Đạo (Dịch) – Chương 2656

- Cho không gian phân thân?

- Không sai!

Ánh mắt Tuyền sáng ngời, hắn nói:

- Tuy thời gian bổn nguyên cường đại nhưng cũng không nguyên vẹn, chỉ có dung hợp với không gian bổn nguyên sẽ hình thành thời không bổn nguyên hoàn toàn mới, mới thật sự là bổn nguyên chi lực đỉnh phong của thế gian, cũng giống Hỗn Độn bổn nguyên của ngươi, đây là một trong những bổn nguyên chí cao vô thượng trong thiên địa! Chỉ cần không gian phân thân ngưng tụ thời không bổn nguyên, cả hai dung hợp với nhau có khả năng có được lực lượng khủng bố, đến lúc đó mặc dù đối mặt tu sĩ Đạp Thiên cảnh cũng có lực đánh một trận! Nếu còn mạnh hơn nữa, đối chiến Hồng Mông cũng không phải không có khả năng.

Tiêu Thần gật đầu, nói:

- Tốt! Lúc này ngươi và ta đi vào mảnh vỡ viễn cổ tiên vực tìm thời gian chi sa.

Cơ hội ngay trước mặt, hắn sẽ không bỏ qua như vậy, nếu đã đi vào mảnh vỡ viễn cổ tiên vực cướp đoạt quốc khí, hắn cũng thuận tiện tìm thời gian chi sa.

Hắn nhìn Tuyền.

- Ngươi giúp ta như vậy, cần bổn vương hồi báo cái gì?

Ánh mắt Tuyền nhìn lên người Tiêu Thần, cái nhìn cực kỳ nóng bỏng giống như nhìn bảo vật trân quý nhất thế gian.

- Ta giúp ngươi cũng là giúp mình, ngươi chỉ cần cam đoan với ta, ngày sau tiến hành tu đạo tiến giai theo con đường ta chỉ ra là được. Ngươi yên tâm, ta sẽ không gây bất lợi cho ngươi, ngược lại sẽ dùng toàn lực giúp ngươi đạt tới đại đạo đỉnh phong.

Tiêu Thần nhíu mày, qua vài giây sau hắn gật đầu, nói:

- Tốt, chuyện này bổn vương đáp ứng.

Lúc này hắn có vài phần ngạc nhiên, lại nói:

- Tuyền, không gian cùng Cổ Ma phân thân đi nơi nào, vì sao ta cảm ứng bọn họ mơ hồ như thế.

Tuyền đã khôi phục bình tĩnh, trừ thời điểm cuồng nhiệt thì gương mặt hắn lạnh như băng và ít nói, hắn cũng trả lời Tiêu Thần.

Tiêu Thần gật gật đầu cũng không dây dưa nhiều, thực sự không phải hắn không quan tâm hai phân thân, mà là trong cảm ứng của hắn, mặc dù có cảm giác mơ hồ nhưng hắn biết hai phân thân bình an vô sự, cũng không bị bất cứ uy hiếp gì. Tuyền vô cùng thần bí, nó tới từ kim ấn, là đồ vật ngoài đại thiên giới, có lẽ là tới từ Chân Linh giới thần bí phiêu miểu, thủ đoạn làm việc có điểm quỷ dị nhưng không có ác ý với hắn là đủ.

- Mảnh vỡ viễn cổ tiên vực sắp hàng lâm chân chính, tuy bổn vương có thể mang ngươi vào bên trong nhưng tốt nhất không nên bị người khác phát giác, ngươi hiểu ý bổn vương chứ?

Tuyền rất dứt khoát dung nhập vào trong người Tiêu Thần. Tuy biểu hiện Tuyền có thần trí và quyền tự chủ thật lớn nhưng nói trắng ra lại là phân thân của Tiêu Thần. Tuy phân thân cực kỳ thần bí, hắn có được rất nhiều bí mật mà Tiêu Thần không biết.

Tiêu Thần khẽ lắc đầu, mặc dù Tuyền có nhiều bí mật nhưng hắn tin tưởng cuối cùng có một ngày hắn sẽ biết tất cả. Lúc hắn chuẩn bị quay người rời đi, đột nhiên thân thể chấn động, ánh mắt kinh hỉ, phất tay bố trí một tầng cấm chế trong đại trướng, hắn lấy thạch tháp ra và đi vào bên trong.

Tầng thứ nhất của Tả Mi đạo tràng, thân ảnh Tiêu Thần xé rách không gian xuất hiện trước đại thụ mục nát, nó hiện tại đã khôi phục sức sống, cành lá khô héo đã sinh ra chồi non và lá xanh, tử khí nhàn nhạt biên mất không còn.

- Tiêu Thần đại ca, Thụ Bá hắn sắp tỉnh!

Linh Chi kinh hỉ lên tiếng, gương mặt vì kích động mà đỏ lên.

Ánh mắt Tiêu Thần thương tiếc nhìn nàng, thời gian trong đạo tràng gấp ba mươi lần bên ngoài, trăm năm bên ngoài là ba ngàn năm nơi đây! Thời gian dài như thế buồn tẻ và tịch mịch cỡ nào, nếu không có Linh Chi tỉ mỉ chăm sóc, mặc dù đạt được Thanh Mộc thần tuyền chi thủy, Thụ Bá chưa chắc khôi phục lại.

- Linh Chi, vất vả!

Lúc này hòe mộc sinh ra một đám lá xanh, mộc chi linh khí xuất hiện, trong đó ẩn chứa sinh cơ bừng bừng. Trên cành cây có một gương mặt mơ hồ xuất hiện, tuy già nua rất nhiều nhưng lại là Thụ Bá ngủ say.

Đôi mắt hắn run run, mấy giây say mới mở ra, trong mắt lộ ra vẻ mờ mịt, sau khi nhìn thấy Tiêu Thần, Linh Chi liền thanh tỉnh.

- Thụ Bá, ngài rốt cục tỉnh rồi!

Đôi mắt Linh Chi đỏ hồng, nước mắt óng ánh tuôn ra, thân thể nàng lảo đảo.

Gương mặt Tiêu Thần biến hóa, hắn vươn tay ôm nàng vào ngực, bất chấp cảm xúc mềm mại ôn nhu hương, vội vàng cảm ứng trạng thái cơ thể của nàng, xác định nàng chỉ trường kỳ lao lực cho nên khi tâm thần thả lỏng mới hôn mê, từ đó hắn cũng thả lo lắng trong lòng. Tinh lực của tu sĩ vượt xa người thường, những năm gần đây Linh Chi chăm sóc Thụ Bá cho nên chưa từng gián đoạn tu luyện, hôm nay tu vi tăng vọt ẩn ẩn chạm tới biên giới Sáng Thế cảnh, tu vi như vậy lại lao lực quá độ hôn mê, từ đó biết nàng mệt nhọc cỡ nào, Tiêu Thần nhìn nàng càng thương tiếc và áy náy, phất tay áo sau đó lực lượng vô hình mang nàng vào tĩnh thất.

- Vô sự, chỉ mệt mỏi quá độ, có thể sẽ mê man một ít thời gian, chờ tỉnh lại sẽ tốt thôi.

Lo lắng trong mắt Thụ Bá rút đi, ánh mắt nhìn Linh Chi đầy trìu mến.

- Những năm gần đây lão nô lâm vào hôn mê có cảm ứng với bên ngài, nếu như không phải Linh Chi chiếu cố, sợ rằng lão nô sẽ chết héo. Cũng phải tạ ơn thiếu cung chủ, nếu không vì ngài tìm được Thanh Mộc thần tuyền chi thủy, lão nô không có cơ hội mở mắt lần nữa. Hôm nay hao tổn lực lượng quá nhiều, nhất thời không cách nào biến hóa, là lão nô thất lễ.

- Thụ Bá không nên nói lời này, nếu năm đó không có ngài ra tay giúp đỡ, Tiêu Thần đã sớm bị người ta chém giết, làm sao có thể đi tới hôm nay. Tuy Tiêu Thần không phải hạng người lương thiện nhưng không phải không phân biệt được thiện ác, cứu chữa Thụ Bá là việc nên làm, sao dám kể công.

Tiêu Thần nghiêm túc nói.

- Là lão nô nói lỡ, thiếu cung chủ chớ tức giận.

Ánh mắt Thụ Bá vui mừng, bởi vì không muốn Tiêu Thần suy nghĩ nhiều việc này làm tâm thần nặng nề, hắn nói sang chuyện khác.

- Nếu đã tìm được Thanh Mộc thần tuyền chi thủy, chắc hẳn hôm nay đã ở đại thiên giới, chỉ là không biết tình hình thiếu cung chủ hiện tại thế nào?

Tiêu Thần cười nhạt sau đó nói đơn giản những chuyện lúc Thụ Bá ngủ say, cũng không khuyếch đại, cũng không tận lực giấu diếm, trừ có chút chuyện bí mật không tiện nói cũng tính toán nguyên vẹn. Dù là hắn tận lực nói hời hợt nhưng cũng mất gần một giờ.

Thụ Bá khi thì nhíu mày khẩn trương, khi thì phẫn nộ bất đắc dĩ, khi thì hưng phấn không tên, đợi Tiêu Thần nói xong, qua một lúc lâu hắn vẫn không tin nổi, trong khoảng thời gian ngắn Tiêu Thần lại đi tới mức này.

Chương 2657vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...