi dụng Tiên giới chi cấm gây bất lợi cho chúng ta, nếu không vĩnh viễn không có khả năng đặt chân Hồng Mông cảnh.
Di Thiên Vương trầm giọng lên tiếng.
Tiêu Thần hơi chút trầm ngâm, hắn gật đầu trước mặt mọi người.
- Tiêu Thần ta hôm nay lập Hồng Mông đại nguyện, nếu tu sĩ các quốc gia không nhúng tay việc này, nếu bổn vương dùng Tiên giới chi cấm ra tay gia hại sẽ vĩnh viễn không bước vào Hồng Mông.
Sau khi hoàn thành, ánh mắt của hắn nhìn lên người Thần Hỏa Vương, thản nhiên nói:
- Tránh ra!
Gương mặt Thần Hỏa Vương trầm như nước, hắn hừ lạnh một tiếng! Tuy nội tâm của hắn không cam lòng nhưng không nhiều lời, hắn tránh đường cho Tiêu Thần.
Tiêu Thần đi đến trơớc mặt Thanh Mộc Vương, hắn không do dự cầm hắc kiếm chém xuống, trực tiếp thu tính mạng của hắn. Làm xong việc này hắn quay đầu nhìn sang Thần Hỏa Vương.
- Bổn vương trước giết ngươi, lại diệt Hỏa tộc.
Nói xong hắn bước về phía trước, thân ảnh hóa thành hào quang rời đi, chưa đi xa đã xâm nhập vào cấm chế không thấy gì nữa.
- Có lẽ ngươi đã rõ ràng, tuy ta có thể phá giải Tiên giới chi cấm nhưng nếu thật kíp nổ lực lượng của Tiên giới chi cấm thì ngươi cũng sẽ chết. Nếu không dọa lùi đám người Thần Hỏa Vương, ngươi có thể làm thế nào, thật đồng quy vu tận với bọn chúng sao?
Trong không gian nguyên thần, ý thức của Tuyền chấn động.
Tiêu Thần không đổi sắc, thản nhiên nói:
- Bọn chúng không dám mạo hiểm, hơn nữa lúc ấy bổn vương cũng không có lựa chọn khác.
- Ngươi vẫn không trả lời vấn đề của ta.
Tiêu Thần thoáng trầm mặc, đột nhiên nói:
- Ngươi cảm thấy ta là người nóng đầu thì bất chấp tất cả hay sao? Nếu như đám người Thần Hỏa Vương không sợ chết, bổn vương tự nhiên sẽ không nổi điên với bọn chúng rồi. Chỉ bằng bọn chúng còn không có tư cách chôn cùng bổn vương.
- Rất tốt! Ngươi bây giờ đã có ý thức rõ ràng, tương lai của ngươi bất khả hạn lượng, cho dù là tình huống gì, nếu không rơi vào tuyệt cảnh tuyệt đối không được bốc lên việc gì nguy hiểm tính mạng, bởi vì không đáng. Tin tưởng ta, mạng của ngươi quý hơn bọn chúng nhiều.
Trong lời của Tuyền mang theo thỏa mãn, trong lời nói mang theo ngưng trọng và nhắc nhở, hiển nhiên có bất mãn với hành động của hắn lúc trước.
- Ta hiểu rồi!
Tiêu Thần gật gật đầu, ánh mắt nhìn về phía trước.
- Nên phá giải cấm chế như thế nào?
- Thẳng vào, bước ba bước về bên phải, tìm được một khối đá xanh nhô lên và đánh nát nó.
Thân ảnh Tiêu Thần không ngừng chui vào cấm chế, dựa theo lời Tuyền phá giải cấm chế.
...
Năm ngày sau.
Hư không xuất hiện chấn động, Tiêu Thần bước ra, thân ảnh của hắn đã xuyên qua Tiên giới chi cấm.
Tuyền lúc này phát huy tác dụng quan trọng, bất cứ cấm chế gì trong Tiên giới chi cấm cũng không thể ngăn cản hắn nửa điểm, nếu không có Tuyền trợ giúp, Tiêu Thần không có khả năng dễ dàng xuyên qua Tiên giới chi cấm. Tuyền chưa từng giải thích gì với hắn, Tiêu Thần cũng bảo trì trầm mặc, bởi vì hắn mình có hỏi thì Tuyền cũng không trả lời hắn, như hắn muốn nói thì hắn sẽ giải thích.
Vào lúc Tiêu Thần bước ra khỏi Tiên giới chi cấm thì sắc mặt của hắn biến đổi, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời, trên bầu trời lờ mờ tỏa sáng, hào quang năm màu xinh đẹp không ngừng phiêu phù. Nó là hào quang không có gì lạ, lúc mảnh vỡ viễn cổ tiên vực hàng lâm, lúc ở vùng đất bị thời gian chi lực xâm nhập hắn đã nhìn thấy thời gian chi lực hỗn loạn.
- Thời không loạn lưu!
Tuyền ngưng trọng nói:
- Tiêu Thần, xem ra ngươi phả cẩn thận một chút, khối mảnh vỡ viễn cổ tiên vực này còn chưa hoàn toàn hàng lâm đại thiên giới, nó còn có một bộ phận ở lại trong thời không loạn lưu, mà ngươi xâm nhập vào Tiên giới chi cấm cũng tiến vào trong đó.
Trái tim Tiêu Thần trái tim rung động, tuy hắn đã có dự đoán nhưng đạt được đáp án từ Tuyền, trong nội tâm hắn sinh ra chấn động! Hắn kiêng kị nhìn bầu trời.
Bình luận