Đạo (Dịch) – Chương 2668

Chỉ sợ khi còn sống hắn có tu vi Tiên Vương cảnh!

Hắn chú ý trong tay của hài cốt là một thanh cự phủ, búa đen nhánh và có một tầng hào quang năm màu nhàn nhạt, nó bao trùm cự phủ càng làm cự phủ thần bí. Hơn nữa trọng yếu nhất chính là trong đó có thời gian chi lực chấn động, không phải hài cốt quá mức kinh người làm hắn rung động thì Di Thiên Vương đã sớm phát hiện cây búa.

Nhìn vật này, ánh mắt của hắn kích động không chịu nổi, dường như ánh mắt của hắn có thể thiêu đốt tất cả. Cự phủ là bảo vật hài cốt sử dụng khi còn sống, vật ấy chịu đựng được thời gian hỗn loạn xâm nhập, hấp thụ đại lượng thời gian chi lực! Nói cách khác cự phủ đã có tư cách sinh ra thời gian chi sa! Bảo vật hắn đau khổ tìm nhiều năm đang ở phía trước, mặc dù với tâm tình Di Thiên Vương cũng khó có thể kiềm chế, căn bản không muốn chờ thêm chút nào.

- Thiên Yêu Vương, bổn vương sở muốn thu chính là cự phủ, làm phiền ngươi cảnh giới chung quanh, không nên để kẻ nào quấy rầy bổn vương.

Hắn nói xong liền bay thẳng về phía hài cốt.

Thiên Yêu Vương trầm mặc gật đầu, khi nhìn thấy cảnh này hắn hiểu Di Thiên Vương thu bảo vật không đơn giản. Nhưng bảo vật mặc dù tốt nhưng hắn không biết công hiệu, thậm chí căn bản không từng nghe nói tin tức liên quan, mặc dù cưới vào trong tay cũng vô dụng, trong nội tâm không có ý tham lam. Trên tay hắn có linh quang lóe lên, cây cung lớn xuất hiện trong tay, hắn cầm lấy mũi tên cài lên dây cung, ánh mắt lợi hại như chim ưng nhìn chung quanh, chỉ cần có gió thổi cỏ lay sẽ phải thừa nhận một kích của hắn.

Vào lúc này Di Thiên Vương chạy tới bên cạnh hài cốt, tuy hài cốt đã chết đi rất nhiều năm nhưng trên người hắn vẫn bảo lưu uy áp cường đại, dùng tu vi của Di Thiên Vương cũng không thể chống lại, mỗi một bước tới gần đều làm gương mặt hắn tái nhợt một phần, chờ hắn tới bên cạnh thì sắc mặt đã tái nhợt không còn chút máu. Nhưng lúc này ánh mắt cực nóng không giảm, ngược lại càng ngày càng nồng đậm! Cơ duyên phía trước, tâm thần Di Thiên Vương kích động, ý thức của hắn vô cùng rõ ràng, càng gần đến thời khắc càng hắn càng phải cẩn thận không để sai lầm, nếu không hắn sẽ hối hận cả đời.

Hắn thở sâu, đôi mắt khép kín, mấy giây sau hắn mở mắt ra, đôi mắt thanh minh miễn cưỡng bình tĩnh. Tâm tình Sáng Thế chí cường giả không quá yếu, hai tay vươn ra mang theo thời gian bổn nguyên hóa thành hào quang xinh đẹp chậm rãi tiến vào hào quang bao phủ cự phủ. Cả hai đồng tông đồng nguyên, sau khi chấn động ngắn ngủi liền bình tĩnh.

Nội tâm Di Thiên Vương vui vẻ, tuy hắn sớm học thủ đoạn thu thời gian chi sa nhưng mới sử dụng lân đầu, hiện tại cảm thấy thành công liền hưng phấn. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, tiếp qua không lâu cây búa sẽ sụp đổ vỡ vụn thành viên thời gian chi sa, chỉ là không biết mất bao lâu. Vừa nghĩ tới đây hắn càng kích động khi thu thời gian chi sa.

Thời gian trôi qua từng chút, gương mặt Di Thiên Vương sinh ra một tầng mồ hôi, hiển nhiên tâm thần bị hao tổn không nhẹ, mà cái kia búa tản mát ra vầng sáng, không ngờ tiêu tán rất nhiều, chỉ còn lại có cuối cùng hơi mỏng một tầng.

Ba!

Tiếng nhỏ sinh ra, cự phủ lập tức vỡ vụn, một đám thời gian chi lực bộc phát quét qua chung quanh.

Di Thiên Vương thấp giọng hô một tiếng, căn bản không dám tiến hành chống cự, thân ảnh hắn lui về phía sau, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cự phủ không rời mắt.

Trong tầm mắt Di Thiên Vương, cự phủ trực tiếp vỡ vụn và phóng thích hòa quang năm màu! Hào quang vỡ ra thành mười hai hạt thời gian chi sa, khí tức thời gian chi lực thu liễm rất nhanh và biến mất không thấy gì nữa, chúng tạo thành kết tinh rơi xuống.

Hài cốt ngửa đầu gào thét, vào lúc cự phủ tan vỡ hóa thành thời gian chi sa, bộ phận màu vàng biến mất và hóa thành màu đen. Hài cốt bị thời gian chi lực ăn mòn nghiêm trọng, có thể chèo chống đến nay phần lớn là nhờ cự phủ hấp thu lượng lớn thời gian chi lực. Hôm nay cự phủ biến mất nó cũng mục nát.

Lúc này mặt đất có một tầng hủ cốt.

Thời gian chi sa!

Đôi mắt Di Thiên Vương sáng ngời, ánh mắt mừng rỡ tiến lên một bước, hắn muốn thu nó vào trong tay.

Nhưng sau một khắc ánh mắt của hắn biến thành âm trầm, hắn gào thét tức giận.

- Tu Du Vương, ngươi dám cướp đoạt bảo vật của bổn vương, bổn vương thế không chết không thôi với ngươi.

Cách hài cốt không xa xuất hiện một rãnh trời vô hình, dùng tu vi Di Thiên Vương cũng không thể vượt qua. Loại hiện tượng này chỉ có một loại giải thích, có người phong tỏa không gian chung quanh.

Người có năng lực như vậy hơn nữa còn ở trên mảnh vỡ viễn cổ tiên vực tự nhiên chỉ có Đại Sở Tu Du Vương!

Lúc Di Thiên Vương gào thét, mười hai hạt thời gian chi sa bị không gian chấn động bao phủ.

- Thời gian bổn nguyên, tố nguyên!

Đồng tử Di Thiên Vương co rút, hắn cắn răng đánh một trảo về phía trước, không gian chấn động biến thành yếu ớt, thậm chí hắn bước tới một bước thì không gian bị bức lui, chuyện này phát triển là nhờ vào tác dụng thần thông bị đảo ngược thời gian.

Tu Du Vương hừ lạnh một tiếng, hắn quát lớn:

- Xoắn giết!

Nương theo tiếng quát của hắn, sắc mặt Di Thiên Vương biến hóa, khí tức bộc phát, thân ảnh không tiến lên mà còn lui về phía sau. Trong nháy mắt tiếp theo không gian sụp đổ, vô số vết nứt không gian như dao găm bao phủ các hướng.

Thiên Yêu Vương giương cung kéo mũi tên như trăng rằm, bỗng nhiên quay người buông mũi tên ra, mũi tên hóa thành hào quang màu đen bắn vào trong không gian.

Thân ảnh Tu Du Vương chưa xuất hiện nhưng đã phát hiện mũi tên bay tới, hắn không bước tới mà lại vẫy tay một cái. Không gian phía trước vặn vẹo và mũi tên trước mặt vặn vẹo bay thẳng lên trời.

Cùng lúc đó thân ảnh Di Thiên Vương lùi lại thật nhanh, bỗng nhiên quay người điểm vào trong không gian, dưới một ngón tay này không gian ảm đạm và sụp đổ.

Thân ảnh Ngân Nguyệt Vương xuất hiện cách đó không xa, đôi mắt dễ thương tràn đầy kiêng kị nhìn hắn, bên ngoài cơ thể có hào quang tỏa sáng bay về phía Tu Du Vương.

Bốn Sáng Thế chí cường giả đứng cách nhau mấy trăm trượng.

Di Thiên Vương mặt trầm như nước, trong mắt sinh ra hàn quang.

- Tu Du Vương, quả nhiên ngươi vẫn theo sau, hôm nay ra tay cướp đoạt bảo vật của bổn vương, chẳng lẽ Đại Triệu muốn sớm quyết liệt hay sao?

Gương mặt Tu Du Vương bình tĩnh, hắn căn bản chưa từng sinh ra biến hóa gì, nghe vậy cười nhạt một tiếng, nói:

- Chí bảo trong tiên vực chính là bảo vật viễn cổ Tiên giới còn lưu lại, chúng ta là người tầm bảo, ai cũng có tư cách đoạt bảo, sao trong lời Di Thiên Vương biến thành bảo vật của ngươi rồi. Đạo hữu nói lời này quá hoang đường rồi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...