Hắn nhìn những bức tượng giống như thanh giáp tiên vệ nhưng hắn cảm ứng có lực lượng cường đại, hiện tại chúng dừng vận chuyển, một khi bộc phát lực lượng sẽ là uy năng hủy thiên diệt địa.
Những bức tượng này chính là khôi lỗi hoàng giáp tiên vệ ở trạng thái chưa từng kích phát, một khi kích phát nguyên vẹn sẽ hóa thành hoàng giáp tiên vệ khủng bố! Hơn nữa số lượng là sáu cái.
Ánh mắt Tiêu Thần hóa thành ngưng trọng!
Lúc này ánh mắt hắn hơi dừng lại, hắn nhìn lên một hoàng giáp tiên vệ, màu sắc của nó thâm hơn những hoàng giáp tiên vệ khác.
Kim giáp tiên vệ!
Hắn nhanh chóng phát hiện kim giáp tiên vệ trong tay cũng không hoàn chỉnh, hoặc có thể nói chưa chế tạo hoàn thành, nội tâm của hắn có chút thất vọng. Nghĩ tới tiên vệ là vật viễn cổ Tiên giới, cũng không tuân theo bất cứ tu sĩ nào, nếu thật kích hoạt tỉnh lại, sợ rằng việc đầu tiên cần làm chính là chém giết người kích phát nó.
Nghĩ thông suốt các mấu chốt trong đó, Tiêu Thần nhanh chóng nghĩ thông suốt điểm này, nếu như tiên vệ vô dụng, tại sao Tuyền bảo hắn ra tay, càng nghĩ Tiêu Thần càng bình tĩnh hơn trước.
Ý thức của Tuyền chấn động, hắn thản nhiên nói:
- Năm con hoàng giáp tiên vệ hơi cải biến một chút là có thể sử dụng, uy lực có thể so sánh với tu sĩ Sáng Thế chí cường sơ kỳ, nếu sử dụng không quan tâm tổn hại, mặc dù là ngươi cũng đừng mơ tưởng thoát thân trong thời gian ngắn. Kim giáp tiên vệ chế tác chưa xong, cần một ít bí pháp bổ sung nguyên vẹn.
Tiêu Thần im lặng không nói, tuy hắn đã biết trên người Tuyền che dấu rất nhiều bí mật nhưng hắn không ngờ đối phương biết chế tác tiên giới vệ sĩ, hơn nữa hắn nói có thể chữa trị kim giáp tiên vệ, Tiêu Thần nghĩ hắn có được năng lực chế tác kim giáp tiên vệ.
- Tuyền, nếu như tìm được tài liệu cho ngươi, có phải ngươi sẽ hoàn thành chế tác kim giáp tiên vệ?
- Không sai!
Tiêu Thần không hỏi kỹ, nói:
- Ta nên làm thế nào ngươi mới có thể bắt tay chữa trị số tiên vệ này?
- Thu vào trong nhẫn trữ vật, việc còn lại do ta hoàn thành.
- Tốt!
Tiêu Thần phất tay áo lấy sáu con tiên vệ trong hốc tối ra ngoài, lập tức cảm thấy ý thức của Tuyền tiến vào trong nhẫn trữ vật, từ đầu đến cuối Tiêu Việt Vương đứng cách đó không xa không thể phát hiện ra. Vẻ mặt đối phương đầy khiếp sợ, hắn nhìn Tiêu Thần thu tiên giới tiên vệ đi mới chậm rãi phục hồi tinh thần, qua một lúc hắn nuốt nước bọt và nói:
- Đông Yến Vương, này. . . Đây là. . .
- Hoàng giáp tiên vệ.
Tiêu Thần trực tiếp nói thẳng, hắn chỉ giấu liên quan tới kim giáp tiên vệ, dù sao lưu át chủ bài trong tay thì không thể bị kẻ khác biết được.
Gương mặt Tiêu Việt Vương biến thành cứng đờ, tâm thần hắn bị tin tức này trùng kích không nhỏ, một lúc sau hắn thở ra một hơi, tiếng hít thở dồn dập. Tiêu Thần được sáu hoàng giáp tiên vệ, nếu có thể mang ra khỏi mảnh vỡ viễn cổ tiên vực, chỉ cần tiến hiến Yến Hoàng, sẽ đạt được ban thưởng phong phú! Là vương gia của Đại Yến, hắn biết rõ đế quốc khát vọng tiên vệ khôi lỗi tới cỡ nào. Cho dù không đạt được quốc khí chí bảo, nếu như Yến quốc phá giải thủ đoạn chế tạo tiên vệ cũng có được thu hoạch cực lớn! Trong lòng của hắn tuy khát vọng nhưng không dám đánh chủ ý với Tiêu Thần, hắn phát hiện trên người đối phương toàn sương mù, từ đó làm Tiêu Việt Vương kính sợ và kiêng kị từ đáy lòng!
Tiêu Thần nói xong liền không dừng lại, thần thức đảo qua gian phòng, xác định không bỏ sót thứ gì mới nói:
- Tốt!
Tiêu Việt Vương thấp giọng lên tiếng.
Hai người đi theo đường cũ quay về, quả nhiên không phát hiện hung hiểm gì, sau khi rời khỏi cung điệ bọn họ liền bay đi phương xa, hai người tiếp tục đi tìm kiếm trong mảnh vỡ viễn cổ tiên vực.
....
Bầu trời lờ mờ, đại địa hoang vu tĩnh mịch, nơi tầm mắt nhìn thấy chính là màu xám tử vong thê lương, thê lương không có chút sinh cơ nào cả.
Hai đạo thân ảnh bay đi, người bay đầu là Đại Triệu Di Thiên Vương, gương mặt người này bình tĩnh nhưng sâu trong mắt lại kích động. Thân là người khống chế thời gian bổn nguyên, hắn có cảm ứng nhạy cảm với thời gian chi lực. Hôm nay đi vào mảnh vỡ viễn cổ tiên vực thì hắn phát hiện mảnh vỡ này đặc biệt, hắn phát hiện có nơi phát ra thời gian chi lực chấn động, phát hiện này làm hắn kích động không nhỏ.
Thời gian chi sa cần đồ vật cường đại duy trì trong thời gian chi lực ăn mòn vô số năm tháng mới có thể hình thành, nói cách khác, nơi có được thời gian chi sẽ bị thời gian chi lực xâm nhập.
Di Thiên Vương phát hiện chứng minh trên mảnh vỡ viễn cổ tiên vực có tồn tại nơi bị thời gian chi lực xâm nhập, tuy chưa hẳn nhất định tồn tại thời gian chi sa nhưng khả năng này cực cao. Một khi tìm được, sau khi bế quan ngắn ngủi hắn sẽ đạt được đột phá kinh người.
Nắm giữ thời gian bổn nguyên, nếu như hắn tiến vào Đạp Thiên cảnh, từ nay về sau thế gian to lớn, trừ vô thượng Hồng Mông ra không còn gì phải sợ! Hôm nay bọn họ chạy tới nơi đầu tiên bị thời gian chi lực xâm nhập, lúc này khoảng cách càng ngày càng gần.
Đột nhiên thân ảnh Di Thiên Vương dừng lại, hắn quay đầu nhìn về phía trước, lúc này hắn hét lên chói tai.
- Ai ở nơi này, nếu như không đi ra thì đừng trách ta ra tay.
Thiên Yêu Vương gặp chuyện không sợ hãi, trong tay hắn cầm hắc cung, hắn tiến lên phía trước một bước, hắn rút một mũi tên trong túi đứng tên, kéo cung như trăng rằm, ánh mắt lợi hại nhìn về phía trước, chỉ cần hắn buông tay mũi tên sẽ phá hủy mọi thứ cản trở.
- Ha ha, nhiều năm không gặp, tu vi Di Thiên Vương càng hơn lúc trước, có thể phát giác được khí tức của bổn vương, ta thật sự bội phục.
Không trung có tiếng cười vang lên, hai đạo thân ảnh xuất hiện trong không gian chấn động, tu sĩ áo bào bạc chính là Đại Sở Tu Du Vương, nữ tử tướng mạo xinh đẹp sau lưng là Ngân Nguyệt Vương.
Di Thiên Vương nhìn rõ thân phận của hai người, sắc mặt hơi đổi, lập tức khôi phục bình tĩnh và chắp tay nói:
- Thì ra là Tu Du Vương, không nghĩ tới lần này mảnh vỡ viễn cổ tiên vực hàng lâm, Sở Hoàng bệ hạ lại mời đạo hữu ra tay, xem ra lần này nguyện nhất định phải có.
Đồng tử Thiên Yêu Vương co rút lại, hắn hạ cung trên tay xuống nhưng không hoàn toàn buông lỏng cảnh giác, một khi ngoài ý muốn nổi lên sẽ kịp thời ứng phó.
Tu Du Vương cười ha ha, nói:
- Di Thiên Vương nói giỡn, Triệu Hoàng mời đạo hữu ra tay, bổn vương nào dám nói nguyện nhất định phải có bảo vật. Trước kia thiếu nợ nhân tình của bệ hạ quá nhiều, hôm nay là thời điểm hồi báo, muốn cự tuyệt cũng hữu tâm vô lực.
Bình luận