Đạo (Dịch) – Chương 2658

Chủ nhân tửu quán đã sớm rời đi, tu sĩ các nơi tự hành chiếm cứ. Theo thời gian qua đi, khí tức viễn cổ tiên vực càng ngày càng nặng, cũng không ai ra tay nữa, bọn họ cố gắng bảo trì trạng thái đỉnh phong chờ viễn cổ tiên vực hàng lâm.

Trong một góc của đại sảnh, Tiêu Thần cùng Tiêu Việt Vương yên tĩnh ngồi đó, hai người yên lặng, chỉ pha bình trà uống nhưng tu sĩ chung quanh không ai dám có địch ý với bọn họ. Bởi vì lúc trước có tu sĩ làm thế đều vẫn lạc.

Lúc này thân thể Tiêu Thần cứng đờ, hắn vươn người đứng dậy và nhìn lên cao, ánh mắt như xuyên qua tất cả ngăn cản nhìn lên bầu trời.

- Rốt cục hàng lâm!

Bầu trời đột nhiên âm u, vô số đồ ảnh xuất hiện, từng khối mảnh vụn phân tán cuối cùng nhất tổ hợp thành một hình ảnh nguyên vẹn.

Bầu trời dường như hóa thành một tầng tinh thể trong suốt, bên ngoài vách tường tinh thể l;à một khối mảnh vỡ đại lục xuất hiện trong thời không loạn lưu, nó không ngừng tới gần. Cả khói mảnh vỡ đại lục bày ra cảnh tượng quỷ dị, nơi này thanh sơn lục thủy bích thảo như đệm, đình đài lầu các như ngọc, cảnh sắc xinh đẹp tuyệt trần giống như tiên cảnh, có nơi lại sơn băng địa liệt, trường hà bị chặt đứt, mặt đất rạn nứt cháy đen bị ăn mòn tàn phá, cảnh tượng như tận thế tuyệt địa; lại có đại thành phồn vinh, kiến trúc kéo dài ngàn vạn dặm, theo thời gian qua đi biến thành đổ nát thê lương vô cùng thảm đạm, có nơi là vùng quê tĩnh mịch, mặt đất có vô số khe hở, mặt đất cháy đen như hỏa diễm đốt qua... Các nơi có cảnh tượng khác nhau, chúng đều phân bố ở các nơi trên đại lục, dường như là bức vẽ xấu tạo thành, trong đó lại ẩn chứa khí tức hủy diệt khủng bố, những người muốn vào kinh hãi và thần trọng.

Biên giới mảnh vỡ có dấu vết như cài răng lược, núi cao dòng sông bị bẻ gãy, lầu các cung điện vô cùng kinh người! Thông qua bầu trời có thể nhìn thấy tình hình chung của mảnh vỡ, cũng làm người ta nhìn rõ cảnh tượng hủy diệt năm xưa.

Vào thời kỳ viễn cổ, cả khối đại lục này có cái tên hiển hách, đó là viễn cổ tiên vực! Hôm nay nó bị hủy diệt, lưu trên thế gian chính là mảnh vỡ trôi ra từ thời không loạn lưu, trước mặt chỉ là một trong số đó.

Ánh mắt Tiêu Thần nhìn chằm chằm vào mảnh vỡ viễn cổ tiên vực, sắc mặt dần dần ngưng trọng, trong nội tâm mô phỏng cảnh tượng diệt thế ngày đó, tiếp theo nội tâm kinh hãi không tên, rốt cuộc là lực lượng cường đại thế nào lại đánh viễn cổ tiên vực thành mảnh vỡ! Chỉ cần suy nghĩ đơn giản cũng làm nội tâm người ta khiếp sợ, tiếp theo sinh ra kính sợ vô tận, lực lượng này vượt xa hiểu biết cực hạn của hắn, cho dù là Hồng Mông cảnh cũng chưa chắc làm được.

Mà trên Hồng Mông chính là thiên địa Chân Linh trong truyền thuyết.

Chẳng lẽ viễn cổ tiên vực hủy diệt là do tu sĩ Chân Linh chém giết tạo thành?

Tiêu Thần nghĩ đến đây, nỗi lòng chấn động thật lâu khó có thể bình tĩnh, ánh mắt của hắn bị hạp cốc hấp dẫn. Hạp cốc kéo dài mấy vạn dặm, nó thẳng tắp không có cong vẹo, phía trên đó bóng loáng nhưng lại có hắc động.

Hắn cảm giác đôi mắt đau đớn và vội vàng cúi đầu, đôi mắt đau đớn, nước mắt chảy ra, tâm thần sinh ra rung động như sóng to gió lớn, hạp cốc này vào vô số năm trước bị người ta chém xuống tạo thành, chỉ dư âm lực lượng oanh kích còn sót lại cũng tỏa ra khí tức mà Tiêu Thần không chịu nổi.

Thời điểm viễn cổ, trên đại lục này nhất định bộc phát chém giết vô cùng khủng bố.

Không chỉ Tiêu Thần như thế, có không ít người nhìn hạp cốc, bọn họ không có lực bảo hộ mình cho nên thân thể tan vỡ..

Lúc này mảnh vỡ viễn cổ tiên vực nhanh chóng biến lớn, nó đang tiếp cận thật nhanh. Trong lúc này thiên địa nổ mạnh, đột nhiên bầu trời chấn động và như tấm kính rạn nứt, rất nhiều khe nứt màu đen xuất hiện.

Cả bầu trời biến thành âm u, uy áp mênh mông bao phủ chân tơời.

Thân thể vô số tu sĩ căng cứng, gương mặt bọn họ tái nhợt, ánh mắt bọn họ không sợ hãi, chỉ có hưng phấn và kích động.

Ngay sau đó bầu trời sụp đổ để lộ bóng đen, nó cực kỳ tối tăm, mảnh vỡ viễn cổ tiên vực chính thức hàng lâm tiến vào đại thế giới! Khí tức cổ xưa, hoang vu, hủy diệt, tĩnh mịch chậm rãi bộc phát và nhanh chóng mạnh hơn rất nhiều!

Đây là viễn cổ tiên vực, trong vô số năm trước gọi là Tiên giới, là thánh địa tu chân chí cao vô thượng trong thiên địa! Cho dù bị hủy diệt nhưng khí tức cường đại từ viễn ỏổ vẫn còn tồn tại tới hôm nay.

Trong mảnh vỡ không ngừng bắn ra hào quang sáng ngời.

XÍU...UU!!

XÍU...UU!!

Hơn mười tên tu sĩ bộc phát hào quang bay thẳng vào trong viễn cổ tiên vực. Trong lý giải của bọn họ, đây là vùng đất tràn ngập kỳ ngộ, có thể đi sớm một chút là có thể chiếm trước tiên cơ, đạt được nhiều thu hoạch.

Sự thật chứng minh lựa chọn của bọn họ quá ngu xuẩn.

Những tu sĩ xâm nhập hào quang đều cực kỳ hoảng sợ, độn quang của bọn họ bị dập tắt rất nhanh, thân thể trúng hào quang liền biến thành già nua, chỉ qua vài giây ngắn ngủi liền biến thành mục nát, cuối cùng hóa thành cát vàng rơi xuống.

Tu sĩ theo sau dừng bước nhưng bon họ quá gần phía trước nên nhất thời không kịp né tránh bị hào quang quét trúng sau đó thiêu bộ phận trên cơ thể. Đứt tay đứt chân đã tính là vận khí tốt, có người bị hào quang quét qua người hoặc là đầu lâu liền hóa thành tro bụi chết đi.

Phần lớn những tu sĩ này là Sáng Thế cảnh, bọn họ không có lực chống cự gì đó, tao ngộ của bọn họ dọa lùi rất nhiều người, ánh mắt hoảng sợ nhìn hào quang xinh đẹp nhưng lại đầy sát khí, sắc mặt tiến thành trắng bệch.

Tiêu Thần mặt không biểu tình, ngưng trọng trong mắt càng ngày càng nặng, hào quang từ mảnh vỡ viễn cổ tiên vực tỏa ra ngoài chính là thời gian chi lực hỗn loạn, nhìn như xinh đẹp vô hại nhưng ẩn chứ lực lượng sát sinh đáng sợ! Bất cứ thứ gì đi vào trong đó, trừ phi có đầy đủ lực lượng cường đại có thể ngăn cản thời gian chi lực xâm nhập, nếu không sẽ mục nát nhanh chóng! Mấy tên tu sĩ tử vong trước đó đã chứng minh.

Muốn đi vào mảnh vỡ viễn cổ tiên vực phải chờ tới khi thời gian chi lực hỗn loạn biến mất. Sau khi rời khỏi thời không loạn lưu, những thời gian chi lực này không duy trì quá lâu và biến mất.

...

Trong khu vực hoang dã của Nhung quốc, ánh mắt Đại Triệu Di Thiên nhìn chằm chằm vào hào quang thời gian chi lực hình thành, đôi mắt sáng ngời, tâm thần bành trướng.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...