Nghĩ tới đây sắc mặt của hắn thay đổi thật nhanh.
Vào lúc này có tiếng bước chân vang lên, sắc mặt Đồng Bão Sơn bình tĩnh đi về phía trước, nội tâm Mẫn Nguyên tử thả lỏng, vội vàng chắp tay hành lễ sau đó lui về phía sau. vào thời khắc này chỉ có Đồng Bão Sơn xuất hiện mới có thể trấn áp tràng diện.
- Hoan Hỉ cung chủ, hôm nay đang ở trong Hối Thông Thương Hào, mặc kệ xảy ra chuyện gì đều cần thương hào ra mặt giải quyết, kính xin đạo hữu tạm thời bớt giận.
Đồng Bão Sơn lên tiếng nhìn như khách khí nhưng lại không chút khách khí nhắc nhở hắn nơi này là Hối Thông Thương Hào, không phải nơi ngươi có thể tùy ý làm loạn!
Những tu sĩ khác trong ghế lô không ai không phải thế hệ tâm tư thông thấu, bọn họ cũng nhìn ra điểm này, áp lực tỏa ra chậm rãi thu liễm. Bọn họ không sợ Đồng Bão Sơn nhưng không thể không óố kỵ lực lượng của Chiến Thần cung!
Hoan Hỉ cung chủ hừ nhẹ một tiếng,
- Vậy lão phu chờ, xem đồng đạo hữu xử lý việc này thế nào!
- Hoan Hỉ cung chủ yên tâm là được.
Ánh mắt Đồng Bão Sơn nhìn vào Tiêu Thần đang ngồi trong đại sảnh đấu giá, hắn nói:
- Đấu giá kế têếp sẽ do bổn tọa tiếp tục chủ trì, vị đạo hữu này ra giá hai trăm chuẩn tinh, không biết có đạo hữu nào tiếp tục ra giá hay không.
Nói xong trong sảnh tĩnh mịch.
- Tốt! Nếu không có ai tăng giá thì đấu giá lần này hoàn thành, mời đạo hữu ra giá lấy hai trăm chuẩn tinh thanh toán cho bổn thương hào.
Đồng Bão Sơn lên tiếng, sắc mặt bình tĩnh nhưng ánh mắt lăng lệ.
Có quấy rối hay không cứ thử là biết.
Vô số ánh mắt nhìn sang, sau khi im lặng trong ngắn ngủi, tu sĩ trong bóng tối bước ra, tu sĩ chung quanh tránh đường cho hắn.
Sau khi bước ra khỏi bóng tối, gương mặt của hắn xuất hiện và có người nhận ra ngay lập tức.
- Tiêu Thần!
Trong lời nói mang theo khó tin.
Hoan Hỉ cung chủ đứng dậy, ánh mắt nhìn chằm chằm vào người Tiêu Thần, dường như muốn nhìn thật kỹ, cuối cùng xác định thân phận của hắn, khiếp sợ trên mặt biến mất, tiếp theo biến thành hàn khí lạnh như băng, gương mặt âm trầm tới cực điểm.
Lão tổ Trương gia phất tay đánh vỡ vách tường phòng hộ của phòng đấu giá, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Tiêu Thần mang theo sát cơ không chút che giấu.
Đồng Bão Sơn khẽ nhíu mày, Hối Thông Thương Hào trải rộng đại thiên giới, hệ thống tình báo cực kỳ phát đạt, với tư cách là kẻ chủ trì trong Đại Yến, hắn cũng không xa lạ gì danh tiếng của Tiêu Thần, lúc này có tu sĩ nhanh chóng giao ngọc giản đồ ảnh cho hắn.
Trong tại thiên giới có vô số tu sĩ hình dạng tương tự hoặc hoàn toàn giống nhau cũng không ít, khí tức là thứ không có khả năng giống nhau.
Tiêu Thần đã bị đưa vào tội ác tinh vực, hiện tại xuất hiện ở nơi đây, trong trăm năm ngắn ngủi hắn làm sao thoát ra khỏi tội ác tinh vực? Còn nhớ tới thú liệp tinh hệ, Tiêu Tâần dùng lực một chỉ tiêu diệt Mang Long, nội tâm Đồng Bão Sơn sinh ra chấn động.
Nếu Tiêu Thần ra giá, có lẽ hắn thật sự có tư cách mua sắm.
Nội tâm của hắn vẫn tồn tại bất an như cũ, dường như hắn quên đi tin tức cực kỳ trọng yếu nhưng hiện tại hắn không có thời gian suy nghĩ, bởi vì Tiêu Thần đang đi về phía hắn.
Gương mặt Đồng Bão Sơn vui vẻ nhàn nhạt, nói:
Bởi vì không rõ tu vi chân chính của Tiêu Thần, người này lên tiếng cũng xem như khách khí.
Tiêu Thần cất bước lên đài, ánh mắt nhìn lên người hắn, cũng không nói lời nào và tới gần Tử Vân Hàn Băng, nhìn thần kiếm trong băng và nói:
- Ta không biết Đông Ba thần kiếm trong lời của ngươi là gì, nhưng ta biết rõ nó tên là Tiểu Điếm.
Nội tâm Đồng Bão Sơn chấn động, sắc mặt của hắn âm trầm, sau khi im lặng ngắn ngủi liền nói:
- Tiêu Thần đạo hữu nói lời này có ý gì?
- Không có ý gì, ta chỉ muốn nói cho các ngươi biết Tiểu Điếm đi tới đông ba tinh vực là tìm ta.
Tiêu Thần càng nói càng trầm thấp.
- Nhưng nó bị Hối Thông Thương Hào mang tới nơi đây, cho nên ta chỉ có thể tới mang nó đi.
Lời này vang lên làm tu sĩ trong đại sảnh đấu giá khiếp sợ không nhỏ.
Không ai nghĩ tới chuyện tới lúc này sinh ra biến hóa khó lường như vậy, hơn nữa biến hóa rất lớn.
Thần kiếm xuất hiện trong đông ba tinh vực, mặc dù trải qua vây quét nhưng chưa bao giờ rời khỏi phạm vi tinh vực nửa bước, sớm có đồn đãi nó tìm kiếm chủ nhân thất lạc, mà chủ nhân của nó vô cùng có khả năng đang ở trong tội ác tinh vực.
Huống hồ lực lượng của Hối Thông Thương Hào, phàm là cường giả trong đại thế giới đều biết rõ ràng. Nếu không phải sự thật như vậy thì ai dám vuốt râu hùm.
Lúc này có hơn phân nửa tu sĩ tin tưởng Tiêu Thần nói.
Lão tổ Trương gia, Hoan Hỉ cung chủ hai lão quái vật bất động không nói nhưng nội tâm cười lạnh, dù Tiêu Thần nói không sai, hôm nay đừng mơ mang thần kiếm rời đi, nếu không danh dự Hối Thông Thương Hào ở đâu!
Tiểu tử này không biết thông qua thủ đoạn gì thoát khỏi tội ác tinh vực nhưng lại không biết sống chết đi khiêu khích Hối Thông Thương Hào, chuyện hôm nay xử lý không xong thì hắn sẽ bỏ mạng đương trường.
Đối với bọn họ mà nói đây là náo nhiệt.
Đồng Bão Sơn trầm mặc vài giây, đột nhiên hắn tươi cười và nói:
- Tiêu Thần đạo hữu nói Đông Ba thần kiếm là bảo vật của ngươi?
Tuy hắn đang cười nhưng nụ cười lạnh như băng, ai nhìn thấy cũng có cảm giác lạnh như băng.
Vẻ mặt Tiêu Thần lạnh nhạt, hắn chưa từng lộ ra chút biến hóa gì.
- Không sai!
Hai người đối mặt với nhau, khí thế không ngừng tăng lên.
- Không biết đạo hữu có chứng cớ gì?
- Chứng cớ ở trong băng, đánh nát Tử Vân Hàn Băng thả Tiểu Điếm ra là biết rõ.
- Hối Thông Thương Hào chúng ta hao phí cái giá lớn như vậy bắt lấy Đông Ba thần kiếm, hiện tại tiến hành đấu giá, cạnh tranh chưa hoàn thành, Tử Vân Hàn Băng tuyệt đối không thể phá vỡ, nếu không thần kiếm thức tỉnh đào thoát thì ai phụ trách.
- Cho dù Tiêu đạo hữu nói có lý, mặc kệ Tiểu Điếm có phải vật của Tiêu đạo hữu hay không, rơi vào trong tay Hối Thông Thương Hào chính là vật của chúng ta.
Đồng Bão Sơn cười nhạt lên tiếng.
- Bảo vật vô chủ, cường giả có được, đại thiên giới xưa nay đều như vậy.
Hắn không nói rõ nhưng ý nghĩa đã rõ ràng.
Chuyện này Hối Thông Thương Hào sẽ không lui bước.
Tiêu Thần cúi đầu xuống, hắn lãnh đạm nói:
- Ta không thích phiền toái, cho nên hi vọng có thể giải quyết việc này trong hòa bình nhưng sự thật hoàn toàn khác với suy nghĩ của ta.
Bình luận