Đạo (Dịch) – Chương 2678

Sau khi thương nghị ngắn ngủi, tu sĩ các quốc gia bất đắc dĩ chỉ có thể lựa chọn cùng xâm nhập, giống, liên thủ như trong Lôi giới là không có khả năng, chỉ có thể từng người tự chiến, cộng đồng chống cấm chế bằng vào khả năng của mình.

Phạm vi Tiên giới chi cấm rộng lớn nằm ngoài dự liệu của mọi người, đi hơn hai tháng vẫn ở trong cấm chế, chưa nhìn thấy điểm cuối cấm chế đã có ba người vẫn lạc, chính là Đại Đường Võ Thành vương, Đại Tề Thanh Tuyền chi chủ, Đại Ngụy Thiên Yêu Vương.

Thương vong thảm trọng làm mọi người bị áp lực, bọn họ cực kỳ cẩn thận không dám liều lĩnh.

Tiên giới chi cấm vô cùng tinh diệu, thủ đoạn sử dụng cấm chế là từ thời kỳ viễn cổ Tiên giới, cấm đạo cũng cải biến, tuy các quốc gia có cường giả tinh thông cấm đạo nhưng vẫn có ngoài ý muốn nổi lên.

Cho nên mỗi lần phá giải cấm chế sẽ có tu sĩ đi đầu dò đường, sau khi xác định an toàn mới thông hành. Tu sĩ đi dò đường vô cùng nguy hiểm, một khi ngoài ý muốn nổi lên, nhẹ thì trọng thương, nghiêm trọng sẽ mất mạng.

Người dò đường là kẻ thực lực kém nhất trong đám người, thay nhau tiến lên, kết quả thế nào phải xem vận khí.

Tiêu Việt Vương tự nhiên bị Thanh Mộc Vương đẩy ra trở thành người dò đường của Đại Tề.

- Được rồi, nếu không có sai, cấm chế trước mặt đã bị cởi bỏ, rốt cuộc thế nào phải xem người dò đường.

Ngân Nguyệt Vương lên tiếng, tu vi của nàng chỉ tính là trung đẳng tạo nghệ cấm đạo không thấp, cũng chính bởi vì như thế mới thoát khỏi vận mệnh dò đường.

Gương mặt Thần Hỏa Vương m trầm, khí tức chấn động rất mạnh, hiển nhiên tâm tình cực kém, nói:

- Lần này do ai đi dò đường, nhanh dò xét một phen, không nên trì hoãn thời gian của bổn vương.

Thanh Mộc Vương không muốn chọc rủi nghe, nghe vậy quay đầu nhìn về phía Tiêu Việt Vương, nói:

- Làm phiền đạo hữu.

Sắc mặt Tiêu Việt Vương tái nhợt, ánh mắt ảm đạm không ánh sáng, khí tức trong người suy yếu, hắn một lần dò đường đã xúc động cấm chế, tuy may mắn giữ được tánh mạng nhưng thương thế không nhẹ, đến nay vẫn chưa khôi phục lại. Giờ phút này nghe vậy nội tâm chửi bới một phen, dò đường là do cường giả các quốc gia quyết định, nếu như hắn không theo, sợ rằng sẽ bị chém giết ngay sau đó, tự nhiên không dám biểu lộ cự tuyệt. Hắn mặt không biểu tình gật gật đầu đi lên phía trước, trong nội tâm cẩn thận nhưng cầu khẩn bản thân may mắn.

Bước vào trong cấm chế, không có xuất hiện bất kỳ ngoài ý muốn, Tiêu Việt Vương thả lỏng, loại tình hình này nói rõ không có ngoài ý muốn nổi lên. Hắn tiếp tục đi vào phạm vi cấm chế bao phủ, tu sĩ phía sau vui mừng. Nhưng vào lúc này thân thể Tiêu Việt Vương đột nhiên cứng đờ, sắc mặt của hắn trắng bệch không còn chtus máu, hét lên một tiếng sau đó hào quang bùng lên, đang muốn muốn rút lui lại có chấn động bạo phát.

- Mau lùi lại.

Thần Hỏa Vương gầm một tiếng, không do dự lui về phía sau.

Tu sĩ các nước chung quanh rút lui.

Ánh mắt Tiêu Việt Vương tuyệt vọng, nếu chỉ một cấm chế bộc phát, hắn liều chết đánh cược một lần có lẽ còn có thể có một đường sinh cơ, hiện tại cấm chế đồng thời bộc phát, hơn nữa hắn đã dẫn động ba cấm chế.!

Điệp gia tạo thành lực lượng cực kỳ khủng bố.

Vào lúc cấm chế bộc phát sắp bao phủ Tiêu Việt Vương, sắc mặt Tu Du Vương đột nhiên biến đổi, hắn bỗng nhiên quay đầu nhìn thấy một tu sĩ bước ra từ bên trái, trực tiếp xuất hiện trong tầm mắt.

- Tiêu Thần!

Thấp giọng hô một tiếng, sắc mặt hắn đại biến, trong mắt mang theo thần thái khó tin.

Vào lúc này ánh mắt Tiêu Thần không nhìn bọn họ, ánh mắt của hắn nhìn lên người Tiêu Việt Vương, sắc mặt biến hóa, bỗng nhiên hắn đánh một chưởng về phía trước.

Cấm chế chung quanh Tiêu Việt Vương bị một chưởng này làm dừng lại, mặc dù chỉ thời gian ngắn nhưng đối với hắn mà nói lại rất quan trọng! Giới hạn sống và chết chỉ diễn ra trong nháy mắt, cho nên hắn có cơ hội sống! Tiêu Việt Vương không chút do dự, tất cả lực lượng trong người bộc phát, thân ảnh hóa thành cầu vồng và điên cuồng lao ra ngoài! Cấm chế lúc này mới bạo phát.

Lực lượng cấm chế khủng bố bùng phát, hào quang trên người Tiêu Việt Vương giống như chiếc lá trong gió, thân thể rách nát, mũi miệng có máu tươi phun trào. Bởi vì cấm chế dừng lại cho nên hắn thoát khỏi hạch tâm của cấm chế, cho dù bị thương nặng nhưng vẫn có thể bảo vệ tính mạng.

Tiêu Thần vươn tay vẫy một cái, triệt tiêu mất lực lượng khủng bố trên người bản thân sau đó kéo tới bên cạnh mình.

Tiêu Việt Vương mặt không còn chút máu, trên mặt có một đám tóc dài đang bay, khí tức trong người hư nước mỏng manh như tơ nhện, chật vật thê thảm tới cực điểm, dường như chỉ còn một hơi, ánh mắt nhìn Tiêu Thần đầy cảm kích và vui mừng.

Tiêu Thần xuất hiện bên cạnh hắn, hắn cau mày và nói:

- Bổn vương tạm thời áp chế thương thế, trong thời gian ngắn không lo lắng tính mạng, ngày sau sẽ bị ảnh hưởng tới tu vi.

Vẻ mặt Tiêu Việt Vương ảm đạm, hắn thản nhiên nói:

- Bổn vương có thể giữ được tính mạng đã là vạn hạnh, ta không dám yêu cầu xa vời việc khác, đa tạ. . . Đa tạ Đông Yến Vương xuất thủ tương trợ, nếu bổn vương thoát kiếp nạn lần này, ngày sau nhất định sẽ dốc sức nghe theo.

- Ngày sau bàn lại không muộn, thương thế của ngươi quá nặng, không cần nói nhiều, bổn vương tạm thời thu ngươi vào giới tử giới, ngươi cứ tĩnh dưỡng là được.

Tiêu Việt Vương gật gật đầu.

Tiêu Thần phất tay áo, hào quang tỏa sáng, thân ảnh của hắn biến mất không thấy gì nữa, quay người nhìn sang tu sĩ các quốc gia.

- Không gặp mấy tháng, các vị đạo hữu có khỏe chứ?

Gương mặt hắn lạnh nhạt nhưng không biết bản thân mình xuất hiện tạo thành trùng kích lớn thế nào với người khác.

Trong mắt Tu Du Vương mang theo vẻ khiếp sợ không nhỏ, ánh mắt kinh nghi nhìn lên người hắn.

Sâu trong mắt Vạn Thi bắn ra hào quang nóng bỏng, hiển nhiên hắn nghĩ đến chuyện gì đó, trong nội tâm càng kiêng kị Tiêu Thần, cũng đã xem hắn là cường địch chân chính.

Thần Hỏa Vương trầm mặc nửa ngày, đột nhiên nói:

- Tiêu Thần, quả nhiên ngươi không phải thế hệ phàm tục, rơi vào trong Lôi giới mà không vẫn lạc, khí tức còn ẩn ẩn tăng lên mấy phần, ngươi làm thế nào mà được như vậy mới là điểm làm bổn vương hiếu kỳ.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...