Đạo (Dịch) – Chương 2666

Lúc này không có gì bàn tiếp, hào quang bao phủ hai người, tốc độ cũng gia tăng hơn trước vài lần, bọn họ bay về hướng Di Thiên Vương sinh lòng cảm ứng từ trước.

...

Không khí ẩm ướt, đường chân trời âm u, rừng rậm thấp bé mang theo đầm nước thật lớn, từng lá cây rơi vào bên trong, trải qua thời gian lâu dài đã len men và sinh ra hương vị khó ngửi. Trong không khí xuất hiện mây ngũ sắc rực rỡ, bởi vì trong hoàn cảnh ẩm ướt quanh năm cho nên sinh ra khí độc, cuối cùng không biết bao nhiêu năm, độc tính đã mạnh tới cực điểm, nếu là tu sĩ tầm thường đi vào bên trong, nếu không có bảo vật hay linh đan chống độc trong tay, không qua ba khắc thân thể biến thành nước mủ, cuối cùng rơi vào kết cục hồn phi phách tán.

Từng đám khói độc tạo thành bình chướng tự nhiên, mặc dù có tu sĩ muốn đi qua nơi này cũng phải giảm tốc độ thấp nhất. Về phần phi hành trên không trung sẽ gặp phải lực lượng chưa sụp đổ hoàn toàn của mảnh vỡ viễn cổ tiên vực cắn trả, từ đó cắn nuốt tu sĩ xâm nhập. Mặc dù chỉ là một khối mảnh vỡ viễn cổ tiên vực đã trải qua hao tổn lực lượng nghiêm trọng nhưng chỉ còn thừa bộ phận cũng đủ gạt bỏ bất cứ tu sĩ nào dưới Đạp Thiên cảnh.

Vào lúc này có hai thân ảnh bay tới người cầm đầu tóc đen với bộ áo xanh, chính là Tiêu Thần không thể nghi ngờ. Đối với hắn mà nói, những chất độc này không là gì cả, trong huyết nhục của hắn phát ra kim quang, thậm chí không cần kim ấn ra tay cũng có thể dễ dàng hóa giải chất độc xâm nhập.

Phía sau hắn Tiêu Việt Vương nghiêm túc đi theo, dọc theo con đường Tiêu Thần tiến lên không có chút độc khi nào tồn tại, nếu không cho dù không chết cũng phiền toái, dù sao hắn cũng không có lực kháng độc khủng bố như Tiêu Thần.

Bá!

Bá!

Lúc này trong rừng có hai đạo hào quang xông ra, trước mắt rộng mở trong sáng, không khí ẩm ướt biến mất, đột nhiên trở nên khô ráo, hô hấp cũng có lẫn cả cát đá trong đó.

Đại địa khô nứt, vừ nhìn đã có màu xám trắng, không khí trầm lặng nhưng mang lực lượng đủ sức đả kích hủy diệt địa vực. Trên địa vực xa xa ẩn ẩn có thể nhìn thấy con sông lớn, chỗ rộng nhất mấy trăm trượng, đường sông uốn lượn nhìn như vô tận, không biết cuối cùng nó đổ về nơi nào, đáng tiếc đường sông đã khô héo, nó bị mặt trời thiêu đốt không biết bao nhiêu năm cho nên đường sông rạn nứt cát đã kết tinh thành đá.

Hai người Tiêu Thần, Tiêu Việt Vương quay người nhìn về phía sau, trên mặt đất có đường ranh giới khúc chiết, nơi đó ẩm ướt cùng khô ráo, tuy cách nhau một đường nhưng đó là hai đoạn thế giới khác nhau.

- Cảnh tượng như vậy không thể nào là tự nhiên hình thành, nghĩ đến lúc viễn cổ Tiên giới hủy diệt bắn ra lực lượng tạo thành, cũng không biết người ra tay là ăn, là tồn tại cảnh giới như thế nào, lực lượng tán loạn lại có thể tồn tại tới bây giờ.

Tiêu Việt Vương chậm rãi lên tiếng, gương mặt khiếp sợ.

Tiêu Thần chậm rãi gật đầu, đối mặt loại cảnh tượng này, nếu đưa thân vào trong đó sẽ cảm thấy áp lực vô hình khủng khiếp.

Ánh mắt của hắn nhìn chung quanh, phát hiện cách đó không xa là tòa thành tử vong, kiến trúc thành trì sụp đổ hầu như không còn, chỉ còn thừa lại vách tường tàn lụi, sắc trời lờ mờ mang teo âm u. Tòa thành này xây dựng bên sông, từ quy mô thì thời kỳ Tiên giới hưng thịnh cũng là đại thành phồn hoa, hiện tại nó đã thành lịch sử. Trên đường đi tới bọn họ nhìn thấy hơn mười tòa thành như thế này.

Lúc này trong không gian nguyên thần có tiếng Tuyền vang lên, tuy nhiên đã bình tĩnh, lại lộ ra vài phần nhàn nhạt mỏi mệt,

- Năm con hoàng giáp tiên vệ đã thay đổi chế độ thỏa đáng, trước khi kích phát nên dung nhập một tia thần thức vào trong có thể hoàn thành nhận chủ. Nhưng kim giáp tiên vệ cũng không hoàn chỉnh, hơn nữa theo thời gian trôi qua bản thể đã bị một ít tổn hại, chuyện chữa trị và chỉnh lý cần phải làm sau khi rời khỏi nơi này.

- Tốt! Vất vả Tuyền, ngươi nghỉ ngơi chút đi.

Tiêu Thần nói.

Tuyền dường như không phát hiện hắn cảm tạ chân thành, hắn bình thản nói:

- Tuy ta rất muốn nghỉ ngơi nhưng có chuyện này phải nói cho ngươi biết, phía bên trái phía trước là khu vực thời gian chi lực xâm nhập

Thân thể Tiêu Thần hơi cương, hắn khôi phục nhanh chóng nhưng nội tâm sinh ra rung động khó nói thành lời.

- Ngươi nói là thời gian chi sa?

- Không dám khẳng định nhưng khả năng rất lớn.

- Tốt, ta biết rồi.

Đối thoại giữa hai người dừng ở đó, cũng không ai nói lời nào.

Ánh mắt Tiêu Việt Vương mang theo vài phần dị sắc, từ biểu hiện xem ra đã phát hiện ra gì đó, ngay vừa rồi Tiêu Thần không mở miệng nên hắn thông minh giữ im lặng.

Mấy giây sau Tiêu Thần ngẩng đầu, trong tay hắn là một hoàng giáp tiên vệ, hắn nói:

- Tiêu Việt Vương, vật ấy cho ngươi.

Sắc mặt Tiêu Việt Vương biến hóa, vội vàng nói:

- Đông Yến Vương làm thế có ý gì? Bổn vương tuyệt đối không có ý tranh đoạt công lao với ngươi, kính xin thu hồi vật ấy.

Hắn cho rằng Tiêu Thần cố ý thăm dò, nào dám vươn tay cầm lấy.

- Tiêu Việt Vương không cần nghĩ nhiều, chúng ta cùng xâm nhập mảnh vỡ viễn cổ tiên vực, đoạt được bảo vật cũng nên cho ngươi một phần, ngươi tự nhận lấy là được. Sở dĩ lúc trước bổn vương chưa đưa cho ngươi là bởi vì không thể nắm giữ tiên vệ, hiện tại đã xong rồi.

Tiêu Việt Vương đang suy nghĩ lời của Tiêu Thần là thiệt giả, đột nhiên hắn ý thức được mình bỏ sót một vấn đề quan trọng. Sau một khắc hắn ngẩng đầu lên, vẻ mặt không dám tin nổi.

- Ngươi... Ngươi nói là có thể khống chế tiên vệ sao?

Tâm thần kích động cho nên hắn cũng quên sợ hãi Tiêu Thần, cũng trực tiếp xưng hô là ngươi.

Tiêu Thần không dây dưa việc này, hắn gật đầu nói:

- Không sai, hôm nay tiên vệ đã bị bổn vương cải tạo hoàn thành, chỉ cần dung nhập một tia thần thức là có thể nhận chủ. Sau khi kích phát có thể so sánh với tu sĩ Sáng Thế chí cường sơ kỳ.

Bởi vì năm con hoàng giáp tiên vệ ngủ say là vì lực lượng chưa từng bị kích phát nên không hao tổn nghiêm trọng, bảo tồn tuyệt đại bộ phận lực lượng, nếu như có thể khôi phục lực lượng, thực lực của nó còn tăng lên.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...